Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22. CÂU ĐỐ CỦA ÔNG RAYMOND

❊ ❊ ❊

Ông Raymond đưa Kim Cương về nhà với mình, và dừng lại ở khu chuồng ngựa để báo cho mẹ cậu bé biết là mình sẽ sớm trả cậu bé về. Kim Cương tự chạy vào báo với mẹ, và khi xuất hiện trở lại cậu bé cầm trên tay cuốn sách nhàu nát mà Gió Bấc đã cho cậu.

“A! Ta hiểu rồi,” ông Raymond nói. “Bây giờ cháu sắp đòi sáu xu của cháu đây.”

“Cháu không nghĩ nhiều về chuyện đó như một chuyện khác,” Kim Cương nói. “Có một bài thơ trong cuốn sách này cháu không hiểu lắm. Cháu muốn bác nói cho cháu ý nghĩa của nó là gì ạ.”

“Ta sẽ nói nếu ta có thể,” ông Raymond trả lời. “Khi nào về tới nhà cháu đọc cho ta nghe, và sau đó ta sẽ thử xem sao.”

Dù vẫn còn rất nhiều lỗi vụng về, nhưng trong chừng mực nào đó Kim Cương đã đọc được bài thơ. Ông Raymond lấy cuốn sách nhỏ và đọc lại từ đầu đến cuối.

Vì bản thân ông Raymond là một nhà thơ, và vì thế, dù chưa từng tới xứ sở sau lưng gió bấc, ông có thể hiểu bài thơ khá rõ. Nhưng trước khi bàn luận điều gì về bài thơ, ông đọc to từ đầu đến cuối, và Kim Cương nghĩ giờ thì cậu hiểu rõ hơn nhiều rồi.

“Ta sẽ nói cho cháu ý nghĩa bài thơ là gì theo ý ta,” sau đó ông nói. “Ý nghĩa của bài thơ là người ta có thể làm theo ý mình trong chốc lát, nếu họ muốn, nhưng chuyện này sẽ gây cho họ những rắc rối khiến họ ước rằng giá như họ đã không làm điều đó.”

“Cháu biết, cháu biết!” Kim Cương nói. “Giống như bác xà ích hàng xóm tội nghiệp. Bác ấy uống rượu quá nhiều.”

“Đúng thế,” ông Raymond đáp lời. “Nhưng khi người ta muốn làm điều phải, mọi vật quanh họ sẽ cố gắng giúp họ. Chỉ có điều, cháu biết đấy, họ phải giết được con rắn.”

“Cháu đã chắc mẩm là con rắn có liên quan gì đó tới chuyện đó mà,” Kim Cương đắc thắng kêu lên.

Tiếp đó là một hồi lâu chuyện trò, và ông Raymond cho Kim Cương sáu xu.

“Cháu sẽ làm gì với nó?” ông hỏi.

“Mang nó về nhà cho mẹ ạ,” cậu bé trả lời. “Mẹ có một bình trà - đen thui ấy ạ! - với cái vòi sứt, và mẹ giữ tất cả tiền của mẹ trong ấy. Không nhiều đâu ạ; nhưng mẹ để dành để mua giày cho cháu. Và còn em bé đang lớn nữa, em cũng sớm cần giày. Mỗi khoản sáu xu đều đáng kể - phải không bác?”

“Chắc chắn rồi, chàng trai. Ta hy vọng cháu sẽ luôn sử dụng tiền của mình thật hợp lý.”

“Cháu cũng hy vọng như vậy, thưa bác,” Kim Cương nói.

“Và đây là một cuốn sách dành cho cháu, đầy tranh, truyện và thơ. Ta tự viết nó đấy, chủ yếu cho những đứa trẻ ở bệnh viện nơi ta hy vọng Nanny sắp tới điều trị. Cháu biết đấy, ý ta không phải là ta in nó. Ta tạo ra nó,” ông Raymond nói thêm, ước gì Kim Cương hiểu được ông là tác giả của cuốn sách.

