Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9. BẰNG CÁCH NÀO KIM CƯƠNG TỚI ĐƯỢC XỨ SỞ SAU LƯNG GIÓ BẤC

❊ ❊ ❊

Khi Kim Cương về nhà ăn sáng, cậu thấy bố mẹ đã ngồi ở bàn ăn. Họ đang mải ăn bánh mì phết bơ, và Kim Cương ngồi xuống chỗ ngồi thường ngày của cậu. Mẹ ngước nhìn cậu, và sau khi quan sát cậu một lát, mẹ nói:

“Em nghĩ là con không được khỏe, mình ạ.”

“Thế à? Chà, anh không biết. Anh nghĩ con trông khá phấn chấn đấy chứ. Con cảm thấy sao, Kim Cương, hả chàng trai?”

“Khá khỏe ạ, cảm ơn bố. Ít ra thì con nghĩ con chỉ hơi bị đau đầu thôi ạ.”

“Thấy chưa! Đã bảo mà,” cả bố và mẹ đồng thanh cất tiếng.

“Con rất ốm,” mẹ nói thêm.

“Con khá khỏe,” bố nói thêm.

Và cả hai cùng cười.

“Anh thấy đấy,” mẹ nói, “em nhận được một lá thư từ bà chị em ở thị trấn Sandwich.”

“Cái hố già ngái ngủ ấy!” bố nói.

“Đừng gièm pha nơi ấy. Ở đó có người tốt mà,” mẹ nói.

“Được rồi, cụ bà,” bố đáp lại. “Chỉ có điều ở cái nơi được ban phước lành ấy anh không tin là có quá hai cặp ngựa kéo xe.”

“Ồ, người ta có thể lên thiên đường mà không cần xe ngựa - lẫn xà ích, mình ạ. Không phải là em muốn đi mà không có xà ích của em đâu, anh biết đấy. Thế còn chàng trai thì sao?”

“Chàng trai nào?”

“Chàng trai kia kìa, đang chòng chọc nhìn bố với cặp mắt trố ra kìa.”

“Mắt con bị trố hả mẹ?” Kim Cương hỏi, hơi thất vọng.

“Không trố quá đâu,” mẹ nói. Bà khá là tự hào về cặp mắt của con trai, nhưng không muốn khiến cậu dương dương tự đắc về chuyện đó.

“Không trố quá đâu. Chỉ có điều con không cần nhìn chòng chọc như thế.”

“Ồ, con thì sao hả em?” bố hỏi.

“Em nói với anh là em nhận được một lá thư mà.”

“Ừ, từ chị gái của em, không phải từ Kim Cương.”

“Chao, mình ơi! Em quả thực tin rằng sáng nay anh nhấc nhầm chân khỏi giường đấy.”[1]

“Anh luôn ra khỏi giường bằng cả hai chân mà,” bố nói và cười phá lên.

“Ồ, nghe này. Bác muốn con xuống đó thăm.”

“Và vì thế em muốn tuyên bố rằng con không khỏe.”

“Con không khỏe lắm đâu. Em nghĩ con nên đi.”

“Ồ, anh chẳng quan tâm, nếu em có thể kiếm ra tiền cho con đi,” bố nói.

“Em sẽ xoay được,” mẹ nói, và thế là bố mẹ nhất trí rằng Kim Cương sẽ tới thị trấn Sandwich.

Tôi sẽ không miêu tả những chuẩn bị tất bật của Kim Cương cho chuyến đi. Nhìn thì cứ tưởng cậu bé sắp đi chơi ba tháng mất. Tôi cũng sẽ không miêu tả chuyến đi tới đấy, vì mối quan tâm của chúng ta giờ ở chính nơi đó. Cậu bé được bà bác trung niên vui vẻ đón ở nhà ga, đưa đón an toàn tới thị trấn già ngái ngủ, như bố cậu đã gọi. Và chẳng có gì băn khoăn về chuyện nó ngái ngủ, vì nó sắp chết mục vì già cỗi.

Kim Cương lang thang khắp nơi, chòng chọc đôi mắt trố dễ thương của mình vào những phố cổ kỳ lạ, những cửa hiệu và những ngôi nhà. Quả thật mọi thứ trông rất kỳ lạ, vì đây là một thị trấn vốn bị cô bảo mẫu biển cả của mình bỏ rơi, giống một con hàu già bị dạt vào bờ cho tới lúc há vỏ ra vì mệt mỏi. Nó từng là một trong năm hải cảng chính ở Anh, nhưng nó bắt đầu tỏ ra quá cao ngạo, và hậu quả là biển ngày càng ít thân thiện hơn, dần lùi lại và khép mình hơn, tới khi rốt cuộc biển rút đi để lại vùng đất này thành một nơi cao ráo và khô kiệt: Sandwich không còn là một hải cảng nữa. Biển tiếp tục vào ra con nước ở ngoài xa tít, và lãng quên nó. Tất nhiên thị trấn này chìm vào giấc ngủ, và chẳng còn dính dáng gì đến tàu bè nữa. Điều đó cũng xảy đến với các thành phố và quốc gia, các cô bé và cậu bé, những người nói, “Tôi có thể xoay xở không cần bạn giúp đỡ. Mình tôi là đủ lắm rồi.”

