Dù sao thì lúc Thạch Đại Đảm mở nhà hàng ở huyện Cầu mới 18 tuổi, khi đó Trương Xích Viễn - con trai của Tào Quế Hương - đã lên tiểu học rồi.
Song Giải Bao căn bản không được bán ở nhà hàng quốc doanh bao nhiêu năm. Cái hồi Hứa Nặc mua lại công thức Song Giải Bao tặng cho Tỉnh sư phụ, Trịnh Đạt còn chưa có tư cách tự mình làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng nữa là. Tùy tiện nhẩm tính lại dòng thời gian một chút, Tần Hoài còn nghi ngờ cái lúc nhà hàng quốc doanh bán Song Giải Bao, khéo Thạch Đại Đảm còn chưa ra đời ấy chứ.
Lời của Tần Hoài còn chưa kịp thốt ra, Thạch Đại Đảm đã rất tự nhiên tiếp lời: "Song Giải Bao á? Ăn rồi chứ, món Điểm Tâm từ xa xưa lắm rồi, là do Tỉnh sư phụ của một nhà hàng quốc doanh ở Cô Tô làm đúng không."
Thạch Đại Đảm thế mà lại thực sự ăn rồi, đã vậy còn biết là do Tỉnh sư phụ làm.
Ơ kìa, không phải ông là người dân bản địa gốc gác ba đời làm nghề chài lưới sao? Người Cô Tô cũng có truyền thống ba đời đánh cá à?
Tần Hoài bắt đầu hoài nghỉ khả năng tính toán, phán đoán và cả trí nhớ của mình, rốt cuộc là có vấn đề ở khâu nào nhỉ? Mặc kệ tính toán thế nào đi chăng nữa, với độ tuổi của Thạch Đại Đảm thì tuyệt đối không thể nào từng ăn Song Giải Bao do Tĩnh sư phụ làm được
Có lẽ vẻ khiếp sợ trên mặt Tần Hoài quá mức rõ ràng, nên Thạch Đại Đảm trực tiếp nhìn thấu. Thạch Đại Đảm ban đầu còn nghi hoặc liếc nhìn hắn một cái, sau đó đột nhiên ngẩn ra, buông đũa xuống, rút điện thoại ra nhiệt tình hớn hở nói: "Lại đây lại đây Tiểu Tần, hai anh em mình kết bạn WeChat trước đã, cậu quét tôi hay tôi quét cậu đây?"
Tần Hoài mở mã QR ra, trong đầu vẫn đang mải tính xem rốt cuộc là sai ở đâu, hai người đã add friend xong xuôi.
Tin nhắn đầu tiên Thạch Đại Đảm gửi tới chính là:
AAA Tổng giám đốc bán sỉ hải sản Thạch: Tinh Quái? Có ký ức à? Đời thứ mấy thế?
Tần Hoài vô cùng khiếp sợ liếc nhìn Thạch Đại Đảm một cái. Thạch Đại Đảm đáp trả bằng một ánh mắt ra hiệu cứ bình tĩnh, anh em mình chat qua WeChat, đừng có làm rùm beng lên.
Tần Hoài: Tôi không phải Tinh Quái, tình hình hơi phức tạp chút, lát nữa chúng ta nói chuyện sau.
Tần Hoài: Anh là... đời thứ hai à?
AAA Tổng giám đốc bán sỉ hải sản Thạch: Đúng thế, hơn nữa tôi còn thức tỉnh rồi cơ, hắc hắc.
AAA Tổng giám đốc bán sỉ hải sản Thạch: [Hình ảnh]
Một cái meme mặt đỏ ửng.
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì cho phải, hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi lặng lẽ add Thạch Đại Đảm vào nhóm "Người một nhà Tương Thân Tương Ái".
'Tần Hoài đã mời AAA Tổng giám đốc bán sỉ hải sản Thạch tham gia nhóm chat'
Trần Huệ Hồng: ? Tiểu Tần em add nhầm nhóm rồi đúng không?
Tần Hoài: Không nhầm đâu chị, anh ấy thức tỉnh rồi.
La Quân: ??