“Cháu hiểu ý bác. Cháu cũng chế ra những bài hát. Chúng hết sức ngớ ngẩn, nhưng chúng làm em bé thích, và đó là mục đích cháu bịa ra chúng.”

“Giờ cháu có thể cho phép ta nghe một bài trong số đó được không?” ông Raymond hỏi.

“Không, thưa bác, cháu không thể. Xong cái là cháu quên ngay. Ngoài ra, cháu không thể chế ra dòng nào nếu không có em bé trên đầu gối mình. Bác biết đấy, chúng cháu cùng nhau chế đấy. Chúng vừa là của cháu vừa là của em bé. Chính em bé đã khơi gợi cho cháu đấy.”

“Mình nghĩ đứa trẻ này là một thiên tài,” nhà thơ tự nhủ, “và đó là điều khiến người ta nghĩ rằng nó ngốc.”

Giờ nếu bất kỳ ai trong số những bạn đọc nhí của tôi muốn biết thiên tài nghĩa là gì - tôi có nên cố gắng bảo cho đứa bé đó biết, hay không nên nhỉ? Tôi sẽ cho họ một câu trả lời rất ngắn gọn: thiên tài có nghĩa là một người hiểu những điều mà không ai bảo họ nghĩa là gì. Đôi khi Chúa tạo ra vài người như thế để dạy cho những người còn lại.

“Cháu có thích các câu đố không?” ông Raymond hỏi, lật giở cuốn sách của mình.

“Cháu không biết câu đố nghĩa là gì,” Kim Cương nói.

“Nó là một thứ có ý nghĩa một thứ khác, và cháu phải tìm ra cái thứ kia là gì.”

Ông Raymond thích nhất những câu đố kiểu xưa, và đã viết một vài câu - một trong số đó là câu ông đang đọc.

Tôi đây chỉ một cái chân,

Mang trăm ngàn ngón biết thân nặng nề.

Tay tôi thì rất đề huề,

Cả trăm ngón lận, tràn trề bé to.

Từ tay đẹp bừng nở cho,

Thở thì bằng tóc, uống thò ngón chân.

Bụng thì phình tướng cả lên,

Mà sao cứ xoắn hết thân thế này?

Tôi ăn - chẳng thấy xưa nay,

Vì chăng thiếu miệng để xay đó mà.

Nhưng trong ánh nắng chan hòa,

Tôi ăn luôn miệng thật là lạ nha.

Hè sang tôi thích hát ca,

Ngày ngày lả lướt với là vui chơi.

Đông sang thì chỉ rên thôi,

Cả ngày nhịn đói, rét ôi sao mà.

“Cháu có biết nó có nghĩa là gì không, Kim Cương?” ông hỏi, khi đã đọc xong.

“Không, quả thật cháu không biết,” Kim Cương trả lời.

“Thế thì cháu có thể tự đọc, và ngẫm nghĩ về nó, xem cháu có thể tìm ra không,” ông Raymond nói và đưa cho cậu bé cuốn sách. “Và bây giờ cháu nên về nhà với mẹ. Khi nào cháu tìm được lời giải, cháu có thể đến đây.”

Nếu Kim Cương phải tìm ra lời giải để có thể gặp lại ông Raymond, tôi nghi là cậu bé sẽ không bao giờ gặp lại ông mất.

“Ồ thế thì,” tôi nghĩ tôi nghe thấy một độc giả nhí nào đó nói, “bạn ấy không phải là thiên tài, vì thiên tài luôn tìm ra những điều mà không được ai chỉ bảo.”

Tôi trả lời thế này, “Thiên tài tìm ra sự thật, không phải xảo thuật.” Và nếu bạn không hiểu điều đó, tôi e rằng bạn phải bình tâm đợi tới lúc bạn lớn hơn và hiểu biết nhiều hơn đấy.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.