Một giấc ngủ cực kỳ chất lượng, đã lâu lắm rồi Tần Hoài mới được ngủ một giấc thoải mái đến thế. Hắn cảm thấy mình hình như có nằm mơ, nhưng vừa tỉnh giấc là quên sạch sành sanh mơ thấy gì, chỉ thấy tỉnh thần vô cùng sảng khoái.
Cảm giác này đúng là tuyệt cú mèo, trong mơ không còn lũ thỏ chết tiệt cứ nằng nặc đòi ăn cái này cái kia nữa.
Cái cuộc sống không phải chịu cảnh ban ngày xào củ mài ở đời thực, tối đến lại tiếp tục xào củ mài trong mơ đúng là quá đỗi tươi đẹp!
Khoan đã, củ mài của Tần Hoài xào đã khá ổn rồi, sao tối qua hắn lại không mơ thấy xào củ mài nhỉ? Đáng lẽ tối qua mơ thấy xào củ mài phải là kịch bản sảng văn mới đúng, hắn chỉ cần xào sương sương là lũ thỏ đã bái phục sát đất, vừa dùng tai tự tát bôm bốp vào mặt mình, vừa khóc lóc gào thét: "Bọn tôi đúng là có mắt không tròng, không ngờ củ mài của Tần sư phụ xào lại ngon đến thế."
Tần Hoài thử tưởng tượng ra viễn cảnh đó.
Thôi bỏ đi, sau này hắn không nên đọc tiểu thuyết sảng văn nữa. Dạo này Trần Huệ Hồng rất nghiện đọc truyện, cứ thấy bộ nào hay là chị ấy lại share vào nhóm "Người một nhà Tương Thân Tương Ái", thỉnh thoảng Tần Hoài cũng ấn vào xem thử vài chương.
Cứ mỗi lần Trần Huệ Hồng share truyện là La Quân lại chửi chị ấy có phải bị úng não rồi không mà toàn xem mấy thứ vô bổ này.
Nhưng xét đến phong cách và hình tượng dạo này của La Quân, Tần Hoài có cơ sở để nghi ngờ thật ra ông ấy cũng đang lén đọc. Dù sao thì ai mà cưỡng lại được việc đọc vài chương sảng văn lúc đang rảnh rỗi chán chường cơ chứ?
Tần Hoài tiện tay vò rối mái tóc vài cái, đẩy cửa bước ra ngoài, chào đón một ngày mới tốt lành.
Tào Quế Hương và Trương Chử đã dậy từ sớm, không chỉ dậy mà hình như còn làm xong việc rồi. Trong không khí thoang thoảng mùi thơm của nước hầm xương, chắc là do cửa bếp đóng không chặt, hoặc nồi nước dùng của Tào Quế Hương đã ninh đến giai đoạn cuối không thể đậy nắp.
Nghĩ kỹ lại thì, chuyện thằng cháu trai nhà hàng xóm nửa đêm mất ngủ lén ăn vụng mất một túi Tứ Hi Thang Đoàn cũng không thể hoàn toàn trách nó được, bởi vì tối hôm đó bếp nhà Tào Quế Hương đâu có tắt lửa, nồi nước dùng vẫn luôn được hầm liu riu trên bếp.
Có lẽ thằng nhóc nhà hàng xóm đói thật.
Tần Hoài hít sâu một hơi, mặc dù Tào Quế Hương đã hầm nước dùng trước mặt hắn không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng cứ mỗi lần ngửi thấy cái mùi thơm nức mũi này là hắn lại không nhịn được mà nuốt nước bọt ực một cái.
"Dậy rồi à, hôm nay con dậy sớm thế, cô và ông Trương của con còn tưởng con phải ngủ thêm nửa tiếng nữa mới dậy cơ, nên vẫn chưa nấu Tứ Hỉ Thang Đoàn đâu." Tào Quế Hương nói, rồi cất cao giọng gọi Trương Chử: "Lão Trương, nấu Tứ Hỉ Thang Đoàn đi."
"Biết rồi!"
