"Nhưng cậu đoán món Song Giải Bao mà Vương Căn Sinh ăn không phải do Tỉnh sư phụ làm, thì tôi có thể đoán được là ai làm đấy."
"Ai vậy?" Tần Hoài sốt sắng hỏi.
"Là Hứa Nặc."
Tần Hoài kinh ngạc: "Cậu ta còn biết làm Điểm Tâm sao?"
"Đâu chỉ là biết, tay nghề của Hứa Nặc rất cừ, nếu không cậu ta cũng chẳng một lòng một dạ muốn vào nhà hàng quốc doanh làm việc. Cậu ta không chỉ muốn vào nhà hàng quốc doanh, mà hồi trước còn nằng nặc đòi bái Tỉnh sư phụ làm thầy. Là xưởng trưởng Hứa sống chết không đồng ý, ông ấy thấy thành tích học tập của Hứa Nặc không tệ, nên muốn cậu ta làm những công việc có tiền đồ hơn, như làm kỹ sư, kỹ thuật viên để cống hiến cho đất nước, chứ không phải chui vào nhà hàng quốc doanh làm đầu bếp."
"Vì chuyện này mà Hứa Nặc không biết đã cãi nhau với xưởng trưởng Hứa bao nhiêu lần. Hồi đó Vương Căn Sinh mới chỉ là một nhân viên kế toán bình thường trong xưởng. Dù là sinh viên đại học được coi trọng, nhưng tuổi nghề còn non nên không thể thăng chức nhanh như vậy được. Ông ấy được trọng dụng như thế, một phần cũng là vì có quan hệ tốt với Hứa Nặc, nên xưởng trưởng Hứa cũng để mắt tới luôn."
"Ngày nào xưởng trưởng Hứa cũng trông cậy vào cậu sinh viên đại học Vương Căn Sinh này có thể khuyên nhủ Hứa Nặc quay đầu là bờ, đừng có tối ngày chỉ mộng mơ làm đầu bếp nữa, mà hãy đi thi đại học, học lên cao để cống hiến cho tổ quốc."
"Với mức lương của Vương Căn Sinh, chắc chắn ông ấy không kham nổi Song Giải Bao của Tỉnh sư phụ đâu. Món Song Giải Bao mà Hứa Nặc mang cho ông ấy, nếu không phải do Tỉnh sư phụ làm, thì chắc chắn là do tự cậu ta mày mò làm ở nhà. Dù sao công thức cũng là do cậu ta mua, cậu ta biết cách làm mà."
Tần Hoài bừng tỉnh ngộ.
Thạch Đại Đảm xem như đã chỉ rõ một hướng đi cho Tần Hoài, tuy rằng hướng đi này trước đó hắn cũng đã tự xác định được rồi.
"Vậy anh đã từng ăn đồ Hứa Nặc làm chưa?”
Thạch Đại Đảm khựng lại, sau đó có chút hậm hực nói: "Chưa từng."
"Thằng nhóc này, làm ra đồ ngon như vậy mà chỉ cho mỗi Vương Căn Sinh ăn, không cho tôi nếm thử miếng nào. Uổng công mỗi lần tôi đi giao hàng về đều xách đồ ăn ngon cho cậu ta."
"Thôi bỏ đi, nghĩa tử là nghĩa tận."
Tần Hoài: ...
"Vậy anh có biết gì về phong cách làm Điểm Tâm của Hứa Nặc không?”
Thạch Đại Đảm mặc dù luôn miệng nói mình rất ngốc, hồi kiếp đầu tiên nhìn không thấu lòng người, cũng chẳng chơi lại thủ đoạn của đám người kia. Nhưng Tần Hoài từ lúc bắt đầu tiếp xúc với Thạch Đại Đảm, đã cảm thấy hắn chỉ đang giả vờ thật thà, quen thói chất phác thôi, chứ trên thực tế hắn cực kỳ biết nhìn mặt đoán ý, thấu tỏ lòng người.
