Dạo gần đây Tần Hoài cũng không để tâm xem La Quân ăn uống ra sao, trong ký ức của hắn, sức ăn của La Quân vốn vượt xa những cụ già 90 tuổi bình thường. Việc đầu tiên Trương Thục Mai phải làm mỗi sáng là lượn qua Vân Trung Thực Đường gom đủ mỗi món ăn sáng một phần mang về. Tất nhiên là sức ăn của La Quân cũng không đến mức khủng bố như thế, ông ấy chỉ đơn thuần là nhà mặt phố bố làm to nên xài tiền tùy hứng thôi.
Ông ấy thường chọn vài món khoái khẩu để xử lý gọn, chỗ còn lại thì bẻ mỗi thứ một mẩu nhấm nháp cho biết vị. Nếu vớ được món Điểm Tâm nào đặc biệt ngon nghẻ, thì sẽ cất đi để làm đồ ăn vặt lúc cày phim.
Nếu không trúng mánh món nào, thì đống Điểm Tâm thừa mứa đó sẽ được giao lại cho Trương Thục Mai giải quyết.
Theo nguồn tin vỉa hè, sáng nào con gái của Trương Thục Mai cũng mò đến dưới sảnh nhà La Quân để nhận bàn giao Điểm Tâm, bữa sáng của nhà họ Trương phong phú đến mức khiến không ít cư dân Vân Trung Thực Đường phải đỏ mắt ghen tị.
La Quân mồm mép cực kỳ kén cá chọn canh, hơn nữa hôm đó ông ấy thích xơi món Điểm Tâm gì còn phải phụ thuộc vào tâm trạng. Ngoại trừ Trần Bì Trà là chân ái không bao giờ thay lòng đổi dạ ra, thì nhỡ hôm nào ông ấy dở chứng bực dọc, nào là Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, cho đến cả Quả Nhi cấp A chưa nặn xong cũng bị ông ấy chê ỏng chê eo cho bằng được.
Bởi vậy tuy Tần Hoài không nắm rõ sức ăn cụ thể của La Quân, nhưng hắn thừa biết ông ấy ăn không hề ít.
Chắc chắn không thể có chuyện mới húp hai bát Trần Bì Trà mà đã no căng bụng được.
Cho dù cái món Trần Bì Trà này thực chất là Canh hạt sen Trần Bì Ngân Nhĩ thì cũng chẳng thể lót dạ nổi.
"La tiên sinh, là do Tứ Hỉ Thang Đoàn hôm nay không hợp khẩu vị của ông, hay là chiều nay ông ăn vặt gì rồi?" Tần Hoài ân cần hỏi han.
"Hừ." La Quân hừ lạnh một tiếng, "Là do bị cái đám khách không mời mà đến các người tự dưng xông vào nhà tôi, sống chết đòi dùng bếp nhà tôi làm hết cái này đến cái nọ chọc cho tức no bụng rồi."
Khuất Tĩnh &c Tần Hoài: ...
Trần Huệ Hồng oang oang cái mồm: "Ây dà, La Quân ông đừng có bủn xỉn thế chứ. Trong đám chúng ta chỉ có mỗi bếp nhà ông là quanh năm đỏ lửa, đồ bếp với gia vị là đầy đủ nhất thôi. Bếp nhà tôi từ đầu năm đến giờ có đụng đến mấy lần đâu, bình thường Khuất Tĩnh cũng có nấu nướng gì, Tiểu Tần thì lại càng khỏi nói, em ấy mà muốn nấu ăn thì cũng chẳng cần về nhà làm."
"Đó là chưa kể nhà ông rộng nhất, diện tích bếp cũng thênh thang nhất mới dễ bề trổ tài chứ. Trường của cái Tuệ Tuệ sắp tổ chức Ngày hội Bếp ăn Gia đình rồi, tôi còn đang tính mấy hôm nữa bảo ông cho tôi mượn tạm cái bếp để luyện tay nghề đấy."
La Quân: "?"
Ánh mắt La Quân lại tóe lửa, gằn từng chữ rành rọt qua kẽ răng: "Không cho, cút."
Lúc Tần Hoài lên tiếng, Khuất Tĩnh đang bưng bát húp từng ngựm nhỏ nước Thang Đoàn nhạt nhẽo, nghe Tần Hoài nói vậy cô liền lặng lẽ đặt bát xuống, đợi La Quân chửi xong mới nhìn ông với ánh mắt tràn ngập vẻ quan tâm: "La tiên sinh, có phải đạo này cơ thể ông thấy không khỏe ở đâu không?”
"Ông thực sự đã vắng mặt ở khoa vật lý trị liệu phục hồi chức năng của bệnh viện cháu khá lâu rồi đấy, lại càng không đi khám sức khỏe định kỳ nữa, hay là ông bớt chút thời gian đến viện làm một bài kiểm tra tổng quát đi."
"Sức ăn của ông hình như giảm sút đi nhiều lắm."
La Quân có thể xả đạn điên cuồng vào mặt Trần Huệ Hồng, nhưng lại chẳng nỡ buông lời độc địa trước sự quan tâm chân thành của Khuất Tĩnh, chỉ đành tém tém lại vẻ mặt: "Không đi."
"Tình trạng của tôi tôi tự biết, cô yên tâm, trong thời gian ngắn chưa chết được đâu, lúc nào sắp chết nhất định sẽ báo cho mọi người một tiếng."
Nói xong, La Quân liếc nhìn Tần Hoài: "Yên tâm, di chúc lập xong hết rồi, đợi tôi chết thì toàn bộ di sản đều là của cậu, trước khi chết nhất định sẽ gọi điện thoại báo cho cậu đầu tiên."
Tần Hoài ngồi nghiêm chỉnh lại, đáp: "Nghe hấp dẫn thật đấy."
"Ông yên tâm, đến lúc đó cháu chắc chắn sẽ có mặt đầu tiên, hơn nữa cháu tuyệt đối không vì muốn sớm nhận di sản mà hạ độc ám hại ông đâu, lại càng không thể bỏ độc vào Trần Bì Trà được."
La Quân cạn lời, húp một ngụm nước Thang Đoàn nhạt nhẽo, sau đó lại càng cạn lời hơn, bởi vì thứ nước này gần như chẳng có vị gì, chỉ sặc một mùi kỳ quái của nước luộc vỏ bánh nếp (La Quân thấy đó là mùi kỳ quái).
La Quân đứng dậy, xua tay đuổi khách: "Được rồi, về hết đi. Nhất là bà đấy Trần Huệ Hồng, chưa ăn xong thì bưng cả bát mà về, mai hẵng mang bát sang trả."
Thấy La Quân bắt đầu đuổi người, Trần Huệ Hồng cũng chăng hề do dự, bưng luôn cái bát lên chuồn thăng, trước khi đi bà ấy còn không quên tiện tay thó luôn chỗ hạt đưa chưa cắn hết.
Kèm theo một tiếng "rầm", ba người mỗi người bưng một cái bát bị La Quân quét cổ ra khỏi cửa, thậm chí Tần Hoài còn chưa kịp cầm theo mẻ Tứ Hỉ Thang Đoàn mà hắn vừa mới nặn xong.
La Quân ở trong nhà gào vọng ra: "Chỗ Tứ Hỉ Thang Đoàn kia của cậu sáng mai tôi sẽ bảo Trương Thục Mai mang qua Vân Trung Thực Đường cho! Đừng có lảng vảng trước cửa nữa, nhà tôi có camera đấy, nhìn thấy mấy người là thấy phiền rồi!"
Ba người đành lủi thủi bưng bát chui vào thang máy.
LVQ8371