Kim Cương nhanh chóng kết thân với bà cụ chủ cửa hàng đồ chơi, vì trước khi đi mẹ đã cho cậu một đồng hai xu tiêu vặt, và cậu đã vào cửa hàng để tiêu nó, và bà cụ đã bắt chuyện với cậu. Trông bà cụ thật ngộ nghĩnh, vì bà chẳng còn cái răng nào, nhưng Kim Cương thích bà cụ, và thường xuyên ghé cửa hàng, dù cậu chẳng còn xu dính túi sau khi đã xài hết hai xu.

Một buổi chiều nọ, cậu đã đang lang thang khắp phố được một lúc rồi nên khá mệt mỏi. Đó là một ngày trời nóng, và cậu cảm thấy mệt. Khi đi ngang cửa hàng đồ chơi, cậu ghé vào.

“Cháu có thể ngồi trên cái hộp này một lát được không ạ?” cậu bé nói, nghĩ rằng bà cụ đang ở đâu đó trong cửa hàng. Nhưng không có tiếng trả lời, và cậu ngồi xuống không đợi trả lời. Xung quanh cậu là vô vàn đồ chơi đủ giá tiền, từ một xu tới cả vài silinh. Bỗng nhiên cậu nghe tiếng vo vo nhè nhẹ đâu đó giữa đám đồ chơi. Tiếng động ấy khiến cậu giật mình nhìn ra sau. Những cánh quạt của một cối xay gió đang quay vòng vòng gần sát tai cậu. Thoạt đầu cậu bé nghĩ nó hẳn là một trong những thứ đồ chơi được lên dây cót và đang vận hành theo cơ chế định sẵn. Nhưng không, đó là thứ đồ chơi một xu bình thường, với cối xay gió ở đầu một cái còi, và khi còi thổi thì cối xay gió chạy. Nhưng điều kỳ lạ nằm ở chỗ không có ai đang thổi ở một đầu còi, ấy vậy mà những cánh quạt vẫn đang quay vòng vòng - lúc nhanh hơn, lúc chậm hơn, rồi lại nhanh hơn.

“Chuyện này có nghĩa là gì nhỉ?” Kim Cương nói thành tiếng.

“Có nghĩa là ta đấy,” giọng nói nhỏ xíu nhất cậu từng nghe thấy cất lên.

“Bạn là ai thế?” Kim Cương hỏi.

“Chà, thật sự ta bắt đầu thấy xấu hổ về cháu rồi đấy,” giọng nói cất lên. “Ta tự hỏi phải mất bao lâu nữa cháu mới nhận ra ta; hay ta có thể lừa cháu thường xuyên như thế nào trước khi cháu đủ tinh ý để nghi ngờ ta. Cháu tệ chẳng khác gì một đứa bé không nhận ra mẹ mình vì bà đội mũ mới.”

“Không tệ đến thế đâu, Gió Bấc yêu quý,” Kim Cương nói, “vì cháu không thấy bà, và quả thật giờ vẫn chưa thấy, dù cháu nhận ra giọng bà. Bà lớn lên chút nữa đi bà.”

“Không, dù chỉ là to bằng một sợi tóc,” giọng nói lên tiếng, và đó là giọng nói nhỏ xíu nhất từng được phát ra. “Cháu đang làm gì ở đây?”

“Cháu tới thăm bác. Nhưng, Gió Bấc ơi, sao đêm đó bà không quay lại nhà thờ đón cháu?”

“Ta quay lại mà. Ta đã đưa cháu về nhà an toàn. Suốt thời gian cháu nằm mơ về các Tông Đồ của Chúa trên cửa sổ, cháu nằm trên tay ta mà.”

“Cháu vui quá,” Kim Cương nói. “Cháu nghĩ chuyện hẳn như thế, chỉ có điều cháu muốn nghe bà nói ra như vậy thôi. Thế bà có đánh chìm con tàu không?”

“Có.”

“Và dìm chết tất cả mọi người?”

“Không hẳn. Một thuyền nhỏ thoát được với sáu hay bảy người trên đó.”

“Sao thuyền bơi được mà tàu lại chìm?”

“Tất nhiên ta gặp chút rắc rối với việc đó. Ta phải trù tính một chút, chế ngự sóng biển một chút. Khi họ đã bị đánh thức hoàn toàn, có những lúc ta gặp kha khá rắc rối với họ. Họ thường trở nên xuẩn ngốc khi bị ngã đè lên nhau. Đó là khi họ quả là xuẩn ngốc. Tuy nhiên, chiếc thuyền tới được một hoang đảo trước trưa ngày hôm sau.”

“Và chuyện đó thì có lợi gì?”

“Ta không biết. Ta chỉ phục tùng mệnh lệnh. Tạm biệt cháu.”

