Đêm hôm sau Kim Cương ngồi cạnh cửa sổ mở rộng, đầu tựa lên bàn tay, khá mệt mỏi, nhưng hào hứng chờ đợi chuyến viếng thăm đã được hứa hẹn đến nỗi cậu sợ rằng cậu không tài nào ngủ nổi. Nhưng cậu bỗng giật mình, và nhận thấy mình đã ngủ thiếp đi. Cậu bật dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy vật gì trăng trắng đang tựa vào cây dẻ gai. Đó là Gió Bấc. Một tay bà đang nắm vào cành trên cùng. Tóc và áo bà trôi bồng bềnh phía sau bà và choàng qua cây. Ngọn cây đu đưa trong lúc những cây khác vẫn đứng yên.
“Cháu sẵn sàng chưa, Kim Cương?” bà hỏi.
“Dạ,” Kim Cương trả lời, “rất sẵn sàng ạ.”
Lát sau bà đã ở cửa sổ, tay bà thò vào đón cậu bé. Bà lướt đi nhanh đến nỗi thoạt đầu cậu bé không chú ý gì ngoài tốc độ lao đi của những đám mây phía trên và mặt đất mờ mờ bên dưới. Nhưng chẳng mấy chốc cậu bé bắt đầu thấy bầu trời tuyệt đẹp, với những đám mây lốm đốm khắp xung quanh mặt trăng, mà trên đó chị Hằng đã rắc lên những ánh màu nhạt tựa ngọc trai hay ngọc opal. Trời đêm ấm áp, và trong vòng tay bà, cậu bé không cảm thấy gió, dù dưới kia gió đang rẽ sóng trên ruộng ngô chín và làm sóng gợn lăn tăn trên sông hồ.
Sau cùng, họ hạ xuống trên sườn một quả đồi đất thoáng đãng, và ngay đó, từ bên dưới một tảng đá, một dòng suối cuộn sùng sục chảy ra.
“Ta sẽ đưa cháu đi dọc theo con suối nhỏ này,” Gió Bấc nói. “Tối nay ta không được triệu hồi vì bất cứ việc gì khác, nên ta có thể khoản đãi cháu đặc biệt.”
Bà cúi xuống dòng suối và giữ Kim Cương thấp gần mặt suối, lướt dọc theo dòng nước chảy khi nó chảy xuống quả đồi. Bài hát của con suối lọt tới tai của Kim Cương, lớn dần lớn dần và thay đổi theo mỗi khúc ngoặt. Kim Cương cảm giác như con suối đang hát câu chuyện đời mình. Và quả đúng như vậy. Nó bắt đầu bằng tiếng lanh canh thánh thót, rồi chuyển qua tiếng sùng sục, và rồi lại ào ạt nhè nhẹ. Đôi khi bài hát của nó hầu như ngưng lại, và sau đó lại phát ra, lanh canh, sùng sục và ào ạt, tất cả cùng lúc. Ở chân quả đồi họ tới một con sông nhỏ, dòng suối hòa vào đó, tiếng chảy nghẹn lại nhưng vui vẻ. Dọc theo mặt sông trong trẻo tối thẫm bên dưới, trong ánh trăng họ trôi bồng bềnh; và giờ, khi sông mở rộng ra thành một cái hồ nhỏ, họ sẽ bay lượn một lát trên một thảm hoa súng, hay quan sát chúng lắc lư, gập cánh trong giấc ngủ, trong lúc mặt nước mà chúng tựa vào đu đưa trước sự hiện diện của Gió Bấc; và giờ họ có thể quan sát thấy lũ cá say ngủ giữa đám rễ cây ở bên dưới. Đôi khi bà sẽ giữ Kim Cương phía trên một hõm rỗng sâu lượn vào bờ, để cậu bé có thể nhìn xa vào khoảng tĩnh lặng mát rượi bên dưới. Đôi khi bà sẽ rời con sông và lướt qua một đồng cỏ ba lá. Tất cả lũ ong đã về nhà, và cỏ ba lá thì đang say ngủ. Sau đó bà sẽ quay lại và đi theo con sông. Càng chảy sông càng trở nên rộng. Lúc thì hàng đội lúa mì và yến mạch rủ mình trên dòng chảy ào ạt của con sông từ hai bên bờ; lúc thì rặng liễu nhúng những cành thấp vào dòng nước tĩnh lặng; lúc thì sông dẫn họ qua những cái cây oai vệ và những bờ ngập cỏ vào một khu vườn tuyệt đẹp, nơi những đóa hồng và huệ tây đang say ngủ, những đóa hoa dịu dàng hoàn toàn khép lại, chỉ vài đóa là còn thức và gửi sự sống của chúng trong mùi hương thơm ngát ngọt ngào. Dòng sông ngày càng trở nên rộng hơn, đến khi họ tới chỗ những con thuyền nằm dọc theo bờ nước đang đu đưa nhè nhẹ theo tà áo phấp phới của Gió Bấc. Sau đó là những căn nhà trên bờ sông, mỗi căn đều nằm trong một thảm cỏ tuyệt đẹp, với những cái cây to vĩ đại. Và ở nhiều khúc nước sông lên cao đến nỗi một phần thảm cỏ và rễ của một vài cây ngập dưới nước, và khi họ lướt qua những thân cây, Kim Cương có thể thấy cỏ ở dưới đáy nước. Sau đó họ rời con sông và trôi bồng bềnh khắp nơi trên những mái nhà, hết căn này tới căn khác - những căn nhà giàu có đẹp đẽ, vốn giống như những cái cây đẹp, đã mất hàng thế kỷ để mọc lên. Họa hoằn mới thấy một ánh đèn, và không nghe thấy tiếng động đậy nào: tất cả mọi người trong đó đều đang say ngủ.

