Nhìn dấu chấm hỏi to đùng trên mặt Tang Lương, Đàm Duy An chỉ cảm thấy được xả hết cục tức nghẹn từ tối qua. Tôi còn tưởng cậu hiểu cái "cảm giác” Tần Hoài nói đến mức nào cơ, hóa ra cậu cũng chi hiếu được một chút "cảm giác” thôi.
"Hay là cậu làm lại một lần nữa cho tôi xem thử?" Tần Hoài đề nghị.
"Được." Tang Lương vô cùng sảng khoái đồng ý, hắn vốn dĩ là tới để giúp đỡ, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần ngày nào cũng xuống bột năng ở Vân Trung Thực Đường, xuống bột năng đến nôn mửa luôn rồi.
"Nhưng mà." Tang Lương hơi chần chừ liếc nhìn Tần Hoài: "Cậu có biết phải xuống bột năng thành cái dạng gì không?"
Tần Hoài mỉm cười: "Đại khái là biết một chút."
"Mặc dù tôi không biết xuống bột năng, nhưng hồi Tết tôi có thấy Tào sư phụ làm món ăn cần xuống bột năng rồi, đại khái cũng hiểu thao tác và hiệu quả xuống bột năng mà cô ấy nói là như thế nào."
"Cậu làm đi, tôi đứng cạnh xem."
"Được." Tang Lương gật đầu, chuẩn bị dốc toàn lực làm lại lần nữa, để mọi người chiêm ngưỡng thực lực của đầu bếp bếp món mặn chuyên nghiệp.
Các bước đầu vẫn do Trịnh Tư Nguyên đảm nhận, đun Giải Hoàng Tương, đun đến khi Giải Hoàng Tương trong nồi sôi lên và tươm dầu.
Tang Lương bên này cũng đã pha xong nước tinh bột.
Tang Lương canh chuẩn thời cơ, tung ra một động tác cực kỳ dứt khoát và điệu nghệ.
Nước tinh bột men theo thành nồi trút xuống, đưa lên phim truyền hình thì có vẻ chưa đủ đô, nhưng trong đời thực Tang Lương cảm thấy động tác vừa rồi của mình đã ngầu đét rồi.
Bình thường nếu hắn làm động tác này trong bếp, chắc chắn sẽ bị sư phụ chửi cho sấp mặt.
Điều chỉnh lửa.
Khuấy đều.
Hoàn hảo!
Lần xuống bột năng đầu tiên quá hoàn hảo.
Trịnh Tư Nguyên tiếp quản các bước tiếp theo, tiến hành nêm nếm, xào nấu Giải Hoàng Tương, đảo đều cho đến khi Giải Hoàng Tương trong nồi dậy mùi thơm, màu sắc vàng ươm bóng bẩy.
Rất nhanh các công đoạn đã đi đến hồi kết.
Tang Lương bưng bát nước tinh bột đã pha sẵn, tiếp tục canh chuẩn thời cơ, lại tung ra một động tác điệu nghệ nữa.
Hơi điệu nghệ quá đà, lúc đổ xuống không được đều cho lắm, nhưng vấn đề không lớn, động tác vừa nãy của hắn đủ nhanh gọn rồi.
Xong xuôi.
Tang Lương khá hài lòng với màn thể hiện vừa rồi của mình, ngoại trừ lần thứ hai mắc chút sai lầm nhỏ ra thì lần đầu tiên quả thực là hoàn hảo không tì vết. Nếu thang điểm 100, hắn cảm thấy tự chấm cho mình 95 điểm cũng không thành vấn đề.
"Thế nào?" Tang Lương tự tin tràn trề hỏi.
Tần Hoài khẽ nhíu mày: "Tôi không biết nên diễn tả với cậu thế nào, nhưng... lúc tôi xem Tào sư phụ xuống bột năng, động tác của cô ấy còn khoa trương hơn cậu, biên độ cũng lớn hơn."
"Không phải kiểu làm màu đâu, mà là một động tác rất tự nhiên, bởi vì cô ấy cần làm như vậy nên biên độ động tác nhất định phải lớn.”