“Ồ! Ở lại đi, Gió Bấc, hãy ở lại đi!” Kim Cương gào lên, thất vọng khi thấy cối xay gió càng lúc càng quay chậm lại.

“Có chuyện gì thế, cháu yêu quý?” Gió Bấc nói, và cối xay gió bắt đầu quay tít mù đến nỗi Kim Cương hầu như không thể thấy nó. “Cháu gào to thế! Và cháu gây ồn gớm? Cháu muốn gì nào? Ta có chút việc phải làm thôi, nhưng chút việc đó phải được giải quyết xong.”

“Cháu muốn bà đưa cháu tới xứ sở sau lưng gió bấc.”

“Không dễ thế đâu,” Gió Bấc nói, và yên lặng một lúc lâu đến nỗi Kim Cương nghĩ bà đã đi mất rồi. Nhưng sau khi cậu đã hoàn toàn bỏ cuộc, không tìm bà nữa, giọng nói lại cất lên.

“Ta ước gì lão già Herodotus giữ mồm giữ miệng về chuyện đó. Lão ta biết quá nhiều!”

“Tại sao bà ước như thế hả Gió Bấc?”

“Bởi vì thế thì gã mục sư đó sẽ không bao giờ nghe nói về nó, và sẽ không bao giờ khiến cháu muốn đi. Nhưng chúng ta sẽ xem xét. Chúng ta sẽ xem xét. Bây giờ cháu phải về nhà, cháu yêu quý, vì cháu có vẻ không được khỏe lắm, và ta sẽ xem có thể làm được gì cho cháu. Đừng có đợi ta. Ta phải phá vài thứ đồ chơi của bà cụ chủ nhà mới được. Bà ấy suốt ngày nghĩ về hàng hóa mới. Hai hoặc ba món là được. Thế! Đi nào.”

Kim Cương đứng lên, khá là buồn rầu, và không nói lời nào, cậu bé rời cửa hàng về nhà.

Chẳng mấy chốc cậu thấy có vẻ như mẹ đã nói đúng về cậu, vì cùng chiều hôm đó đầu cậu bắt đầu đau như búa bổ, và cậu phải đi ngủ.

Nửa đêm cậu thức giấc. Cửa sổ mắt cáo của phòng cậu mở bung ra, và những tấm màn che chiếc giường nhỏ của cậu bay phấp phới trong gió.

“Lại là Gió Bấc cũng nên!” Kim Cương nghĩ.

Nhưng lát sau cậu thấy ai đó đóng cửa sổ, và bác cậu tới cạnh giường. Bà đặt tay lên mặt cậu, và hỏi:

“Đầu cháu thế nào rồi, cháu yêu?”

“Cháu nghĩ là khá hơn rồi, thưa bác.”

“Cháu muốn uống gì không?”

“Ồ, vâng! Cháu muốn ạ.”

Vì vậy bác cậu mang lại cho cậu ít nước chanh, vì bà đã quen với việc chăm sóc người ốm. Kim Cương cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều, cậu lại ngả đầu xuống gối ngủ rất say, như cậu nghĩ. Và cậu ngủ rất say thật, nhưng chỉ để tỉnh lại lần nữa, khi một luồng gió mát mở bung cửa sổ mắt cáo lần thứ hai. Đồng thời cậu bé thấy mình lẫn trong một đám tóc của Gió Bấc, với khuôn mặt tuyệt đẹp của bà tọa lạc ở đó như một vành trăng đang cúi xuống cậu.

“Nhanh lên, Kim Cương!” bà nói. “Ta tìm thấy cơ hội rồi!”

“Nhưng cháu không khỏe,” Kim Cương nói.

“Ta biết điều đó, nhưng chút khí trong lành sẽ giúp cháu khỏe hơn. Cháu sẽ tha hồ tận hưởng khí trời.”

“Vậy là bà muốn cháu đi ạ?”

“Ừ, ta muốn cháu đi. Sẽ không hại gì cho cháu.”

“Được thôi,” Kim Cương nói, và trườn khỏi chăn, cậu nhảy vào vòng tay Gió Bấc.

“Chúng ta phải nhanh lên trước khi bác cháu tới,” bà vừa nói vừa lướt khỏi cửa sổ mắt cáo đang mở, bỏ lại cánh cửa phía sau đung đưa.

Ngay khoảnh khắc Kim Cương cảm thấy cánh tay bà vòng quanh mình, cậu bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn. Đó là một đêm không trăng tối đen, với những ánh sao lấp ló khi mây tách ra.

“Ta từng xô đập sóng vào đây,” Gió Bấc nói, “chỗ lũ bò và cừu đang ăn cỏ ấy, nhưng chúng ta sẽ sớm tới được chỗ chúng. Chúng đây rồi.”

Kim Cương nhìn xuống, thấy ánh trắng mờ mờ của nước vỡ ra xa xa bên dưới cậu.

“Cháu thấy đấy, Kim Cương,” Gió Bấc nói, “ta khó mà đưa cháu tới xứ sở sau lưng gió bấc được, vì xứ sở ấy nằm ở chính cực Bắc, và tất nhiên ta không thể thổi về phương Bắc được.”

