Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7. NHÀ THỜ

❊ ❊ ❊

Tôi không được phép miêu tả tiếp những gì không thể miêu tả được, vì không có gì mệt mỏi hơn thế.

Trước khi họ tới biển, Kim Cương cảm thấy tóc của Gió Bấc bắt đầu xòa xuống quanh cậu.

“Bão đã tan chưa, bà Gió Bấc?” cậu gọi to.

“Chưa, Kim Cương. Ta chỉ đợi một lát để thả cháu xuống. Cháu không muốn thấy tàu đắm, nên ta sẽ cho cháu một chỗ dừng chân cho đến lúc ta quay lại đón cháu.”

“Ồ! Cảm ơn bà,” Kim Cương nói. “Cháu sẽ buồn phải tạm xa bà, Gió Bấc, nhưng cháu không muốn thấy tàu đắm. Và cháu sợ phải nghe thấy những người tội nghiệp trên tàu khóc lóc than van. Ồ, lạy trời!”

“Có khá nhiều người trên tàu đấy. Và nói thật, Kim Cương, ta chẳng quan tâm đến chuyện cháu nghe thấy tiếng than khóc gì đó cháu vừa nói tới đâu. Ta chỉ sợ cháu sẽ không rũ nổi nó ra khỏi cái đầu nhỏ bé của cháu trong một thời gian dài thôi.”

“Nhưng làm sao bà có thể chịu đựng được nó hả Gió Bấc? Vì cháu chắc chắn bà là người tốt bụng. Cháu sẽ không bao giờ còn nghi ngờ về điều đó.”

“Ta sẽ nói cháu hay làm thế nào ta có thể chịu đựng nổi, Kim Cương. Ta luôn nghe thấy, qua mọi tiếng ồn, thậm chí qua tất cả những tiếng ồn chính ta gây ra, âm thanh của một bài hát xa xăm. Ta không biết chính xác nó từ đâu tới, nghĩa là gì. Ta không nghe thấy nhiều, chỉ là dư âm của tiếng nhạc thôi, khi nó đang lướt qua sóng cồn vĩ đại của đại đương bên ngoài không trung mà ta đang tung bão, nhưng cái ta nghe thấy đủ để ta chịu đựng được tiếng khóc than từ con tàu đang đắm. Nếu nghe được cháu cũng sẽ đủ sức chịu đựng nó đấy.”

“Không, không phải thế,” Kim Cương cương quyết trả lời. “Vì họ không nghe thấy âm thanh của bài hát xa xăm ấy; và nếu nghe thấy, nó sẽ chẳng giúp ích gì cho họ. Bà thấy đấy, bà và cháu đâu có sắp chết chìm, và vì vậy chúng ta mới thích thú với bài hát ấy.”

“Nhưng cháu chưa từng nghe bài tụng ca ấy, và cháu đâu biết nó thế nào. Không hiểu sao, ta không thể nói là bằng cách nào, nó bảo cho ta biết mọi chuyện đều ổn, và nó sẽ tới để nhấn chìm mọi tiếng khóc than.”

“Nhưng điều đó chẳng giúp ích gì cho họ - ý cháu là những người tội nghiệp ấy,” Kim Cương khăng khăng.

“Giúp được. Giúp được,” Gió Bấc nói, đầy vội vã. “Nó sẽ không phải cái bài hát như ấn tượng nó đem lại nếu nó không nhấn chìm cả những hoảng sợ và đau đớn của họ nữa, và khiến họ tự hát vang nó với những người còn lại. Ta chắc chắn nó sẽ giúp ích mà. Và cháu biết không, kể từ khi ta biết mình có tóc, nghĩa là kể từ khi tóc bắt đầu mọc ra và phủ dài, bài hát ấy ngày càng tiến gần hơn. Có điều, ta phải nói rằng phải mất cả vài ngàn năm ta mới nghe thấy nó.”

“Nhưng làm sao bà có thể nói nó đang tiến lại gần hơn khi bà không nghe được nó?” Kim Cương hỏi đầy nghi hoặc.

