Bọn trẻ thích mê câu chuyện, và đưa ra nhiều nhận xét buồn cười về nó. Ông Raymond hứa sẽ vắt óc kiếm một câu chuyện khác, và khi tìm ra sẽ mang tới kể cho chúng. Kim Cương sau khi tạm biệt Nanny, và hứa sẽ sớm quay trở lại thăm cô bé, thì ra về cùng ông.
Lúc này ông Raymond đang trăn trở trong đầu về chuyện ông có thể làm gì để giúp cả Kim Cương và Nanny. Bởi vậy ông đã làm quen với bố của Kim Cương, và vô cùng hài lòng về bố cậu. Nhưng trước khi thực hiện bất kỳ việc tốt nào như ông muốn làm cho họ, ông quyết định rằng mình phải tiến hành một phép thử trước đã. Vì thế lúc cùng nhau ra về, ông bắt đầu trò chuyện với Kim Cương như sau:
“Nanny sắp phải ra viện, Kim Cương à.”
“Thế thì mừng quá, bác à.”
“Tại sao? Cháu không nghĩ đó là một chỗ tốt à?”
“Dạ, rất tốt ấy chứ. Nhưng bác biết đấy, khỏe mạnh và làm được việc gì đó thì tốt hơn chứ ạ, thậm chí ngay cả khi không được thoải mái lắm.”
“Nhưng họ không thể giữ Nanny lâu như họ muốn. Họ không thể giữ cô bé tới lúc cô bé hoàn toàn khỏe. Luôn có rất nhiều trẻ con ốm mà họ muốn nhận vào và chăm sóc cho khỏe hơn. Và vấn đề là, cô bé sẽ làm gì khi họ cho cô bé xuất viện?”
“Đó chính là điều cháu không biết, dù cháu đã nghĩ tới nghĩ lui về điều này, bác à. Ngã tư của bạn ấy bị chiếm lâu rồi, và cháu không thể chịu nổi phải nhìn thấy Nanny đánh nhau vì nó, nhất là với thằng bé tội nghiệp đã chiếm nó. Nó bị què, bác à.”
“Bây giờ trông cô bé chẳng giống như muốn đánh nhau, phải không, Kim Cương?”
“Dạ không, bác à. Bạn ấy trông như thiên thần. Thiên thần thì không đánh nhau - phải không bác?”
“Chí ít là không đánh nhau để giành giật thứ gì đó cho mình,” ông Raymond nói.
“Hơn nữa,” Kim Cương nói thêm, “cháu không thấy bạn ấy có quyền gì hơn với cái ngã tư ấy so với thằng bé đã chiếm nó. Không ai giao nó cho bạn ấy; bạn ấy chỉ chiếm nó thôi. Và giờ thằng bé ấy đã chiếm nó.”
“Nếu cô bé quét một cái ngã tư - chẳng mấy chốc - sau khi đã bị bệnh như thế, cô bé lại ngã bệnh vào ngày mưa đầu tiên mất thôi,” ông Raymond nói.
“Mà hầu như chỉ vào những ngày mưa mới kiếm được tiền,” Kim Cương nhận xét sau một hồi nghĩ ngợi. “Bạn ấy không làm được việc gì khác, hả bác?”
“Nếu không được dạy dỗ thì không đâu, ta e rằng thế.”
“Chà, không có ai dạy được gì đó cho bạn ấy sao?”
“Cháu không dạy bạn ấy được à, Kim Cương?”
“Chính cháu cũng chẳng biết gì, bác à. Cháu có thể dạy bạn ấy mặc quần áo cho em bé; nhưng chẳng ai trả tiền bạn ấy vì làm những việc như thế: việc quá dễ mà. Dạy bạn ấy điều khiển xe ngựa thì cũng chẳng ích gì, vì bạn ấy lấy đâu ra xe ngựa? Không phải chỗ nào cũng có bố và bác Kim Cương. Ít ra Nanny tội nghiệp không thể tìm thấy ai hay ngựa nào như thế, cháu ngờ là như vậy.”