“Tại sao lại không thể ạ?” Kim Cương hỏi.

“Bé con ngốc nghếch ơi!” Gió Bấc nói. “Cháu không thấy là nếu thổi về phương Bắc ta sẽ thành Gió Nam, và thế thì chẳng khác gì nói rằng một người có thể hóa ra hai sao?”

“Nhưng thế thì làm sao bà về được nhà?”

“Cháu hoàn toàn đúng - đó là nhà của ta, dù ta chưa bao giờ tiến xa hơn cánh cổng bên ngoài. Ta ngồi ở bậc cửa, và nghe thấy những tiếng nói bên trong. Ta vô danh ở đó, Kim Cương à.”

“Cháu rất tiếc.”

“Tại sao?

“Chuyện bà là người vô danh ấy.”

“Ồ, ta chẳng bận tâm. Chàng trai nhỏ yêu quý! Một ngày nào đó cháu sẽ rất vui mừng khi chính cháu là người vô danh. Nhưng giờ cháu không hiểu chuyện ấy đâu, và không nên cố làm gì. Bởi vì nếu cố hiểu, chắc chắn cháu sẽ tưởng tượng thấy điều nhảm nhí tệ hại nào đó, và tự làm mình khốn khổ vì chuyện đó.”

“Thế thì cháu sẽ không cố,” Kim Cương nói.

“Thế mới là cậu bé ngoan. Sau này cháu sẽ hiểu.”

“Nhưng bà chưa nói cho cháu biết bằng cách nào bà tới được bậc cửa, bà biết đấy.”

“Dễ thôi. Ta chỉ phải chấp nhận việc ta vô danh, và thế là ta ở đó. Ta thu mình vào và thế là ta ở trên bậc cửa. Nhưng cháu có thể dễ dàng thấy rằng, trừ phi cháu khù khờ hơn ta nghĩ, để lôi cái đồ bị thịt là cháu ta sẽ mất hàng thế kỷ, và ta không thể bỏ thời gian cho việc đó.”

“Ồ, cháu thật xin lỗi!” Kim Cương nói.

“Vì cái gì hả cún cưng?”

“Vì cháu quá nặng với bà. Nếu có thể cháu sẽ cố nhẹ hơn, nhưng cháu không biết làm cách nào.”

“Cháu yêu ngốc nghếch ơi! Chao, ta có thể tung cháu xa cả trăm dặm khỏi ta nếu ta muốn. Chỉ khi ta đang về nhà thì ta mới thấy cháu nặng thôi.”

“Thế thì bà đang về nhà cùng cháu à?”

“Tất nhiên. Không phải ta đến đón cháu chỉ vì mỗi việc đó hay sao?”

“Nhưng nãy giờ hẳn là bà đang di chuyển về phương Nam.”

“Đúng. Tất nhiên là thế.”

“Thế thì bằng cách nào bà đưa cháu về phương Bắc được?”

“Câu hỏi rất hay. Nhưng cháu sẽ thấy. Ta sẽ tống khứ vài đám mây - chỉ có điều chúng dồn lại nhanh quá! Giống như ta đang cố thổi khô một con suối vậy. Kia kìa! Giờ cháu thấy gì nào?”

“Cháu nghĩ cháu thấy một con thuyền nhỏ, xa tít dưới đó.”

“Thuyền nhỏ, quả thật! Chà! Nó là con tàu buồm nặng hai trăm tấn. Thuyền trưởng là một người bạn của ta, vì ông ta vốn là một người khôn ngoan, và có thể lái con tàu của mình rất giỏi. Ta đã giúp ông ta nhiều lần khi ông ta không hề ngờ đến. Ta đã nghe ông ta càu nhàu về ta khi ta đang cố hết sức mình để giúp ông ta. Chao, ta đã chở ông ta đi tám mươi dặm một ngày, hết lần này tới lần khác, thẳng về phương Bắc.”

“Chắc ông ta đã phải luồn lách ghê lắm,” Kim Cương nói, sau khi quan sát con tàu và thấy họ chạy ngược hướng gió thổi.

“Tất nhiên ông ta phải làm thế. Nhưng cháu không thấy sao, ta đang cố hết sức đấy thôi? Ta không thể là Gió Nam. Vả lại, làm thế cũng là để chia sẻ phần việc với ông ta. Không hay gì đâu - cháu nhớ nhé, Kim Cương - khi giành làm hết mọi việc cho những người cháu yêu quý, và không chia sẻ phần việc với họ. Như thế là không nhân từ. Lại còn lạm dụng bản thân nữa, chàng trai. Nếu ta là Gió Nam thì ông ta sẽ chỉ phì phèo ngậm tẩu thuốc suốt ngày, và biến mình thành thằng ngu.”

“Nhưng sao ông ta khôn ngoan mà lại đi càu nhàu về bà khi bà đang cố hết sức mình để giúp ông ấy?”