“Hẳn là họ đang mơ bao nhiêu là giấc mơ!” Kim Cương nói.
“Ừ,” Gió Bấc đáp lại. “Chúng chắc chắn không thể toàn những điều dối trá - phải không?”
“Cháu nghĩ điều đó còn phụ thuộc một chút vào việc ai là người mơ thấy chúng,” Kim Cương gợi ý.
“Đúng thế,” Gió Bấc nói. “Những kẻ nghĩ những điều dối trá, và làm những điều dối trá rất có khả năng mơ thấy những điều dối trá. Nhưng những người yêu mến sự thật chắc thỉnh thoảng sẽ mơ thấy những điều có thật. Nhưng rồi cũng phải phụ thuộc vào việc liệu những giấc mơ đó có được nuôi dưỡng từ nhà họ hay không, hay hạt giống của chúng được thổi vào qua tường khu vườn của người khác. A! Có ai đó đang thức trong căn nhà này!”
Họ đang trôi qua một cái cửa sổ mà bên trong một ngọn đèn vẫn đang sáng. Kim Cương nghe thấy tiếng rên rỉ, và lo lắng ngước lên khuôn mặt của Gió Bấc.
“Đó là một quý bà,” Gió Bấc nói. “Bà ấy không ngủ được vì đau đớn.”
“Bà không thể làm gì được cho bà ấy à?” Kim Cương nói.
“Không, ta không thể. Nhưng cháu có thể đấy.”
“Cháu có thể làm gì ạ?”
“Hát một bài hát nhỏ cho bà ấy.”
“Bà ấy sẽ không nghe thấy cháu.”
“Ta sẽ đưa cháu vào trong, và rồi bà ấy có thể nghe thấy cháu.”
“Nhưng như thế là thô lỗ, phải không ạ? Tất nhiên bà có thể đi tới chỗ nào bà thích, nhưng cháu thì không có việc gì trong phòng bà ấy cả.”
“Cháu có thể tin ta, Kim Cương. Ta sẽ chăm sóc cho quý bà ấy tốt như chăm cháu vậy. Cửa sổ đang mở. Đi nào.”
Gần một ngọn đèn chụp, một quý bà mặc áo choàng trắng đang ngồi cố gắng đọc, nhưng chốc chốc lại rên rỉ. Gió Bấc lơ lửng ở phía sau ghế của bà, đặt Kim Cương xuống, và bảo cậu bé hát bài gì đó. Cậu bé hơi sợ, nhưng nghĩ một lát, và sau đó cậu hát:
Mặt trời lặn xuống, trăng lên,
Rồi trăng lại lặn, vươn lên mặt trời.
Hoa cuộn cánh ngủ mất rồi,
Ban mai tỏa sáng tươi cười ngẩng lên.
Đông đến hoa chẳng chết đâu,
Trốn mình khỏi tuyết, cúi đầu sợ sương.
Hè sẽ tới, cả vầng dương,
Bóng đêm, đông giá, chuyện thường thoáng qua.
Quý bà không hề ngước mắt khỏi cuốn sách, hay nhấc đầu khỏi tay mình.
Ngay khi Kim Cương hát xong, Gió Bấc nhấc cậu bé lên và mang cậu bé đi khỏi.
“Bà ấy không nghe thấy cháu à?” Kim Cương hỏi khi họ đã lại trôi xuôi theo con sông.
“Ồ, có chứ, bà ấy nghe thấy cháu đấy,” Gió Bấc trả lời.
“Lúc đó bà ấy có sợ không ạ?”
“Ồ, không đâu.”
“Tại sao bà ấy không nhìn xem đó là ai?”
“Bà ấy không biết là cháu ở đó.”
“Thế làm sao bà ấy có thể nghe thấy cháu được?”
“Bà ấy không nghe cháu bằng tai.”
“Bà ấy nghe cháu bằng gì ạ?”
“Bằng trái tim.”
“Bà ấy nghĩ những lời đó từ đâu đến ạ?”
“Bà ấy nghĩ chúng đến từ cuốn sách bà ấy đang đọc. Ngày mai bà ấy sẽ kiếm khắp cuốn sách để tìm chúng, và sẽ chẳng hiểu gì cả.”
“Ồ, vui thật!” Kim Cương nói. “Bà ấy sẽ làm gì ạ?”