"Tốc độ cũng phải nhanh."
"Thực ra tôi cũng không rành xuống bột năng lắm, nhưng... chắc là do tôi không hiểu thôi, tôi cứ nghĩ xuống bột năng cũng không khó lắm."
Tần Hoài lại muốn gãi đầu, nhưng đành cố nhịn xuống.
Giờ phút này hắn thật sự rất hận cái miệng ăn nói vụng về của mình, rõ ràng hắn biết nó như thế nào, nhưng lại không tài nào miêu tả được.
Tần Hoài đề nghị: "Hay là thế này đi.”
"Để tôi thử bắt chước dáng vẻ của Tào sư phụ xuống bột năng cho các cậu xem một lần, chắc chắn là sẽ thất bại thôi, nhưng cậu cứ nhìn thử xem đại khái trạng thái nó ra sao."
"Nếu vẫn không được thì tôi sẽ hỏi thử xem Tào sư phụ có thể call video làm mẫu cho cậu một lần không. Không phải Tào sư phụ giấu nghề đâu, cô ấy đã nghỉ hưu nhiều năm rồi cũng không muốn nhận đồ đệ nữa, tôi cũng chưa từng mở lời nhờ vả, vì tôi thấy làm vậy không hay cho lắm..."
Tần Hoài còn chưa dứt lời, nhưng Tang Lương đã hiểu ý của hắn.
Chuyện này cũng rất bình thường, đại sư phụ có tay nghề, nhưng đại sư phụ với người ngoài không thân không thích, chẳng có lý do gì phải phô diễn kỹ năng, thậm chí là đi chỉ dạy cả.
"Để tôi làm mẫu cho, Trịnh Tư Nguyên phiền cậu làm lại mấy bước đầu nhé." Tần Hoài nói.
Tang Lương lẳng lặng nhích đến cạnh Đàm Duy An, che miệng thì thầm: "Tần Hoài lúc nào cũng thế này à? Không biết làm mà cũng dám thị phạm á."
Đàm Duy An bình thản đáp: "Quen rồi là được, cậu ta có làm ra chuyện động trời gì tôi cũng chẳng thấy lạ đâu."
"Lát nữa cậu ta mà xuống bột năng thành công luôn thì tôi cũng chẳng thấy bất ngờ."
Trước khi bắt đầu xuống bột năng, Tần Hoài phải xác nhận xem thao tác này có giống như những gì hắn từng thấy và tưởng tượng hay không.
Xét từ góc độ học thuật, xuống bột năng là tận dụng đặc tính hút nước, kết dính và tạo độ bóng mượt của tỉnh bột khi bị hồ hóa trong nước. Khi món ăn sắp hoàn thành, người ta rưới nước tinh bột vào nồi để làm đặc phần nước sốt, tăng độ bám dính của nước sốt lên nguyên liệu, từ đó giúp món ăn trông bắt mắt và đậm đà hơn.
Ngoài ra, tinh bột dùng để xuống bột năng cũng có rất nhiều loại, phổ biến nhất là bột đậu xanh, bột mì, bột khoai tây, bột khoai lang, bột bắp. Mỗi loại bột có đặc tính khác nhau, phù hợp với từng món ăn khác nhau.
Đương nhiên, bột bắp và bột khoai tây là hai loại được dùng nhiều nhất, về cơ bản tuyệt đại đa số các món ăn đều dùng bột khoai tây để xuống bột năng.
Giải Hoàng Tương hiển nhiên không nằm trong số đông đó.
Nó cần dùng bột đậu xanh để xuống bột năng.
Bột đậu xanh có độ trong suốt rất tốt, tính ổn định về mọi mặt cũng nhỉnh hơn các loại bột khác, nhưng khả năng hút nước của nó lại rất kém. Nếu trình độ đầu bếp non tay, món ăn sau khi xuống bột năng rất đễ bị vón cục, đòi hỏi tay nghề đầu bếp rất cao.
LVQ8371