Sau Lưng Gió Bấc

Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1. VỰA CỎ KHÔ

❊ ❊ ❊

Người ta yêu cầu tôi kể các bạn nghe câu chuyện về xứ sở sau lưng gió bấc. Có nhà văn Hy Lạp già đã nhắc đến một tộc người sống ở đó, cuộc sống dễ chịu đến nỗi họ không chịu nổi, và thế là họ tự trầm mình chết ráo cả. Câu chuyện của tôi không giống như câu chuyện của ông nhà văn già ấy. Tôi nghĩ là Herodotus đã mô tả sai bét về nơi này. Tôi sẽ kể các bạn nghe chuyện đã diễn ra thế nào với một cậu bé đã từng đến đó.

Cậu bé sống trong một căn phòng thấp tè phía trên nhà để xe ngựa; và dĩ nhiên chẳng phải ở xứ sở sau lưng gió bấc, và mẹ cậu biết rõ về chuyện này. Vì một mặt căn phòng chỉ được dựng lên từ ván mỏng, và những tấm ván ấy cũ nát đến nỗi có thể xọc một con dao nhíp qua đó xỉa vào gió bấc. Và cứ để dao và gió tự định đoạt với nhau xem thứ nào sắc hơn! Tôi biết rằng khi ta rút dao ra, ngọn gió sẽ đuổi theo dao như mèo rượt chuột, và chẳng chóng thì chầy ta sẽ nhận ra rằng mình không ở xứ sở sau lưng gió bấc. Tuy vậy, căn phòng này lại không lạnh lắm, trừ phi gió bấc thổi mạnh bất thường: căn phòng mà giờ tôi đang nhắc đến đây thì lúc nào cũng lạnh, chỉ trừ mùa hè khi mặt trời còn mặc sức tung hoành. Quả thật, tôi cũng không chắc nó có đáng được gọi là một căn phòng không nữa, vì đúng ra nó chỉ là căn gác nơi người ta trữ cỏ khô, rơm và yến mạch cho lũ ngựa. Và khi bé Kim Cương - nhưng khoan đã: tôi phải kể cho các bạn rằng bố cậu bé, vốn là xà ích, đã đặt tên cho cậu theo chú ngựa cưng của ông, và mẹ cậu chẳng phản đối gì - và hồi ấy, khi bé Kim Cương nằm trên giường, cậu có thể nghe thấy lũ ngựa bên dưới nhai rột roạt trong bóng đêm, hoặc trở mình mơ màng trong mộng. Ấy là bởi bố Kim Cương đã đóng cho cậu một cái giường bốn bề là ván trên căn gác nói trên, vì phòng riêng của họ bên trên khu nhà để xe ngựa quá chật chội; rồi bố Kim Cương nhốt bác ngựa già Kim Cương trong chuồng bên dưới giường, vì bác ngựa vốn trầm lặng, và thường không ngủ đứng mà nằm xuống như một sinh vật biết điều.

Ấy thế nhưng, dù bác ta là một sinh vật vô cùng biết điều, đôi khi nửa đêm thức giấc, và thấy chiếc giường lắc lư trong những luồng thốc của gió bấc, cậu bé Kim Cương lại không thể không tự hỏi nếu gió đánh sập căn nhà, và cậu trôi tuột vào máng cỏ, thì liệu bác ngựa Kim Cương có xơi tái cậu trước khi nhìn ra cậu lùng thùng trong bộ áo ngủ hay không. Và tuy bác ngựa Kim Cương cả đêm nằm im như thóc, nhưng khi tỉnh giấc bác ta rùng rùng như động đất, và cậu bé Kim Cương biết ngay lúc đó là mấy giờ, hoặc chí ít cần phải làm gì kế tiếp, tức là… lại tiếp tục ngủ khò trong tích tắc.