“Có lẽ nếu cô bé được dạy để trở nên dễ thương, sạch sẽ, và chỉ nói những lời dịu dàng…”
“Mẹ cháu có thể dạy bạn ấy chuyện đó,” Kim Cương nói xen vào.
“Và dạy mặc quần áo cho em bé, cho em bé ăn, và chăm sóc em bé,” ông Raymond nói tiếp, “cô bé có thể tìm được chỗ làm vú em ở đâu đó, cháu biết đấy. Người ta trả tiền cho việc đó mà.”
“Thế thì cháu sẽ hỏi mẹ,” Kim Cương nói.
“Nhưng lúc đó nhà cháu phải nuôi bạn ấy; và bố cháu, vốn không khỏe, không có chuyện đó cũng đã đủ khó khăn rồi.”
“Nhưng có cháu đây,” Kim Cương nói. “Cháu sẽ giúp bố cháu. Khi bố mệt vì đánh xe thì cháu nhảy lên. Với bác Kim Cương thì chẳng có gì khác biệt. Ý cháu không phải là bác ấy thích cháu bằng bố đâu - tất nhiên là bác ấy không thể thích bằng, bác biết đấy - ai mà có thể cơ chứ; nhưng dù sao bác ấy vẫn làm tròn bổn phận của mình. Phải làm thôi, bác biết đấy. Và Kim Cương là bác ngựa tốt - phải vậy không bác?”
“Từ những gì cháu tả ta chắc là thế; nhưng bản thân ta chưa có hân hạnh được làm quen với chú ngựa ấy.”
“Bác có nghĩ bác ấy sẽ được lên thiên đường không ạ?”
“Chuyện ấy thì ta không biết gì đâu,” ông Raymond nói. “Ta thú nhận là ta vui khi nghĩ như thế,” ông nói thêm, đăm chiêu mỉm cười.
“Dù thế nào chăng nữa, cháu chắc chắn bác ấy sẽ tới xứ sở sau lưng gió bấc,” Kim Cương tự nhủ, nhưng cậu bé đã học cách giữ mồm giữ miệng để không nói to những điều như thế.
“Liệu hôm nào cũng kéo xe đi cả ngày thì có quá sức bác ấy không?” ông Raymond nói tiếp.
“Bố cháu cũng nói thế, khi sáng hôm nọ bố sờ thấy xương sườn bác ấy nhô ra. Nhưng rồi bố cháu bảo bác ngựa già vẫn ăn khỏe, và ăn tối xong là bác ấy nằm xuống, và chẳng bao giờ thức giấc cho tới lúc được gọi. Bố cháu bảo làm vậy sẽ tốt cho chân của bác ngựa, khác một trời một vực đấy. Một vài con ngựa ấy, bác à, cả đêm không nằm xuống, và ngủ đứng trên bốn cẳng, tựa đống cỏ khô ấy, bố cháu kể như vậy. Cháu nghĩ chúng thật ngốc, và bác Kim Cương cũng nghĩ thế. Nhưng rồi cháu nghĩ chúng không khôn hơn nên chúng không thể làm khác được. Bố cháu bảo ta không nên quá khắc nghiệt với chúng.”
“Bố cháu hẳn là người tốt, Kim Cương.”
Kim Cương ngước lên nhìn mặt ông Raymond, thắc mắc không hiểu ông định nói gì.
“Ta nói bố cháu hẳn là người tốt, Kim Cương.”
“Tất nhiên ạ,” Kim Cương nói. “Bố làm sao đánh được xe ngựa nếu không phải là người tốt?”
“Có vài người đánh xe ngựa mà có tốt gì đâu,” ông Raymond phản đối.
Kim Cương nhớ lại bác xà ích say, và thấy rằng ông bạn mình nói đúng.
“À, nhưng,” cậu bé đáp lại, “bác biết đấy, với một bác ngựa như Kim Cương thì bố cháu hẳn phải tốt thôi.”
