Khuất Tĩnh hơi ngơ ngác: "Vừa nãy chúng ta đâu có nói gì đâu nhỉ, hay là câu nói của em chọc La tiên sinh phật ý rồi? Nhưng sức ăn của ông ấy đạo này thật sự giảm sút đi nhiều lắm, cơ thể của ông ấy bây giờ cũng chẳng khác gì con người bình thường, nhỡ có vấn đề gì thật thì y học hiện đại vẫn có thể can thiệp chữa trị được mà."
"La Quân không cần phải chữa trị đâu, ông ấy có chết thì cũng đâu phải chết thật, cùng lắm là đầu thai làm lại từ đầu thành một đứa trẻ sơ sinh thôi." Trần Huệ Hồng nhỏ giọng thì thầm, bà ấy còn không quên cắn một miếng Tứ Hỉ Thang Đoàn, nhóp nhép nhai rồi nuốt cái ực, "Hơn nữa nếu ông ấy muốn chết thì đáng lẽ phải chết từ lâu rồi, giả như ông ấy chịu từ bỏ trị liệu mà chết luôn thì lại là chuyện tốt, chứng tỏ ông ấy đã nhìn thấu và buông bỏ được rồi, khéo lại giống như Đương Khang, bùm một phát độ kiếp thành công ngay ở kiếp thứ hai ấy chứ."
Lý lẽ thì đúng là như thế, nhưng nếu đoạn hội thoại này mà lọt vào tai người khác rồi bị ghi âm lại, thì đợi đến ngày La Quân qua đời, đoạn ghi âm ấy khéo lại trở thành bằng chứng trước tòa buộc tội ba người bọn họ liên thủ mưu sát ông ấy mất.
Đến lúc đó Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh cùng lắm chỉ là tòng phạm, còn Tần Hoài chắc chắn là chủ mưu, bởi vì Tần Hoài là người thừa kế hợp pháp di sản của La Quân, hắn chính là kẻ tình nghi số một với động cơ gây án rõ ràng nhất.
Như nhìn thấu được tiếng lòng của Tần Hoài, Trần Huệ Hồng vỗ vai trấn an: "Tiểu Tần đừng lo, lát nữa chị sẽ xuống ban quản lý tòa nhà xóa sạch đoạn camera giám sát trong thang máy này đi."
Nghe lại càng giống tội phạm hơn.
Y hệt như lúc ở nhà La Quân ban nãy, Khuất Tĩnh hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến mấy cái tình tiết râu ria chệch sóng này, cô ấy trước nay hễ quan tâm đến vấn đề gì thì chỉ chằm chằm vào trọng tâm, và cũng chỉ lọt tai mỗi phần trọng tâm mà thôi.
"Vậy La tiên sinh thực sự sắp..." Khuất Tĩnh có chút lo lắng hỏi.
"Chắc là vậy." Tần Hoài đáp, "Vốn dĩ em chỉ thuận miệng hỏi thử thôi, nhưng nhìn phản ứng của ông ấy thì chắc tám chín phần mười là thật rồi. Dù sao lần trước ông ấy vẫn chưa nhắc gì đến vụ lập di chúc, lần này đã mở miệng nói ra thì e là làm xong cả thủ tục công chứng luôn rồi."
Khuất Tĩnh càng bồn chồn hơn: "Tuy em biết Hồng tỷ nói có lý, nhưng hễ nghĩ đến việc La tiên sinh sắp không còn trên đời này nữa, sắp phải đầu thai làm lại từ đầu trong hình hài một đứa trẻ, em vẫn thấy buồn lắm."
Sự đa sầu đa cảm của Tiểu Điểu lập tức khơi dậy bản năng làm mẹ của Trần Huệ Hồng, bà ấy lại dịu giọng dỗ đành: "Cũng chưa chắc là đi ngay bây giờ đâu, khéo còn phải dăm ba tháng hay tận một hai năm nữa ấy chứ. Bây giờ sức ăn của La Quân chỉ là giảm đi chút đỉnh chứ đã đến mức bệnh tình nguy kịch đâu, một khi ông ấy đầu thai rồi thì làm sao có thể cày phim truyền hình thả ga mỗi ngày như bây giờ được nữa, ông ấy chắc chắn chẳng nỡ nhắm mắt sớm đâu."