Dưới chân cậu, trên đầu cậu, chỗ nào cũng toàn cỏ là cỏ, chất ngất từng bó to lên tận trần nhà. Quả thực, đôi khi chỉ nhờ xuyên qua một lối nhỏ hẹp với vài chỗ ngoặt, cứ như thể chúng được tạo sẵn cho cậu bé, mà cậu mới có thể lần đường tới giường mình. Vì kho cỏ thì dĩ nhiên lúc nào cũng ở trạng thái vơi thật chậm mà đầy thật nhanh. Đôi khi toàn bộ không gian của căn gác, với những ô kính nhỏ trên mái nhà để những vì sao hé vào, dường như trải ra trước mắt cậu khi cậu nằm trên giường; đôi khi một vách tường rơm vàng thơm ngát khép chặt tầm nhìn của cậu bé trong khoảng nửa mét. Đôi khi, lúc mẹ cậu bé cởi bớt quần áo của cậu trong phòng mình, và bảo cậu tự chạy lon ton về giường, cậu sẽ bò vào giữa đám cỏ khô, và nằm đó nghĩ rằng bên ngoài trời gió thật lạnh, và trên giường mình thật ấm áp, và cậu có thể lên giường khi nào cậu muốn, chỉ có điều cậu còn nấn ná; trước tiên cậu sẽ ngấm cái lạnh chút xíu. Và khi cậu càng thấy lạnh thì giường cậu sẽ càng thấy ấm, cho tới khi rốt cuộc cậu bé cũng toài người khỏi đám cỏ, lao thốc như tên bắn lên giường, trùm chăn kín mít, rúc xuống, và nghĩ rằng chà mình thật là hạnh phúc. Cậu chẳng hề biết rằng gió đã lọt vào qua một cái khe trên tường, và suốt đêm gió thổi quanh cậu. Vì phía sau giường cậu bé chỉ là vách ván dày khoảng hai phân, và bên kia vách là gió bấc.

Như tôi đã nói, những tấm ván này mềm và bở. Để cho chắc chắn, chúng được phết nhựa đường ở bên ngoài, ấy vậy mà nhiều chỗ trông giống bùi nhùi hơn là ván gỗ. Chuyện là, phần ván mềm đã bị mủn ra, và một đêm sau khi nằm xuống, cậu bé Kim Cương phát hiện ra một mấu gỗ đã bị bục ra, và gió xộc vào quanh cậu lạnh lẽo và có phần ngạo nghễ. Lúc này cậu không định để mặc mọi chuyện lộn xộn khi còn giải quyết được; vì vậy cậu lại nhảy ra khỏi giường, giật lấy một túm cỏ khô, xoắn vào, gập lại ở giữa, và thế là tạo được một cái nút, cậu nhét nó vào lỗ thủng trong vách. Nhưng gió lại bắt đầu hú gào ồn ào, giận dữ, và khi cậu bé vừa thiếp đi, thổi bay cái nút đập trúng mũi cậu, vừa đủ mạnh khiến cậu tỉnh ngủ hẳn, và để cậu nghe thấy tiếng gió hú chói tai lùa qua cái lỗ. Cậu bé tìm cái nút cỏ khô, thấy nó, nhét nó vào sâu hơn, và vừa mới thiếp ngủ lại, thì bốp! kèm theo tiếng hú giận dữ, cái nút lại đập trúng cậu, lần này vào má. Cậu bật dậy lần nữa, làm một cái nút cỏ khô mới, và chặn cái lỗ thủng thật chắc chắn. Nhưng cậu còn chưa kịp nằm xuống thì… bốp! cái nút lại đập trúng trán cậu. Cậu bỏ cuộc, kéo chăn trùm qua đầu, và chẳng mấy chốc là ngủ say.

Dù hôm sau trời bão lớn, Kim Cương đã quên biến cái lỗ thủng, vì cậu bé còn bận rộn xây một cái hang bên cạnh lò sưởi của mẹ bằng một cái ghế gãy, một ghế đẩu ba chân, một cái chăn, và sau đó ngồi thu lu trong đấy. Tuy nhiên, mẹ cậu đã phát hiện ra lỗ thủng và dán giấy xi măng lên đó, thế nên, đêm hôm sau khi rúc vào giường, cậu chẳng còn dịp nào nghĩ đến nó.

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc cậu đã ngóc đầu dậy lắng nghe. Ai đang nói với cậu nhỉ? Gió lại nổi lên ầm ầm, quay cuồng và hú gào rống riết. Cậu chắc chắn có ai đó đang nói… mà lại còn nói rất gần cậu nữa, đúng thế. Nhưng cậu bé không sợ, vì cậu chưa biết thế nào là sợ; vì vậy cậu ngồi dậy và lắng nghe. Rốt cuộc thì, giọng nói, dù rất đỗi nhẹ nhàng, nhưng nghe hơi giận dữ, có vẻ phát ra từ phía sau giường. Cậu bé bò lại gần đó, và áp tai vào vách. Lúc đó cậu chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió, vốn đang hú gào rất to. Tuy nhiên, lát sau khi dịch đầu khỏi vách, cậu lại nghe thấy tiếng nói gần tai cậu. Cậu rờ rẫm, và chạm đúng mẩu giấy mẹ cậu đã dán lên lỗ thủng. Cậu lại áp tai lần nữa, và nghe được giọng nói rất rõ. Thực ra có một góc giấy bị long ra, và giọng nói phát ra qua đó, giống như từ một cái miệng trên vách.

