Thạch Đại Đảm đối với Tần Hoài gần như là ruột để ngoài da, biết gì nói nấy, giọng điệu oang oang trong điện thoại còn nhiệt tình hơn cả lúc gặp mặt hồi chiều, lại còn hỏi gì đáp nấy, câu nào cũng rep nhiệt tình.
Bất kể Tần Hoài có nói gì, hắn cũng đều hăng hái hùa theo, lại còn ra chiều suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc, cơ mà suy đi tính lại cũng chẳng nặn ra được cái vẹo gì cho cam.
Nhóm La Quân nói cấm có sai, Đương Khang quả thực chẳng được thông minh cho lắm.
Sự nhiệt tình của Thạch Đại Đảm khiến Tần Hoài cũng bắt đầu lấn cấn hoài nghi liệu có phải phán đoán của La Quân đã trật lất rồi không, Thạch Đại Đảm thực ra chẳng hề nói dối lừa gạt hắn, hắn cũng chẳng hề giấu giếm điều gì.
Một con Đương Khang vừa nhiệt tình lại vừa chân chất như vậy, thoạt nhìn thật sự chẳng hề có nét nào giống một Tinh Quái chuyên đi lừa lọc người khác cả.
Tần Hoài dám cá là nếu bây giờ hắn có hỏi mật khẩu thẻ ngân hàng của Thạch Đại Đảm là bao nhiêu, thì Thạch Đại Đảm cũng sẽ tuột miệng khai ra sạch sành sanh cho mà xem.
Tám chuyện một hồi lâu, Tần Hoài cũng thấy díu cả mắt lại rồi, đành ngáp ngắn ngáp dài báo với Thạch Đại Đảm sáng mai hắn còn phải dậy sớm tinh mơ lên Vân Trung Thực Đường sắm vai Tần sư phụ, nên hôm nay tạm chốt kèo buôn dưa lê ở đây thôi.
Thạch Đại Đảm nhiệt tình rep lại:
Okela, Tiểu Tần cậu vất vả rồi, mai tôi sẽ ra khơi câu cá. Nhỡ mà vớ bẫm được mẻ nào ngon nghẻ kiểu cá lù đù vàng tự nhiên hay cá mú các thứ, tôi sẽ đóng thùng gửi ngay sang cho cậu.
Thạch Đại Đảm: Có món gì cậu khoái khẩu, thèm ăn, hay nguyên liệu xịn xò nào khó kiếm quá thì cứ ới tôi một tiếng bất cứ lúc nào, tôi trồng cho!
Thạch Đại Đảm: Tôi không chỉ có tay nuôi hải sản đâu, ba cái khoản chăn gà, chăn vịt, nuôi lợn tôi cũng rành rọt lắm, mảng cày cuốc trồng trọt tôi cũng cân tất.
Tần Hoài rớt nước mắt cảm động.
Đúng là một bé Đương Khang chu đáo hết phần thiên hạ mà.
Tần Hoài: Chuối cũng trồng được luôn hả anh?
Thạch Đại Đảm: Chuối à... Để tôi đi ngâm cứu xem sao.
Buổi sáng tỉnh sương ở Vân Trung Thực Đường luôn là một khung cảnh tấp nập rộn ràng.
Đương nhiên, trước kia có lẽ cũng không đến mức cuống cuồng như thế này, nhưng kể từ dạo Tần Hoài sang tận Việt Tỉnh để tu nghiệp, thì buổi sáng ở Vân Trung Thực Đường lại càng thêm phần đầu tắt mặt tối.
Đám học việc của Tri Vị Cư toàn bộ bộc phát thuộc tính chúa tể cày cuốc, cứ thế lao vào thi đua cày KPI một cách vô cớ, vô đích, chẳng hề có dấu hiệu báo trước nào.
Ở Tri Vị Cư, việc cày cuốc thời gian làm việc chỉ là bước dạo đầu, nhưng đó cũng là bước đẩy nhanh tiến độ cày cuốc gọn lẹ nhất.
Dạo trước lúc Tần Hoài còn ở nhà, bởi vì hắn đã năm lần bảy lượt ra rả cấm mọi người đến tăng ca quá sớm, nên bản năng cày cuốc của đám học việc Tri Vị Cư ít nhiều cũng bị kìm kẹp.
Phải biết rằng, một học việc Tri Vị Cư bình thường thuê trọ cách chỗ làm xa lắm cũng chỉ tốn chưa tới 5 phút đi bộ, một ngày 24 tiếng đồng hồ, trừ 8 tiếng ngủ nghệ, 1 tiếng ăn uống, 1 tiếng nghỉ ngơi ra, thì thời gian còn lại bọn họ chỉ hận không thể cắm rễ luôn ở chỗ làm.
Việc cày cuốc 14 tiếng một ngày, ròng rã 365 ngày không có lấy một ngày nghỉ phép ở Tri Vị Cư tuyệt đối chẳng phải là chuyện hiếm lạ gì. Rất nhiều học việc lúc mới chân ướt chân ráo bước vào Tri Vị Cư vì sợ không theo kịp tiến độ mà bị đá văng, nên đến cả thời gian gọi điện thoại về cho gia đình cũng bốc hơi sạch. Hậu quả là người nhà cứ nơm nớp lo sợ con cái mình xảy ra chuyện chẳng lành, cất công lặn lội đường xá xa xôi đến tận chỗ làm chỉ để xác nhận xem con mình còn thở hay không, những vụ như thế thì đếm không xuể.
Dù sao thì nếu mỗi ngày cậu lãng phí thêm nửa tiếng đồng hồ để nấu cháo điện thoại, thì cậu đã nỗ lực ít hơn người ta nửa tiếng rồi. Một ngày hụt mất nửa tiếng nỗ lực, một tháng là 15 tiếng, một năm là 182,5 tiếng.
Đám học việc bị đào thải bằng cách nào? Tại sao đại sư phụ lại nhắm trúng người khác mà nhất quyết ngó lơ cậu, chẳng phải là vì một năm cậu đã nỗ lực ít hơn người ta tận 182,5 tiếng đồng hồ hay sao.
Cậu thấy có đúng không hả Bùi Hành?
Mà khéo còn lố hơn 182,5 tiếng ấy chứ. Ngủ 8 tiếng một ngày chỉ là tiêu chuẩn của người bình thường thôi, chứ ở Tri Vị Cư có mấy thành phần học việc thừa năng lượng, một ngày căn bản chắng cần ngủ đủ 8 tiếng, ví dụ như Cổ Lực, một ngày hắn chỉ chợp mắt 6 tiếng là dư xăng rồi.
Dùng nguyên văn lời của Đàm Duy An mà nói, thì do bình thường ai nấy đều cắm đầu cày cuốc, nên cứ đến giờ cơm là hắn lại có cảm giác đồng nghiệp bỗng chốc hóa thành bạn tù. Mọi người đều tranh thủ từng giây từng phút trong khoảng thời gian ăn cơm quý giá để gọi điện thoại cho người nhà và những người muốn liên lạc, làm cái không khí y hệt như đi thăm nuôi trong tù vậy. Cái thể loại cá muối ngày làm tàng tàng 10 tiếng như hắn quả thực là lạc quẻ hoàn toàn so với mọi người.
Nếu không nể tình bản thân là cổ đông, thì khéo hắn cũng muốn tự gạch tên mình luôn cho khuất mắt.
Đối với đại đa số học việc ở Tri Vị Cư mà nói, thì cái chuyến đi giao lưu ở Vân Trung Thực Đường này quả thực chẳng khác nào một kỳ nghỉ dưỡng.
LVQ8371