Trần Công: Chào mừng nha (>▽<)
AAA Tổng giám đốc bán sỉ hải sản Thạch: Uầy, thế mà lại có nhiều đồng loại thế này cơ à, mọi người lại còn lập cả group chat nữa, trước giờ tôi chẳng biết gì luôn! Chào mọi người, chào cả nhà nhé!
AAA Tổng giám đốc bán sỉ hải sản Thạch: [Lì xì WeChat]
Tần Hoài quả quyết giật một cái lì xì, hốt được 66 tệ, liền nhắn luôn một câu: "Ông Chủ hào phóng quá".
"Tán gẫu chuyện gì thế?” Tào Quế Hương tiện miệng hỏi, rồi hơi lấy làm lạ liếc nhìn Tần Hoài và Thạch Đại Đảm. Hiển nhiên bà không hiểu nổi tại sao hai người này lại chat WeChat vưi vẻ đến mức bỏ cả ăn, việc này hoàn toàn không giống phong cách của hai người họ chút nào.
"Lão... Lão Thạch vừa phát lì xì ạ." Tần Hoài giải thích ngắn gọn súc tích.
Tào Quế Hương gật gù hiểu ý: "Tính lão Thạch là thế đấy, con cứ nhận lấy đi, ăn cơm trước đã, lát nữa đồ ăn nguội mất ngon."
Tần Hoài vội vàng bỏ điện thoại xuống và cơm.
Thạch Đại Đảm cũng chuyển về lại chế độ thật thà chất phác nhưng siêu phàm ăn, há to miệng và lấy và để.
Tào Quế Hương nói cấm có sai.
Lão ăn cơm thực sự rất nhanh!
Tần Hoài gần như giải quyết bữa trưa nhanh như gió cuốn mây tan.
Lúc đầu hắn ăn còn hơi lơ đãng, khiếp sợ vì Thạch Đại Đảm thế mà lại là Tinh Quái độ kiếp thành công. Trong số những Tinh Quái hắn từng gặp, có người kiên quyết muốn đi đầu thai (La Quân), có người nhiệm vụ chưa làm xong đã tự mình thức tỉnh (Trần Công), có người thì theo đúng kịch bản tình tiết phát triển mà thức tỉnh (Trần Huệ Hồng, Khuất Tĩnh), cũng có người đã tan biến không thể tỉnh lại nữa (Trần Tuệ Tuệ).
Tần Hoài tự nhận mình đã gặp qua đủ mọi thể loại Tinh Quái trên đời rồi.
Kết quả Thạch Đại Đảm lao lên tát "bốp” vào mặt hắn một cái, cười hề hề chất phác nói: Chàng trai trẻ không ngờ tới đúng không, còn có cái thể loại căn bản đách thèm đi theo cốt truyện như tôi đây này, trực tiếp độ kiếp thành công mà chăng thèm giao nhiệm vụ cho cậu luôn, hắc hắc.
Lúc nhai miếng Vạn Phúc Nhục, trong đầu Tần Hoài chỉ toàn là: Nếu dựa theo motif và mạch phát triển bình thường của một cuốn tiểu thuyết, thì hắn phải là nhân vật chính chứ nhỉ.
Cho dù không làm được nam chính sảng văn thì bét ra cũng phải là nam chính truyện hệ thống. Mà nam chính truyện hệ thống thì chẳng phải hệ thống sẽ giao nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ xong mới đúng chuẩn nam chính sao? Cái kiểu như Thạch Đại Đảm là tình huống quái quỷ gì vậy?
Không phải Tần Hoài trù ẻo Thạch Đại Đảm độ kiếp thất bại, đương nhiên là hắn mong mọi Tinh Quái đều độ kiếp thành công rồi. Nhưng Thạch Đại Đảm thành công dễ dàng như thế, sẽ khiến một nam chính như hắn trông cực kỳ mờ nhạt, thậm chí là có chút dư thừa.
Ơ kìa, sao lại lòi ra một Tinh Quái đã độ kiếp thành công từ trước được chứ? Tác giả truyện này cũng lười biếng quá rồi đấy, chẳng buồn động não nghĩ cốt truyện luôn sao?
LVQ8371