“Cậu định làm gì, cậu bé - chặn kín cửa sổ của ta lại ư?”

“Cửa sổ nào?” cậu bé Kim Cương hỏi.

“Đêm qua cậu nhét cỏ khô vào đó ba lần. Ta phải thổi bật nó ra ba lần.”

“Ông không định nói là cái lỗ thủng tí xíu này chứ! Nó không phải là cửa sổ; nó là một lỗ thủng ở giường của cháu.”

“Ta không nói đó là một cái cửa sổ bất kỳ: ta nói đó là cửa sổ của ta.”

“Nhưng nó không thể là cửa sổ, bởi vì cửa sổ là những cái lỗ để nhìn ra.”

“Ồ, đó chính là mục đích ta tạo ra cái cửa sổ này đấy.”

“Nhưng ông ở bên ngoài: ông đâu cần cửa sổ.”

“Cháu nhầm rồi. Cháu nói cửa sổ là để nhìn ra. Ồ, ta đang ở trong nhà của ta, và ta muốn cửa sổ để nhìn ra ngoài.”

“Nhưng ông tạo cửa sổ nhìn vào giường của cháu đấy chứ.”

“Ồ, mẹ cháu có ba cái cửa sổ nhìn vào phòng khiêu vũ của ta, và cháu cũng có ba cái nhìn vào gác xép của ta.”

“Nhưng cháu nghe bố nói, khi mẹ cháu muốn bố làm một cái cửa sổ trên tường, rằng việc đó là trái luật, vì nó nhìn ra vườn nhà ông Dyves.”

Giọng nói bật cười.

“Luật nào bắt nổi ta!” nó nói.

“Nhưng nếu làm thế không đúng đắn, ông biết đấy,” cậu bé Kim Cương nói, “thì điều ông vừa nói chẳng quan trọng. Ông không nên làm thế.”

“Ta quá cao đến nỗi ta ở trên cái luật đó,” giọng nói lên tiếng.

“Thế thì ông hẳn có một cái nhà cao lắm,” cậu bé Kim Cương nói.

“Ừ, một cái nhà cao: có cả mây ở trong đó đấy.”

“Trời ơi!” cậu bé Kim Cương thốt lên, và suy nghĩ một lát. “Cháu nghĩ thế thì ông chẳng cần cháu giữ một cái cửa sổ ở giường mình cho ông làm gì. Sao ông không làm một cái cửa sổ nhìn vào giường của ông Dyves?”

“Chẳng ai làm cửa sổ nhìn vào một đống rác,” giọng nói lên tiếng, vô cùng rầu rĩ. “Ta muốn nhìn thấy những thứ đẹp đẽ bên ngoài cửa sổ của ta.”

“Nhưng ông ấy chắc có giường đẹp hơn của cháu, dù giường của cháu rất đẹp… đẹp đến nỗi cháu chẳng ao ước gì hơn thế.”

“Ta không quan tâm tới giường mà quan tâm tới cái ở trên đó… Nhưng cháu hãy cứ mở cái cửa sổ đó ra đi.”

“Ồ, mẹ cháu nói cháu không nên ngang bướng; nhưng việc ấy hơi khó ạ. Ông thấy đấy, nếu cháu mở cửa, gió bấc sẽ thổi trúng mặt cháu.”

“Ta là Gió Bấc đây.”

“Ô… ô… ô!” cậu bé Kim Cương nói, vẻ trầm ngâm. “Thế thì ông hứa không thổi vào mặt cháu nếu cháu mở cửa sổ nhé?”

“Ta không thể hứa điều đó.”

“Nhưng ông sẽ làm cháu bị đau răng. Mẹ cháu bị rồi.”

“Nhưng ta sẽ ra sao khi không có cửa sổ?”

“Cháu chắc là cháu không biết đâu. Cháu chỉ có thể nói là chuyện tệ hơn với cháu hơn là với ông đấy.”

“Không, sẽ không như thế đâu. Cháu sẽ không gặp chuyện tệ hại hơn đâu - ta hứa với cháu đấy. Cháu sẽ gặp chuyện tốt đẹp hơn nhiều. Chỉ cần tin vào những gì ta nói, và làm những gì ta bảo.”