“Ồ! Cháu phải khoan dung chứ,” Gió Bấc nói, “nếu không cháu sẽ không đối xử công bằng với bất kỳ ai. Cháu phải hiểu việc một thuyền trưởng có thể lái tàu về phương Bắc…”

“Ngược gió bấc… vâng,” Kim Cương nói thêm.

“Giờ thì ta nghĩ cháu thật là ngu ngốc, cháu yêu quý,” Gió Bấc nói. “Giả sử gió bấc không thổi thì ông ta sẽ ở đâu?”

“Thế thì gió nam sẽ chở ông ấy đi.”

“Hóa ra cháu nghĩ rằng khi gió bấc ngưng thì gió nam sẽ thổi. Nhảm nhí. Nếu ta không thổi, thuyền trưởng không thể đạt mức lái tám mươi dặm một ngày của ông ta. Rõ ràng Gió Nam sẽ chở ông ta đi nhanh hơn, nhưng lúc đó Gió Nam đang ngồi ở bậc cửa nhà bà ấy, và nếu ta ngưng thổi là biển chết lặng. Vì thế cháu sai toét khi nói ông ta có thể ngược ta mà lái về phương Bắc. Ông ta lái về phương Bắc nhờ sự giúp đỡ của ta, và chỉ nhờ độc sự giúp đỡ của ta thôi. Cháu hiểu điều đó chứ, Kim Cương?”

“Vâng, cháu hiểu, Gió Bấc. Cháu thật ngu ngốc, nhưng cháu không muốn thế.”

“Cậu bé ngoan! Ta sẽ thổi cháu về phương Bắc trên con tàu nhỏ đó, một trong những con tàu tuyệt vời nhất từng dong buồm trên biển cả. Chúng ta ở đây, ngay phía trên nó. Ta sẽ thổi ngược chiều cháu, cháu sẽ dong buồm ngược chiều ta; và tất cả mọi việc sẽ đều như chúng ta muốn. Thuyền trưởng sẽ không thể xoay xở đi nhanh như ông ta mong muốn, nhưng ông ta sẽ xoay xở được, và chúng ta cũng thế. Ta sắp đưa cháu lên tàu. Cháu có nhìn thấy chỗ phía trước cần lái - cái vật mà người đàn ông đang vận hành, lúc qua bên này, lúc qua bên kia - một vật tròn giống như mặt trống?”

“Dạ có,” Kim Cương nói.

“Bên dưới đó là nơi họ cất buồm dự phòng, và một vài thứ đồ dự trữ kiểu kiểu vậy. Ta sẽ thổi lật tấm che. Đồng thời ta sẽ thả cháu xuống boong tàu, và cháu phải nhào vào trong. Đừng sợ, vì nó không sâu, và cháu sẽ rơi trên vải buồm. Cháu sẽ thấy nó dễ chịu, ấm áp và khô ráo - nhưng tối; và cháu sẽ biết ta ở gần cháu qua từng đợt nhồi lắc của con tàu. Cuộn người lại và ngủ. Con tàu sẽ là chiếc nôi còn cháu sẽ là em bé của ta.”

“Cảm ơn bà, Gió Bấc yêu quý. Cháu không hề sợ chút nào,” Kim Cương nói.

Trong giây lát họ sà xuống ngang thành tàu, và Gió Bấc cuốn cánh cửa hầm chứa đồ dự trữ bay lạch cạch trên boong tàu theo chiều gió. Lát sau, Kim Cương thấy mình trong bóng tối, vì cậu đã nhào qua miệng hầm như Gió Bấc dặn, và tấm che được phủ lại phía trên đầu cậu. Cậu lăn theo hướng gió, vì gió bỗng nhiên bắt đầu thổi dữ dội. Cậu nghe thấy tiếng gọi của thuyền trưởng, và tiếng giậm chân rất to của những người đàn ông ở phía trên đầu cậu, khi họ kéo mạnh dây lèo chính, thu sào căng buồm trên tàu để họ có thể cuốn mép buồm chính lại. Kim Cương quờ quạng xung quanh cho tới lúc cậu tìm thấy chỗ có vẻ như là thoải mái nhất, và cậu rúc xuống nằm ở đó.

Giờ lại qua giờ, nhiều giờ đằng đẵng trôi qua, và Kim Cương vẫn nằm ở đó. Cậu không hề cảm thấy chút mệt mỏi hay bồn chồn nào, vì một niềm vui thích kỳ lạ tràn ngập trái tim cậu. Tiếng kéo căng của cột buồm, tiếng cót két của sào căng buồm, tiếng hát réo rắt của dây chão, tiếng va đập của các kiện hàng khi họ chuyển hướng tàu, tất cả hòa nhịp cùng tiếng gió hú gào trên cao, tiếng sóng xô bên mạn thuyền, và tiếng huỵch khi sóng đôi lúc lại đập vào thuyền, và xuyên suốt mọi thứ, Kim Cương có thể nghe thấy tiếng sùng sục, tiếng rì rầm, tiếng dòng nước rào rào đập vào ván tàu, khi con tàu lướt nhẹ, chao lúc về bên này, lúc lại bên kia - giống như một luồng khí bị đè nén đang xuyên qua thứ âm nhạc kỳ vĩ mà Gió Bấc tạo nên quanh cậu, giữ cho cậu không bị mệt mỏi khi họ tăng tốc tiến về xứ sở phía sau bậc cửa nhà bà.