“Chuyện đó quả tạo ra sự khác biệt đấy,” ông Raymond nói. “Nhưng việc bố cháu là người tốt là đủ rồi chứ không cần cố gắng giải thích đâu cháu. Giờ, nếu cháu muốn, ta sẽ cho cháu một chứng cớ của việc ta nghĩ bố cháu là người tốt. Ta sẽ đi vào đại lục một thời gian - ta nghĩ khoảng ba tháng - và ta sẽ cho một ông quý tộc thuê nhà, mà ông ta lại không muốn sử dụng xe ngựa của ta. Ngựa của ta, theo ta thấy, cũng già gần bằng bác Kim Cương của cháu, nhưng ta không muốn xa lìa nó, và ta không muốn nó nhàn rỗi; vì, như cháu nói, không ai nên nhàn rỗi cả; nhưng ta cũng không muốn nó bị buộc phải làm việc vất vả. Lúc này, ta chợt nảy ra ý rằng có lẽ bố cháu sẽ quản lý nó, và tận dụng nó dưới một số điều kiện nhất định.”
“Bố cháu sẽ làm những gì là đúng đắn,” Kim Cương nói. “Cháu chắc chắn về điều đó.”
“Ồ, ta cũng nghĩ thế. Khi bố cháu về nhà cháu có thể bảo bố ghé chỗ ta nói chuyện một chút - lúc nào đó hôm nay được không?”
“Bố cháu phải ăn trưa trước đã,” Kim Cương nói. “Không, hôm nay bố mang theo bữa trưa rồi. Thế thì phải sau khi bố cháu ăn tối ạ.”
“Được thôi, được thôi. Lúc nào cũng được. Ta sẽ ở nhà cả ngày.”
“Dạ được, thưa bác. Bác có thể chắc chắn là bố cháu sẽ đến. Bố cháu nghĩ bác là một nhà quý tộc vô cùng tốt bụng, và cháu biết là bố cháu đúng, vì cháu biết rõ con người bác, thưa bác.”
Ông Raymond mỉm cười, và vì lúc này họ đã tới cửa nhà ông, nên họ từ biệt, và Kim Cương về nhà. Ngay khi bố cậu vào nhà, Kim Cương báo cho bố lời nhắn của ông Raymond, và thuật lại cuộc trò chuyện diễn ra trước đó. Bố nói rất ít, nhưng vừa ăn bánh mì phết bơ vừa ngẫm ngợi, và ngay khi ăn xong, ông đứng lên và nói:
“Bố sẽ đến thẳng chỗ ông bạn của con, Kim Cương à. Kiếm được thêm chút tiền thì thật tuyệt. Chúng ta thực sự cần nó.”
Kim Cương đi cùng bố tới cửa nhà ông Raymond, và để bố lại đó.
Bố cậu lập tức được dẫn vào thư phòng của ông Raymond, ở đó ông chăm chú ngắm nghía vô vàn cuốn sách trên tường với đôi chút kinh ngạc, lòng thầm nghĩ ông Raymond hẳn là người rất thông tuệ.

Lúc này ông Raymond bước vào, và sau khi lặp lại những điều đã nói lúc trước về con ngựa già của mình, ông đưa ra đề nghị dứt khoát sau đây - một đề nghị không quá có lợi cho bố của Kim Cương, nhưng ông có lý do riêng cho chuyện này - cụ thể là, Joseph sẽ được sử dụng ngựa của ông Raymond khi ông đi vắng, với điều kiện là ông không được tận dụng nó quá sáu giờ mỗi ngày, và cho nó ăn đầy đủ, và ngoài ra, ông phải đưa Nanny về nhà mình ngay khi cô bé có thể ra viện, và nuôi ăn cô bé như con mình, không tốt hơn mà cũng không tệ hơn - trong thời gian ông giữ chú ngựa.
Bố Kim Cương không thể không nghĩ rằng đây là một giao kèo sít sao. Ông sẽ phải nuôi ăn cả cô bé và con ngựa, mà chỉ có sáu giờ công của con ngựa mà thôi.
“Nó sẽ giữ sức cho ngựa của anh,” ông Raymond nói.