“Ồ, cháu có thể kéo chăn trùm qua đầu,” cậu bé Kim Cương nói, và rờ rẫm bằng những móng tay nhỏ sắc của mình, cậu bé nắm được mép giấy và tức thì xé toạc nó.

Một xoáy lạnh dài rú rít ập vào, đập trúng khuôn ngực trần bé nhỏ của cậu bé. Cậu lồm cồm bò vào trong chăn, trùm mình kín mít: không còn giấy chắn giữa cậu bé và giọng nói, và cậu bé cảm thấy hơi - không hẳn là sợ hãi, tôi đã kể với các bạn là cậu bé còn chưa biết sợ là gì - nhưng khá là kỳ quặc; vì cái ông Gió Bấc này hẳn là một dị nhân thì mới sống trong ngôi nhà vĩ đại ấy - “được gọi là Nhà Ngoài Trời, mình đoán vậy,” cậu bé Kim Cương nghĩ - và làm cửa sổ nhìn vào giường người khác! Nhưng giọng nói lại cất tiếng và cậu bé có thể nghe nó khá rõ, dù đầu cậu đang thụt vào bên dưới chăn. Giờ thì giọng nói còn nhẹ nhàng hơn, dù to và vang gấp sáu lần trước đó, và cậu bé nghĩ giọng này nghe hơi giống giọng của mẹ mình.

“Tên cháu là gì, cháu bé?” giọng nói hỏi.

“Kim Cương,” cậu bé Kim Cương trả lời từ bên dưới chăn.

“Một cái tên kỳ cục!”

“Đó là một cái tên rất hay,” chủ nhân cái tên phản bác.

“Ta không biết đấy,” giọng nói cất tiếng.

“Ồ, cháu thì biết,” Kim Cương đáp lời khá cục cằn.

“Cháu có biết mình đang nói chuyện với ai không đấy!”

“Dạ không,” Kim Cương nói.

Và quả thật cậu bé không biết. Vì biết tên một người không có nghĩa là ta biết gì về bản thân người ấy.

“Thế thì ta không nên giận dữ với cháu… Dù vậy cháu nên nhìn thử một cái xem sao.”

“Kim Cương là một cái tên rất đẹp,” cậu bé kiên quyết, bực bội vì tên mình chẳng có vẻ gì là hay ho với người đối diện.

“Thực ra thì Kim Cương là một thứ vô dụng,” giọng nói cất tiếng.

“Không đúng. Kim Cương rất đẹp - to bằng hai người - và suốt đêm ngủ yên! Và lại còn huyên náo vui vẻ vào sáng sớm khi thức dậy đứng trên bốn chân! Giống như sấm ấy.”

“Cháu có vẻ không biết kim cương là cái gì.”

“Ồ, cháu mà không biết á! Kim Cương là bác ngựa tốt tuyệt vời; và bác ấy ngủ ngay bên dưới cháu. Bác ấy là Kim Cương già, còn cháu là Kim Cương trẻ. Hoặc nếu ông thích, vì ông đến là kỳ quặc, ông Gió Bấc, bác ấy là Kim Cương lớn, còn cháu là Kim Cương nhỏ. Cháu chẳng biết bố cháu thích Kim Cương nào hơn.”

Một tiếng cười duyên dáng, lớn nhưng rất nhẹ nhàng và thánh thót vang lên đâu đó cạnh cậu bé, nhưng cậu bé Kim Cương vẫn giấu đầu dưới chăn.

“Ta không phải là ông Gió Bấc,” giọng nói cất tiếng.

“Ông bảo cháu ông là Gió Bấc mà,” cậu bé khăng khăng.

“Ta không nói ta là ông Gió Bấc,” giọng nói cất tiếng.

“Ồ thế thì cháu nói đấy; vì mẹ bảo cháu phải lịch sự.”

“Thế thì để ta bảo cháu rằng ta không nghĩ cháu gọi ta là ông thì lịch sự đâu nhé.”

“Ồ, cháu không biết rõ. Cháu rất xin lỗi.”

“Nhưng cháu phải biết rõ hơn.”

“Cháu không biết đâu.”

“Ta thì biết. Người ta không thể nói rằng việc nằm đó nói chuyện - với đầu thụt dưới chăn, và không hề nhìn để xem mình đang nói chuyện với loại người nào - là lịch sự đâu nhé. Ta muốn cháu ra đây với ta.”