Chuyện này diễn ra bao lâu Kim Cương nào có hay. Đôi khi cậu dường như thiếp đi, chỉ có điều trong giấc ngủ cậu vẫn nghe thấy những tiếng động tiếp diễn quanh cậu. Cuối cùng thời tiết dường như trở nên xấu hơn. Tiếng hỗn loạn và giậm chân càng lúc càng gấp gáp hơn phía trên đầu cậu. Con tàu càng lúc càng chao về một bên, gầm rú lao qua những đợt sóng bạc đang đập thình thình dữ dội vào tàu như trong cơn cuồng nộ. Bỗng nhiên một cơn náo động khủng khiếp dâng lên. Cửa hầm chứa bị thổi bay, một trận cuồng phong lạnh buốt tràn vào quét lên người cậu, đồng hành với nó là một cánh tay dài tóm lấy cậu bé và nhấc bổng cậu ra ngoài. Đồng thời cậu thấy con tàu nhỏ xa tít phía dưới đang lấy lại thăng bằng. Nó đã thu hết buồm lại và giờ nằm tròng trành trên sóng giống một con chim hải âu gập cánh. Xa hơn một quãng ngắn về phía Nam là một con tàu vĩ đại hơn nhiều, với hai hay ba buồm giương lên, và Gió Bấc đang đưa Kim Cương về hướng đó. Đó là một con tàu Đức đang trên đường tới Bắc Cực.

“Bây giờ con tàu bên dưới đó sẽ cho chúng ta quá giang,” Gió Bấc nói, “và sau đó thì ta phải cố hết sức mình.”

Bà xoay xở để giấu cậu bé vào giữa những lá cờ của con tàu vĩ đại này, tất cả vốn được xếp gọn ghẽ chỗ kín gió, và họ tiếp tục tăng tốc tiến về phương Bắc. Cuối cùng vào một đêm bà thì thầm vào tai cậu bé, “Lên boong tàu đi Kim Cương.” Tức thì cậu đứng dậy và bò lên boong tàu. Mọi vật trông thật kỳ lạ. Rải rác tứ phía là những núi băng trôi khổng lồ, trông tựa như nhà thờ, lâu đài và núi đá lởm chởm, trong khi xa xa là biển xanh.

“Mặt trời đang mọc hay lặn ạ?” Kim Cương hỏi.

“Chẳng mọc chẳng lặn, hay là cả hai, tùy cháu thôi. Bản thân ta gần như không phân biệt nổi. Nếu bây giờ nó lặn, thoáng sau nó lại mọc ấy mà.”

“Ánh sáng mới thật kỳ lạ làm sao!” Kim Cương nói. “Cháu nghe nói ở những vùng này mặt trời không đi ngủ suốt cả mùa hè. Tiểu thư Coleman bảo cháu thế. Cháu nghĩ ông mặt trời buồn ngủ lắm, thế nên ánh sáng mà ông ấy phát ra trông giống như mơ ấy.”

“Câu đó đủ để giải thích chuyện này một cách sát thực đấy cháu,” Gió Bấc nói.

Một vài núi băng trôi đang dạt về phương Bắc, một trong số đó đang trôi rất gần con tàu. Gió Bấc túm lấy Kim Cương, và chỉ nhún một cái bà đã hạ xuống một trong số đó - một núi băng trôi khổng lồ, với những chỏm sắc nhọn và những khe vĩ đại. Cùng lúc ấy một cơn gió từ hướng Nam bắt đầu thổi tới. Gió Bấc vội đưa Kim Cương tới mặt Bắc của núi băng trôi, đặt chân lên những mỏm nhọn và khối vụn của núi băng, vì nó chưa từng trôi đủ xa về phương Nam để bị mặt trời mùa hạ làm nóng chảy và bào mòn. Bà mang cậu bé tới một cái hang gần mặt nước, bước vào trong, thả cậu xuống, và ngồi xuống một thềm băng với dáng điệu dường như rất mệt mỏi.

Kim Cương ngồi ở phía bên kia, và mê mẩn một lúc với màu của không khí bên trong cái hang. Đó là một màu xanh lơ sâu thẳm, lộng lẫy, yêu kiều, sâu thẳm hơn cả bầu trời xanh thẳm sâu nhất. Màu xanh ấy dường như chuyển động liên tục, giống như màu đen của đồng tử khi ta dùng ngón tay ấn vào mắt, sục sôi và lấp lánh. Nhưng khi nhìn qua phía Gió Bấc, cậu bé hoảng sợ khi thấy khuôn mặt bà mệt mỏi và tái mét.

“Có chuyện gì với bà thế, Gió Bấc yêu quý?” cậu bé hỏi.