Có lẽ là do kiếp trước đã nếm đủ trái đắng vì không hiểu lòng người, nên kiếp này hắn đã cày thêm được không ít điểm kinh nghiệm ở mảng này.
Thạch Đại Đảm lập tức nghe ra ngụ ý của Tần Hoài: "Cần giúp đỡ thì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, tôi có thể qua chỗ cậu giúp cậu... Cái này mấy người gọi là gì nhỉ? À đúng rồi, thử món."
"Thế thì thật sự cảm ơn anh nhiều lắm." Tần Hoài cực kỳ cảm động.
Thạch Đại Đảm cười hì hì: Không có gì, tuy tôi không biết Tào sư phụ có nhận cậu làm đồ đệ hay không, nhưng bà ấy hiếm khi khen ai lắm. Mấy ngày nay bà ấy cứ khen tay nghề của cậu trước mặt tôi suốt, nên chắc chắn tay nghề của cậu không tồi đâu."
"Sức ăn của tôi lớn lắm, lại thích ăn món chính. Đến lúc đó tôi qua chỗ cậu ăn nhiều một chút chắc cậu không ngại chứ?"
"Anh cứ yên tâm, món chính bao no luôn!"
Thạch Đại Đảm lại cười hì hì, liếc nhìn điện thoại, phát hiện đã mải buôn chuyện hơi lâu rồi. Nếu không xuất phát ngay thì khả năng cao Tần Hoài sẽ bị trễ chuyến bay mất.
Bật lại định vị đến sân bay, Thạch Đại Đảm tiếp tục lăn bánh. Thật ra Tần Hoài còn rất nhiều chuyện muốn hỏi. Dù sao hôm nay mới là ngày đầu tiên làm quen với Thạch Đại Đảm mà hắn đã ở trạng thái độ kiếp thành công rồi, trước đó Tần Hoài chẳng thu thập được tí manh mối nào. Đừng nói là tâm sự nửa tiếng hay một tiếng, cho dù có nói chuyện năm, sáu tiếng đồng hồ hắn cũng sẵn sàng tiếp chiêu.
Nhưng việc ra máy bay vẫn quan trọng hơn, muốn buôn chuyện thì gọi điện qua WeChat cũng được. Nếu lỡ chuyến bay, hôm nay sẽ chẳng còn chuyến nào muộn hơn nữa, đành phải đợi đến ngày mai mới bay được.
Các thực khách của Vân Trung Thực Đường sẽ phải đợi thêm một ngày nữa mới được thưởng thức Điểm Tâm do Tần sư phụ thân yêu của họ tự tay làm. Tần sư phụ vào tận Việt Tỉnh tu luyện mấy ngày, kỹ năng canh lửa và đao công đều đã có bước nhảy vọt về chất, hắn cũng rất muốn lập tức bay về Sơn Thị để chia sẻ tin vui này với mọi người.
Phú quý mà không về làng thì khác nào mặc áo gấm đi đêm, không được tận tai nghe Tang Lương thốt lên hai chữ "vãi chưởng" thì Tần sư phụ ngứa ngáy khắp cả người.
Vì lo mải nói chuyện sẽ khiến Thạch Đại Đảm phân tâm rồi lại đi nhầm đường, lần này Tần Hoài ngồi ở ghế phụ im thin thít không dám ho he nửa lời. Mãi cho đến khi chắc chắn không thể đi lạc được nữa, hắn mới rụt rè mở miệng hỏi vấn đề mà mình thắc mắc nhất.
"Thật ra tôi còn một chuyện nữa muốn hỏi, nhưng sợ hơi đường đột chút."
"Vừa nãy tôi cũng đã giới thiệu sơ qua về tình hình của mình và các Tinh Quái rồi. Tôi từng tiếp xúc với rất nhiều Tỉnh Quái, nên cũng khá hiếu về chuyện độ kiếp của mọi người.”
LVQ8371