“Cháu muốn đi ngủ,” Kim Cương nói, chực khóc, vì cậu bé không thích bị mắng, thậm chí ngay cả khi cậu đáng bị như thế.

“Đêm mai cháu sẽ ngủ ngon hơn nhiều.”

“Hơn nữa,” Kim Cương nói, “ông ở bên ngoài, trong vườn của ông Dyves, và cháu không thể tới đó. Cháu chỉ có thể ra sân nhà mình thôi.”

“Cháu thò đầu ra khỏi chăn đi chứ?” giọng nói cất tiếng, chỉ hơi giận dữ.

“Không!” Kim Cương trả lời, nửa cáu nửa sợ.

Ngay lúc cậu bé nói từ ấy, một luồng gió khổng lồ đập thốc vào ván gỗ trên vách, và cuốn chăn khỏi người Kim Cương. Cậu bé nhổm dậy đầy hãi hùng. Cúi xuống cậu bé là khuôn mặt lớn, đẹp, nhợt nhạt của một người đàn bà. Cặp mắt đen của bà trông hơi giận dữ, vì chúng bắt đầu long lên; nhưng môi trên của bà run run khiến bà trông như thể sắp khóc. Điều lạ lùng nhất là từ đầu bà mớ tóc đen túa ra tứ phía, vì vậy bóng tối đen đặc trong vựa cỏ khô trông cứ như từ tóc bà mà ra. Nhưng khi Kim Cương chằm chằm nhìn bà với vẻ thảng thốt không nên lời, hòa lẫn sự tin tưởng - vì cậu bé bị mê hoặc bởi vẻ đẹp lộng lẫy của bà - tóc bà bắt đầu tự thu lại khỏi bóng tối, và phủ lại xuống người bà, cho tới lúc khuôn mặt bà ló ra khỏi đó như vầng trăng giữa một đám mây. Từ mắt bà phát ra ánh sáng mà nhờ đó Kim Cương nhìn thấy được khuôn mặt và tóc của bà, và đó là tất cả những gì cậu nhìn thấy được ở bà. Gió đã ngưng hẳn.

“Cháu sẽ đi cùng ta chứ, bé Kim Cương? Ta xin lỗi vì ta buộc phải cứng rắn với cháu,” người đàn bà nói.

“Cháu sẽ đi, vâng, cháu sẽ đi,” Kim Cương trả lời, chìa cả hai tay ra. “Nhưng,” cậu bé nói thêm, buông tay xuống, “làm sao cháu lấy được quần áo? Quần áo ở trong phòng mẹ cháu, và cửa thì khóa mất rồi.”

“Ồ, đừng bận tâm chuyện quần áo. Cháu sẽ không bị lạnh đâu. Ta sẽ để ý tới chuyện đó. Ở bên gió bấc không ai bị lạnh cả.”

“Cháu tưởng ai cũng bị lạnh ấy chứ,” Kim Cương nói.

“Đó là sai lầm lớn. Tuy nhiên hầu hết mọi người đều phạm sai lầm ấy. Họ bị lạnh bởi vì họ không ở bên gió bấc, mà thiếu nó.”

Nếu Kim Cương lớn hơn một chút, và cho rằng mình khôn ngoan hơn nhiều, cậu bé sẽ nghĩ là người đàn bà này đang nói đùa. Nhưng cậu chẳng lớn hơn, và cũng chẳng tưởng rằng mình khôn ngoan hơn, và vì thế cậu tương đối hiểu lời bà. Cậu lại chìa hai tay ra. Mặt người đàn bà hơi rụt lại.

“Hãy theo ta, Kim Cương,” bà ta nói.

“Vâng,” cậu bé Kim Cương nói, chỉ có điều giọng cậu hơi rầu rầu.

“Cháu không sợ chứ?” Gió Bấc hỏi.

“Không thưa bà; nhưng mẹ cháu không bao giờ cho phép cháu đi chân không. Mẹ chưa bao giờ nhắc gì về chuyện quần áo, vì thế cháu dám chắc mẹ sẽ không phiền nếu cháu không mặc quần áo đâu.”

“Ta biết mẹ cháu rất rõ,” người đàn bà nói. “Bà ấy là người phụ nữ tốt. Ta thường tới thăm mẹ cháu. Ta ở bên mẹ cháu khi cháu chào đời. Ta thấy lúc ấy mẹ cháu vừa khóc vừa cười. Ta rất quý mẹ cháu, Kim Cương à.”