“Đúng thế,” Joseph trả lời. “Nhưng tất cả những gì tôi có được nhờ con ngựa của mình cũng chỉ đủ để nuôi chúng tôi, và nếu tôi giữ sức cho nó và nuôi ăn cho ngựa của ông và cô bé - ông không thấy à?”
“Chà, anh có thể về nhà suy nghĩ về chuyện này, và cuối tuần báo cho tôi biết. Tôi không vội đâu.”
Vì thế Joseph về nhà và thuật lại đề nghị này cho vợ mình, nói thêm rằng ông không nghĩ rằng đề nghị này mang cho họ nhiều lợi lộc gì cho lắm.
“Theo cách đó thì không nhiều, mình à,” mẹ Kim Cương nói. “Nhưng sẽ có một cái lợi, và quan trọng là ai nhận được nó thôi!”
“Anh không thấy được điều đó,” chồng bà trả lời. “Ông Raymond là một quý ông giàu có, và anh nghĩ việc giúp ông ta tiết kiệm thêm chút đỉnh chẳng lợi gì nhiều. Ông ta sẽ không dễ dàng tìm được người để thực hiện giao kèo như thế, và ý anh không phải là anh sẽ nhận lời ông ta. Chuyện này gây thua thiệt hơn là có lợi - anh thực lòng nghĩ vậy - chí ít nếu anh bớt việc cho ngựa của chúng ta.”
“Một giờ đồng hồ sẽ tạo sự khác biệt cho bác Kim Cương già đấy. Nhưng đó không phải là mấu chốt. Anh phải nghĩ con bé tội nghiệp vô gia cư sẽ được lợi thế nào!”
“Con bé là một trong những người bạn của Kim Cương,” bố cậu bé nghĩ.
“Em có thể đối xử tử tế với con bé, anh biết đấy.” mẹ nói tiếp, “và dạy con bé việc nhà, cách chăm sóc em bé. Hơn nữa, con bé có thể giúp em, và nhờ thế em sẽ khỏe hơn, và thỉnh thoảng có thể đi giúp việc nhà, khi em có cơ hội.”
“Anh sẽ không để em làm thế đâu,” người chồng nói. “Bằng mọi giá mình phải nhận con bé về. Anh rất xấu hổ đã không lập tức nghĩ tới hai mặt của vấn đề. Anh chỉ băn khoăn không biết con ngựa đó có phàm ăn không. Chắc chắn là nếu chúng ta để bác Kim Cương nghỉ ngơi thêm hai giờ sẽ tốt hơn hẳn cho cái bộ xương già cỗi của nó, và sẽ có thêm bốn giờ làm việc nữa từ con ngựa kia. Như thế cũng giúp Kim Cương có việc gì đó để làm hằng ngày. Thằng bé có thể điều khiển bác Kim Cương sau bữa trưa, và anh có thể dẫn con ngựa kia ra ngoài làm việc sáu giờ sau bữa trà chiều, hoặc vào buổi sáng khi nào anh thấy thuận tiện nhất. Có thể đủ chi trả cho việc nuôi cả hai con ngựa, đó là nếu như anh gặp may. Anh sẽ biết ơn ông Raymond, dù ông ấy khá ngặt nghèo, vì ông ấy đã rất tử tế với thằng Kim Cương nhà chúng ta, mình à. Phải thế không em?”
“Ông ấy quả như thế, Joseph,” bà vợ nói, và cuộc trò chuyện ngưng ở đó.

Ngay ngày hôm sau bố của Kim Cương tới chỗ ông Raymond, và chấp nhận lời đề nghị của ông. Thế là tuần tiếp đó, sau khi có thêm một ô trong cùng chuồng ngựa, thay vì một con ngựa giờ ông có tới hai con. Kỳ quặc thay, tên con ngựa mới là Hồng Ngọc, vì nó là một con ngựa màu hạt dẻ đỏ thẫm. Còn tên của bác Kim Cương bắt nguồn từ khối hình thoi màu trắng trên đầu bác. Cậu bé Kim Cương nói rằng giờ họ rất giàu có, với một kim cương và một hồng ngọc to đến thế.