“Kể từ khi ta bắt đầu nghe thấy nó, ta biết nó ngày càng vang to hơn, bởi thế ta cho rằng nó đang tiến lại ngày càng gần hơn cho đến lúc ta thực sự nghe thấy nó lần đầu tiên. Ta không già lắm đâu, cháu biết đấy - chỉ vài ngàn tuổi thôi - và ta vẫn còn là một đứa trẻ khi ta nghe thấy tiếng nó lần đầu tiên, nhưng ta biết nó hẳn bắt nguồn từ giọng của những người già hơn và khôn ngoan hơn ta rất nhiều. Ta không thể hát, trừ đôi lúc, và ta không thể nói được ta sẽ hát bài gì. Ta chỉ biết được bài hát đó là gì sau khi ta hát nó. Nhưng cứ chuyện trò thế này mãi thì lâu lắm. Cháu dừng lại ở đây nhé?”

“Cháu có thấy chỗ nào đâu để mà dừng lại,” Kim Cương nói. “Tóc bà phủ xuống như bóng đêm ấy, và cháu không thể nhìn xuyên qua dù cháu có căng mắt ra nhìn đến cỡ nào đi nữa.”

“Nhìn kìa,” Gió Bấc nói, và quơ cánh tay trắng vĩ đại, bà gạt hàng mét, hàng mét bóng đêm, tựa như một tấm màn lớn, đang phủ trước mặt cậu bé.

Và kìa! Đó là một đêm xanh thẫm, được thắp sáng bởi hằng hà những vì sao. Ở những nơi màn đêm không rực sao thì lại lung linh ánh sáng từ dải Ngân Hà, ngoại trừ ngay đối diện mặt Kim Cương, nơi những ngọn tháp xám của một nhà thờ che khuất bầu trời sao bởi hình khối của mỗi ngọn.

“Ồ! Cái gì thế?” Kim Cương kêu lên, bàng hoàng kinh sợ, vì cậu bé chưa từng nhìn thấy nhà thờ nào, và cái nhà thờ này vươn lên trước cậu bé như một thực thể đáng sợ giữa khoảng không bao la, chiếm lĩnh sự trống trải bằng vẻ nguy nga của nó.

“Một nơi rất tốt để cháu trú chân,” Gió Bấc nói. “Nhưng chúng ta sẽ vào trong, và cháu sẽ tự quyết định nhé.”

Có một cánh cửa mở ở giữa một trong những ngọn tháp dẫn lên mái, và họ băng qua đó. Sau đó Gió Bấc thả cho Kim Cương tự đứng, và cậu bé thấy mình ở trên đỉnh một cầu thang đá, ngoắt ngoéo dẫn xuống bóng tối, vì chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt vào qua cửa. Tuy nhiên vẫn đủ sáng để Kim Cương thấy Gió Bấc đứng bên cậu. Cậu bé ngước lên để tìm mặt bà, và thấy rằng bà không còn là bà khổng lồ xinh đẹp, mà là người đàn bà cao lớn tao nhã cậu thích nhìn nhất. Bà nắm tay cậu, và, nhường cậu đi trên phần rộng của cầu thang xoắn ốc, dẫn cậu xuống khá xa. Sau đó, mở một cánh cửa nhỏ khác, dẫn cậu ra một ban công hẹp chạy vòng quanh trung tâm nhà thờ, trên những bậu cửa sổ của phần vách tường sát nóc, và qua những mái vòm của những bức tường phân chia các cửa sổ với nhau. Chỗ đó rất hẹp, và trừ lúc họ đi qua bức tường, Kim Cương thấy không có gì cản cậu khỏi ngã xuống nhà thờ. Nó nằm bên dưới cậu bé như một cái vực lớn câm lặng khoét vào đá, và cậu nghẹn thở vì sợ khi nhìn xuống.

“Cháu đang run rẩy vì chuyện gì vậy, Kim Cương bé nhỏ?” bà gió nói, trong lúc nhẹ nhàng bước cùng cậu, tay bà chìa ra sau dẫn đường cho cậu, vì không có đủ khoảng rộng để họ bước sóng vai cạnh nhau.

“Cháu sợ bị ngã xuống dưới đó,” Kim Cương trả lời. “Ở dưới đó sâu quá.”

“Ừ, khá sâu đấy,” Gió Bấc trả lời. “Nhưng cách đây vài phút cháu ở chỗ cao hơn cả trăm lần.”

“À, đúng ạ, nhưng lúc đó tay ai đó đang ôm cháu,” Kim Cương nói, kề khuôn miệng nhỏ bé của mình lên bàn tay lạnh giá tuyệt đẹp đang nắm tay cậu.