“Thế thì tại sao bà không biết tên cháu, thưa quý bà? Cháu xin phép được xưng hô với bà như thế nhé, thưa quý bà?”

“Lần lượt từng câu hỏi thôi, bé yêu. Ta biết rõ tên cháu ấy chứ, nhưng ta muốn nghe cháu nói về nó. Cháu còn nhớ cái ngày người đàn ông tìm lỗi chê tên của cháu - ta đã đánh sầm cửa sổ vào như thế nào không?”

“Vâng, vâng,” Kim Cương hào hứng trả lời. “Cửa sổ nhà cháu mở giống cửa ra vào, và nó nằm ngay phía trên cửa ra vào nhà để xe ngựa. Và gió - chính là bà, thưa bà - tràn vào, và thổi bay cuốn Kinh Thánh khỏi tay ông ấy, và tất cả các trang sách lật phật, lật phật trên sàn nhà, và mẹ cháu nhặt cuốn sách lên, trả lại cho ông ấy, và ở đó…”

“Là tên cháu trong cuốn Kinh Thánh - viên đá thứ sáu trong áo giáp che ngực của vị linh mục tối cao.”

“Ồ! Một viên đá, thật vậy sao?” Kim Cương nói. “Cháu cứ nghĩ nó là một con ngựa… cháu thực đã nghĩ thế.”

“Không sao đâu. Một con ngựa lúc nào cũng hay hơn một viên đá. Chà, cháu thấy đấy, ta biết hết thảy mọi điều về hai mẹ con cháu.”

“Vâng. Cháu sẽ đi cùng bà.”

“Bây giờ đến lượt câu hỏi tiếp theo: cháu không được gọi ta là Quý bà. Cháu phải gọi ta bằng đúng tên ta - đầy tôn kính, cháu biết đấy - chỉ là Gió Bấc.”

“Ồ, Gió Bấc, bà thật đẹp. Cháu đã sẵn sàng đi theo bà.”

“Cháu không được sẵn sàng chạy theo những thứ đẹp đẽ ngay lập tức như thế, Kim Cương.”

“Nhưng những gì đẹp không thể xấu xa được. Bà không xấu xa, phải không Gió Bấc?”

“Không, ta không xấu. Nhưng đôi khi những thứ đẹp trở nên xấu do làm điều xấu, và phải mất một thời gian cái xấu mới phá hỏng cái đẹp. Vì thế các cậu bé có thể nhầm lẫn nếu chúng chạy theo các thứ chỉ vì chúng đẹp.”

“Ồ, cháu sẽ đi theo bà bởi vì bà đẹp và tốt nữa.”

“À, nhưng còn điều này nữa Kim Cương: Sẽ ra sao nếu trông ta xấu xí nhưng ta không xấu xa - bản thân ta trông xấu xí bởi vì ta khiến thứ xấu xí trở thành đẹp đẽ? Thế thì sao?”

“Cháu không hiểu bà rõ lắm, Gió Bấc à. Bà nói cho cháu biết thế thì sao đi.”

“Ồ, ta sẽ nói cho cháu biết. Nếu cháu thấy mặt ta đen sì, cháu đừng sợ. Nếu cháu thấy ta vỗ cánh như dơi, to lớn như cả bầu trời, cháu đừng sợ. Nếu cháu nghe thấy tiếng ta gào thét cuồng nộ gấp mười lần bà Bill, vợ ông thợ rèn - thậm chí nếu cháu thấy ta nhìn vào cửa sổ nhà người khác như bà Eve Dropper, vợ ông làm vườn - cháu phải tin là ta đang làm việc của mình. Hơn thế, Kim Cương ơi, nếu ta biến thành một con rắn hay cọp, cháu không được buông ta ra, vì tay ta sẽ luôn ở nguyên trong tay cháu nếu cháu còn nắm chặt. Nếu cháu còn nắm chặt, lúc nào cháu cũng biết được ta là ai, ngay cả khi cháu nhìn ta và thấy ta chẳng có tí hình hài nào của Gió Bấc. Cháu sẽ có thể thấy ta trong hình hài thật khủng khiếp. Cháu hiểu ta chứ?”

“Hiểu rõ ạ,” cậu bé Kim Cương nói.

“Thế thì theo ta nào,” Gió Bấc nói, và biến mất sau núi cỏ khô.

Kim Cương bò ra khỏi giường theo bà.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.