“Ta chỉ có thể bảo cháu bà ấy sẽ không làm gì: bà ấy sẽ không bao giờ quên ý nghĩa của chúng, và bà ấy sẽ không bao giờ có thể nhớ lời của chúng.”
“Nếu bà ấy thấy chúng trong cuốn sách của bác Raymond, bà ấy sẽ bối rối lắm, phải không ạ?”
“Ừ, sẽ là như thế. Bà ấy sẽ không bao giờ có thể hiểu được chuyện đó.”
“Cho tới khi bà ấy tới xứ sở sau lưng gió bấc,” Kim Cương gợi ý.
“Cho tới khi bà ấy tới xứ sở sau lưng gió bấc,” Gió Bấc tán thành.
“Ồ!” Kim Cương thốt lên. “Cháu biết giờ chúng ta đang ở đâu. Ồ! Hãy để cháu vào khu vườn cũ, và vào phòng của mẹ, và chuồng của bác Kim Cương. Cháu tự hỏi liệu cái lỗ vẫn còn ở phía sau giường của cháu không. Cháu muốn ở lại đó đến hết đêm. Bà sẽ không mất nhiều thời gian để từ đây về nhà, phải không, Gió Bấc?”
“Đúng,” bà trả lời. “Cháu có thể ở bao lâu tùy thích.”
“Ồ, vui quá!” Kim Cương hét lên khi Gió Bấc lướt qua căn nhà cùng cậu bé và đặt cậu xuống bãi cỏ ở phía sau.
Kim Cương chạy quanh bãi cỏ một lát trong ánh trăng. Cậu thấy một phần bãi cỏ đã được xẻ thành những luống hoa, và căn nhà hóng mát nhỏ với những ô kính màu và cây du lớn đã biến mất. Cậu bé không thích chuyện này, rồi cậu chạy vào chuồng ngựa. Ở đó chẳng có con ngựa nào cả. Cậu bé chạy lên tầng trên. Các căn phòng đều trống không. Thứ duy nhất còn lại mà cậu quan tâm là cái lỗ ở trên tường nơi trước đây đặt cái giường nhỏ của cậu; và nhiêu đó chưa đủ để khiến cậu muốn lưu lại nơi đây. Cậu lại chạy xuống thang, và chạy ra ngoài bãi cỏ. Ở đó cậu buông người xuống và bắt đầu thổn thức. Tất cả mới thật ảm đạm và mất mát làm sao!
“Mình đã tưởng mình yêu thích nơi này lắm cơ,” Kim Cương tự nhủ, “nhưng mình thấy mình chẳng còn quan tâm gì đến nó. Mình nghĩ chỉ có con người ở đó mới khiến ta yêu thích một nơi nào đó, và khi họ đi rồi, nó sẽ chết, và ta chẳng quan tâm chút gì tới nó nữa. Gió Bấc bảo mình rằng mình có thể lưu lại đây bao lâu tùy thích, và mình đã lưu lại đây lâu hơn mình muốn rồi. Gió Bấc ơi!” cậu bé hét to, hướng mặt về phía bầu trời.
Mặt trăng nấp dưới một đám mây, và mọi vật trông ảm đạm, buồn bã. Một ngôi sao lao từ bầu trời xuống bãi cỏ cạnh cậu bé. Ngay lúc nó hạ xuống, Gió Bấc đã đứng đó rồi.
“Ồ!” Kim Cương hét lên vui sướng. “Bà là ngôi sao băng đó phải không?”
“Đúng rồi, con trai.”
“Lúc nãy bà có nghe tiếng cháu gọi bà không?”
“Có chứ.”
“Ở cao tít như thế?”
“Ừ, ta nghe thấy cháu rất rõ.”
“Hãy đưa cháu về nhà đi ạ.”
“Cháu đã thăm đủ căn nhà cũ của cháu rồi chứ?”
“Vâng, hơn cả đủ ấy chứ. Giờ nó không còn là nhà nữa ạ.”
“Ta đã nghĩ là chuyện sẽ thành ra thế mà,” Gió Bấc nói. “Mọi thứ, bao gồm cả những thứ trong mơ, đều có linh hồn trong đó, nếu không chúng chẳng đáng giá gì, và chúng ta chẳng thèm quan tâm gì đến chúng. Một vài suy nghĩ của chúng ta chẳng đáng giá gì, vì chúng không có linh hồn trong đó. Bộ não đưa chúng vào trí óc chúng ta, chứ không phải ngược lại.”
“Nhưng làm sao bà có thể biết được chuyện đó, hả Gió Bấc? Bà không có cơ thể mà.”
“Nếu ta không có cơ thể thì cháu đã không thể nhận biết bất cứ điều gì về ta. Không một sinh vật nào có thể nhận biết một sinh vật khác nếu không có sự trợ giúp của cơ thể. Nhưng ta không muốn nói về chuyện đó. Đã đến lúc cháu phải về nhà.”
Nói đoạn, Gió Bấc nhấc Kim Cương lên và đưa cậu bé đi.