“Không có gì nghiêm trọng đâu. Ta cảm thấy yếu xìu cháu à. Nhưng cháu đừng bận tâm, vì ta chịu đựng chuyện này khá tốt. Gió Nam luôn thổi khiến ta yếu xìu thế này. Nếu không nhờ sự mát mẻ của lớp băng dày ngăn giữa ta và bà ấy, ta sẽ ngất lịm. Thực ra, ta sợ là ta phải tan biến đây.”

Kim Cương chằm chằm nhìn bà đầy kinh hoàng, vì cậu thấy hình dáng và khuôn mặt bà đang trở nên, không phải thu nhỏ, mà trong suốt, giống như thứ gì đó hòa tan không phải trong nước mà trong ánh sáng. Xuyên qua tim bà, cậu có thể thấy phía bên kia của cái hang xanh lơ. Và bà dần tan biến cho đến khi tất cả những gì còn lại chỉ là một khuôn mặt nhợt nhạt, giống như vành trăng lúc ban mai, với cặp mắt sáng rực bên trong.

“Ta đi đây, Kim Cương,” bà nói.

“Bà có bị đau không?” Kim Cương hỏi.

“Rất khó chịu,” bà trả lời. “Nhưng ta chẳng bận tâm, vì chẳng mấy chốc ta lại bình thường ấy mà. Ta đã nghĩ có thể đi cùng cháu suốt quãng đường, nhưng ta không thể. Dù vậy cháu đừng sợ. Cứ thẳng tiến, và cháu sẽ ổn. Cháu sẽ thấy ta ở trên bậc cửa.”

Khi bà nói, khuôn mặt bà cũng bắt đầu mờ dần, nhưng Kim Cương nghĩ cậu vẫn có thể nhìn thấy cặp mắt bà tỏa sáng qua cái màn xanh lơ. Tuy nhiên, khi lại gần cậu thấy cái mà cậu nghĩ là cặp mắt bà chỉ là hai hõm rỗng ở trong băng. Gió Bấc đã biến mất, và nếu không tin cậy bà tuyệt đối đến thế, cậu bé hẳn đã òa khóc. Thế nên cậu ngồi lặng yên trong không gian xanh lơ của cái hang, lắng nghe tiếng sóng đánh và tiếng róc rách của nước xung quanh đáy núi băng trôi khi nó tăng tốc liên tục hướng về biển Bắc. Nó là một con thuyền tuyệt vời để nương theo dòng chảy, vì phần chìm dưới nước gấp hai lần phần nổi bên trên. Nhưng một cơn gió Nam cũng đang thổi nhẹ, và vì thế nó càng trôi nhanh.

Lát sau Kim Cương đi ra và ngồi trên mép hòn đảo bập bềnh của mình, ngó xuống đại dương bên dưới cậu. Những cạnh trắng của núi băng phản chiếu ánh sáng chói chang xuống dưới mặt nước đến nỗi cậu có thể nhìn sâu xuống đại dương xanh thẳm. Đôi khi cậu tưởng tượng thấy cặp mắt của Gió Bấc hướng lên cậu từ bên dưới, nhưng huyễn tưởng ấy vừa nhen nhúm đã tắt ngấm. Và thời gian trôi qua mà cậu chẳng hay là làm như thế nào, vì cậu cảm thấy như mình đang ở trong mơ. Khi đã ngó chán mặt nước xanh lơ, cậu đi vào cái hang xanh lơ; và khi đã chán cái hang xanh lơ, cậu lại đi ra đăm đắm nhìn quanh khắp mặt biển xanh lơ luôn lấp lánh trong ánh mặt trời. Mặt trời cứ lượn vòng trên bầu trời, nhưng không bao giờ hạ thấp hơn đường chân trời. Nhưng cậu bé chủ yếu đăm đắm nhìn về phương Bắc để xem đất liền có xuất hiện hay không. Suốt khoảng thời gian này cậu bé không hề muốn ăn uống gì. Đôi khi cậu bẻ chút băng vụn và mút mút, và cậu nghĩ chúng thật tuyệt.

Rốt cuộc, trong một lần ra khỏi hang, cậu bé để ý thấy xa xa ở đường chân trời, một chóp sáng nhô lên khỏi bầu trời giống đỉnh một núi băng khổng lồ, và con tàu chở cậu đang thẳng tiến về hướng đó. Khi khối băng dấn tới, chóp sáng nhô ngày một cao trên đường chân trời, và những chóp khác nhô lên phía sau nó, với những cạnh sắc và chỏm gồ ghề tiếp nối từ chóp này qua chóp kia. Kim Cương nghĩ đây hẳn là nơi cậu đang đi tới, và cậu đã đúng, vì các ngọn núi cứ vươn cao, vươn cao mãi tới lúc cậu nhìn thấy đường bờ biển ở dưới chân núi, và sau cùng khối băng trôi vào một cái vịnh nhỏ, bao quanh là những vách núi sừng sững tuyết phủ trắng đỉnh và những dải băng chạy dọc sườn núi. Khối băng trôi chầm chậm tới một núi đá nhô ra. Kim Cương bước lên bờ, và không ngoảnh lại, cậu bé bắt đầu đi theo một lối mòn tự nhiên dẫn ngoằn ngoèo lên đỉnh dốc.