"Không cần không cần đâu ạ." Tần Hoài vội vàng xua tay từ chối: "Hôm nay hiếm khi con dậy sớm, sáng nay mình đừng ăn Tứ Hi Thang Đoàn nữa, để con làm món Điểm Tâm khác cho sư phụ và ông Trương ăn nhé.”
"Điểm Tâm khác à?" Tào Quế Hương lộ vẻ mặt thắc mắc.
Tần Hoài cười hắc hắc: "À thì sư phụ... nồi nước dùng... nước hầm gà hôm nay cô nấu, có dư nhiều không ạ?"
"Thực ra tay nghề làm Kê Thang Diện của con cũng đỉnh lắm đấy, Trịnh Tư Nguyên thích ăn món Kê Thang Diện con nấu nhất luôn!"
Tần Hoài đã nhắm trúng nồi nước dùng của Tào Quế Hương từ lâu rồi. Hắn còn chẳng dám tưởng tượng, nếu lấy nước dùng bà ấy hầm ra để nấu Trường Thọ Diện thì nó sẽ đạt đến cái tầm cỡ nào nữa.
Nếu may mắn, bùng nổ một phát khéo lại lên thắng cấp A cũng nên.
Dù sao thì nước dùng trong Trường Thọ Diện cũng là tinh hoa, sợi mì thực sự chỉ đáng làm nền cho nước dùng mà thôi. Trước đó Tào Quế Hương giúp Tần Hoài băm nhân thịt đã có thể nâng món Tứ Hỉ Thang Đoàn từ cấp B lên cấp A rồi, nếu giờ mà dùng trực tiếp nước dùng bà ấy hầm thì...
Tào Quế Hương phì cười: "Cô còn đang lấy làm lạ, con luyện tập suốt 5 ngày trời sao tự dưng lại có nhã hứng làm bữa sáng mà không lo nghỉ ngơi đi, hóa ra là thèm ăn Kê Thang Diện à."
"Có thừa đấy."
"Trưa nay không cần nấu quá nhiều món, tụi Uẩn Uẩn và Thanh Thanh không biết đâu, chỉ có chúng ta với lão Thạch thôi."
"Lão Thạch tới ăn cơm thì chỉ cần có món Tam T¡ Ngư Sí là được, mấy món khác ông ấy chẳng quan tâm lắm đâu."
"Cùng lắm thì làm bớt đi một món, làm đại món thịt kho tàu cho đủ mâm. Lão Trương, lát nữa ông ra chợ mua ít thịt ba chỉ ngon nhé, món Thanh Thang Liễu Diệp Yến Thái không làm nữa, ngày mai hai vợ chồng mình ăn Trứng Bồ Câu Om Tổ Yến."
"Được được được." Nghe bảo ngày mai còn được ăn mâm riêng, Trương Chử gật đầu lia lịa.
"Tiểu Tần, sáng nay con cứ thái sương sương ít củ mài đi, trong phòng chứa đồ còn hai thùng đấy, thái xong là được, chủ yếu là để giữ cảm giác tay kẻo xôi hỏng bỏng không."
"Nhớ thu dọn hành lý cho xong, thời gian còn lại thì cứ nghịch điện thoại, bắt chước ông Trương của con xách cái ghế con ra ngồi chầu chực ở cửa bếp là xong, chờ đến trưa mà ăn tiệc."
"Vâng thưa sư phụI” Tần Hoài đáp siêu to.
Sau khi đánh răng rửa mặt qua loa, Tần Hoài bước vào bếp.
Nước dùng mà Tào Quế Hương hầm thường là nước dùng trong, bà nấu ăn chủ yếu dùng loại này. Nhưng món Tam Ti Ngư Sí lại cần dùng đến nước dùng vàng, tức là nước hầm gà có màu vàng óng, thế nên thực tế Tào Quế Hương đã hầm hẳn hai nồi.
Tần Hoài cũng chỉ đành dùng nước dùng trong để nấu Kê Thang Diện.
Hơi xa xỉ quá.
Trước khi nhào bột, Tần Hoài tranh thủ lén húp thử một ngựm nhỏ nước dùng trong.
Vị ngọt thanh cực kỳ.
LVQ8371