"Hơn nữa trẻ con trước năm tuổi ăn uống cái gì cũng phải kiêng khem đủ đường, ông ấy mà đầu thai thì chẳng những bị cấm xem tivi, mà còn nhịn luôn cả Điểm Tâm do Tiểu Tần làm, nên ổng chưa ngỏm ngay được đâu."
Tần Hoài cũng hùa theo an ủi: "Đúng thế, La tiên sinh chắc chắn đã có những tính toán và dự định riêng của mình rồi. Ban nãy ông ấy nổi khùng đuổi cổ chúng ta ra khỏi nhà tuyệt đối không phải vì câu nói của chị đâu, khéo ông ấy ngứa mắt muốn đuổi chúng ta từ tám đời rồi ấy chứ, chẳng qua lúc nãy mẻ Tứ Hỉ Thang Đoàn của em vẫn chưa nặn xong, cũng chưa kịp luộc chín thôi."
Tần Hoài vẫn còn một câu giấu nhẹm trong lòng chưa nói ra.
Hắn nhìn thấy phản ứng hiện tại của Khuất Tĩnh, đột nhiên có chút thấu hiểu được vì sao La Quân lại nhận xét rằng chuyện độ kiếp của Khuất Tĩnh vốn dĩ chẳng hề khó nhằn như vẻ bề ngoài.
Tần Hoài cũng bắt đầu lờ mờ nhận ra, cho dù Khuất Tĩnh có tự chưi đầu vào rọ, đi tiếp xúc với bố mẹ kiếp trước rồi lật bài ngửa thắng thắn mọi chuyện, thì kiếp này cô ấy cũng sẽ không đẫm lên vết xe đổ độ kiếp thất bại nữa, cô ấy nhất định sẽ trải qua một đời bình yên, hạnh phúc viên mãn.
Khuất Tĩnh chính là cá thể mang đậm dáng dấp con người nhất trong đám Tinh Quái này.
Hay nói cách khác, cô ấy bây giờ thực sự đã là một con người.
Cô ấy nhạy cảm, tinh tế, lương thiện, ham học hỏi, chu đáo, đồng thời lại có phần đa sầu đa cảm. Cô ấy vẫn giữ trọn vẹn bản tính hiền lành lương thiện của một con Tiểu Điểu, song song với đó lại có được đầy đủ những cung bậc cảm xúc, thói quen sống, và thậm chí là cả những cảm xúc tiêu cực của một con người bình thường.
Đặt lên bàn cân so sánh với những Tinh Quái khác, quá trình độ kiếp của cô ấy không còn nghi ngờ gì nữa chính là một sự thành công rực rỡ. Cô ấy đã thực sự hòa nhập vào nhân thế, thực sự học được cách làm người, và thực sự coi bản thân mình là một con người bằng xương bằng thịt.
Đúng như những gì Khuất Tĩnh từng thì thầm tâm sự với Tần Hoài lần trước, với tư cách là một Tỉnh Quái, cô ấy thừa hiểu bản thân tuyệt đối không nên dính dáng øì tới bố mẹ kiếp trước, lại càng không nên lật bài ngửa phơi bày sự thật. Nhưng với tư cách là một người con gái, cô ấy nhất định sẽ làm như vậy.
Cửa thang máy mở ra, ba người bưng bát bước ra ngoài. Ngay đúng lúc Tần Hoài đang bận cảm thán điên cuồng trong lòng, mắt thấy ba người sắp đường ai nấy đi, thì Khuất Tĩnh bỗng nhiên lại cất tiếng.
"Vừa nãy em có suy nghĩ một chút."
LVQ8371