Khi đã lên tới đỉnh, cậu bé thấy mình ở trên một mặt băng rộng mà cậu có thể đi dọc theo không mấy khó khăn. Phía trước cậu, ở khoảng cách khá xa, một chỏm băng sừng sững vươn cao, vút lên thành những đỉnh nhọn, tháp và tường có lỗ châu mai hình dáng tuyệt đẹp. Không khí rất lạnh, và dường như nhuốm vẻ chết chóc, vì không có lấy một gọn gió thoảng.

Ở tâm chỏm băng phía trước cậu một khoảng hõm xuất hiện giống như miệng của một thung lũng. Nhưng khi cậu tiến lại phía nó, chăm chú nhìn và băn khoăn liệu đây có phải lối cậu phải đi theo, cậu thấy thứ thoạt nhìn giống khoảng hõm thực ra là hình dáng một người đàn bà ngồi tựa vào mặt phía trước của chỏm núi băng, cúi người, hai tay thu vào lòng, và tóc người đàn bà xõa tràn xuống đất.

“Đó là Gió Bấc trên bậc cửa,” Kim Cương vui sướng thốt lên, và lao vội tới.

Chẳng mấy chốc cậu bé đã tới nơi, và cái hình dáng kia ngồi đó, tựa một trong những bức tượng vĩ đại ở cổng một ngôi đền Ai Cập, bất động, đầu và tay rũ xuống. Thế rồi Kim Cương cảm thấy sợ, vì bà không cử động hay nói năng gì cả. Cậu chắc chắn đó là Gió Bấc, nhưng cậu nghĩ rốt cuộc bà đã chết rồi hay sao ấy. Khuôn mặt bà trắng bệch như tuyết, cặp mắt xanh lơ giống màu không khí trong cái hang băng, và tóc bà xõa thẳng, tựa những cột băng. Bà vận một cái áo choàng màu xanh lá nhạt, giống màu của những hõm sông băng nhìn từ xa.

Cậu bé đứng trước bà, và mất tới vài phút chòng chọc nhìn vào mặt bà đầy sợ hãi rồi mới đánh bạo cất lời. Sau cùng, với một nỗ lực phi thường và giọng run rẩy, cậu ấp úng:

“Gió Bấc!”

“Gì đấy, bé con?” cái hình dáng ấy nói, không nhấc đầu lên.

“Bà ốm à, Gió Bấc yêu quý?”

“Không. Ta đang đợi.”

“Đợi gì ạ?

“Tới lúc ta được cần đến.”

“Bà không còn yêu thương cháu nữa,” Kim Cương nói, giờ thì suýt khóc.

“Có chứ. Nhưng ta không thể thể hiện điều đó. Tất cả tình yêu của ta ở tận đáy lòng. Nhưng ta vẫn cảm thấy nó đang lục sục ở đó.”

“Bà muốn cháu làm gì tiếp, Gió Bấc yêu quý?” Kim Cương nói, vì muốn thể hiện tình yêu của mình bằng cách vâng lời.

“Thế bản thân cháu muốn làm gì?”

“Cháu muốn tới xứ sở ở sau lưng bà.”

“Thế thì cháu phải đi xuyên qua ta.”

“Cháu không hiểu ý bà.”

“Ý ta là thế đấy. Cháu phải đi tiếp cứ như thể ta là một cánh cửa mở, và đi xuyên qua ta.”

“Nhưng việc đó sẽ làm bà đau đớn.”

“Không mảy may. Dù vậy nó sẽ làm cháu đau đấy.”

“Cháu không ngại, nếu bà bảo cháu làm việc đó.”

“Làm đi cháu,” Gió Bấc nói.

Kim Cương lập tức bước về phía bà. Khi tới đầu gối bà, cậu giơ tay ra đặt lên bà, nhưng không có gì ở đó trừ cái lạnh tê dại. Cậu bé bước tiếp. Thế rồi tất cả trở nên trắng xóa xung quanh cậu, và cái lạnh chích vào cậu như lửa. Dù vậy cậu bước tiếp, quờ quạng trong cái màn trắng đó. Nó trở nên đặc sánh quanh cậu. Sau cùng, nó tới tận tim cậu, và cậu không còn nhận thức gì nữa. Ý tôi là cậu đã ngất đi - chỉ có điều trong khi ở những con ngất xỉu thông thường tất cả trở nên đen ngòm xung quanh ta, thì cậu bé lại cảm thấy mình bị nuốt chửng trong cái màn trắng ấy. Chính khi tới tim của Gió Bấc thì cậu ngất và ngã. Nhưng khi ngã, cậu lăn về bậc cửa, và bằng cách đó Kim Cương đã tới xứ sở sau lưng gió bấc.

❀ ❀ ❀

[1] Ý mẹ nói là bố nóng giận vì những chuyện không đâu.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.