“Cháu có cái miệng nhỏ ấm áp đáng yêu làm sao!” Gió Bấc nói. “Thật tiếc là cháu lại thốt ra những điều nhảm nhí từ đó. Cháu không biết ta đang nắm tay cháu sao?”

“Dạ, nhưng cháu đang đi trên đôi chân của chính mình, và chúng có thể trượt ngã. Cháu không tin vào chính mình như cánh tay của bà.”

“Nhưng ta đã nói là ta nắm tay cháu mà, đồ ngốc.”

“Vâng, nhưng dù sao cháu vẫn không thấy thoải mái.”

“Nếu cháu sắp ngã, và tay ta buông khỏi cháu, ta sẽ lao xuống theo cháu trong chưa đầy một tích tắc, và tóm được cháu từ đời nào trước khi cháu chạm đất.”

“Dù vậy cháu vẫn không thích,” Kim Cương nói.

“Ối! Ối! Ối!” ngay sau đó cậu hét lên, gập đôi người vì hoảng sợ, vì Gió Bấc đã thả tay cậu ra, và biến mất, bỏ lại cậu đứng như chôn chân vào ban công.

Bà thả lại những lời sau, “Hãy đi theo ta,” vang vang trong tai cậu.

Nhưng cậu không dám dịch chuyển. Giây lát sau đáng lẽ cậu đã ngã xuống nhà thờ vì quá hoảng sợ, nhưng bỗng nhiên một làn gió nhẹ mát mẻ xuất hiện mơn man trên mặt cậu, và nó cứ vờn thổi trên mặt cậu thành những bụm gió nhỏ, và với mỗi bụm gió như vậy, Kim Cương cảm thấy cơn choáng váng của mình dần biến mất, và nỗi sợ cũng theo đó mà đi. Lòng can đảm hồi sinh trong quả tim nhỏ bé của cậu, và làn gió mềm mại thoảng đưa mát mẻ vẫn mơn man trên mặt cậu. Làn gió nhẹ ấy dịu dàng mà cũng hùng mạnh quá đỗi, đến độ lát sau Kim Cương đã dấn bước dọc theo bậu cửa sổ hẹp không chút sợ hãi giống như bản thân Gió Bấc.

Cậu cứ bước mãi bước mãi, với một bên là hàng cửa sổ, một bên là đại chính điện nhà thờ trống rỗng vang vọng từng sải chân dũng cảm của cậu, cho tới khi sau cùng cậu cũng tiến tới gần một cánh cửa nhỏ đang mở, từ đó một cầu thang rộng hơn dẫn cậu xuống, xuống, xuống mãi, tới lúc bỗng nhiên cậu thấy mình trong vòng tay của Gió Bấc. Bà kéo cậu lại gần, và hôn lên trán cậu. Kim Cương rúc vào bà, và thì thầm trong ngực bà, “Tại sao bà bỏ cháu lại hả Gió Bấc yêu quý?”

“Bởi vì ta muốn cháu đi một mình,” bà trả lời.

“Nhưng ở đây tuyệt hơn biết bao!” Kim Cương nói.

“Có lẽ thế. Nhưng ta không thể ôm một kẻ hèn nhát vào lòng. Nó làm ta lạnh lắm!”

“Nhưng cháu có dũng cảm gì đâu,” Kim Cương nói, tới đây những bạn đọc lớn tuổi hơn của tôi hẳn đã phát hiện ra cậu đích thị là một đứa trẻ, và cậu quen thói nói năng trừu tượng. “Chính làn gió thổi vào mặt cháu đã làm cháu dũng cảm. Phải vậy không, Gió Bấc?”

“Đúng, ta biết điều đó. Cháu phải được dạy để biết dũng cảm là gì. Và cháu không thể biết nó là cái gì nếu không cảm thấy nó: vì vậy nó được ban cho cháu. Nhưng cháu không nghĩ là cháu sẽ cố gắng dũng cảm lần nữa à?”

“Dạ có. Nhưng cố gắng thì chẳng đáng kể gì.”

“Có, rất đáng kể đấy, vì nó là khởi đầu. Và khởi đầu là điều vĩ đại hơn cả. Cố gắng dũng cảm chính là dũng cảm đấy. Kẻ hèn nhát mà cố gắng dũng cảm còn đứng cao hơn người dũng cảm vì sinh ra anh ta đã như vậy rồi, và không bao giờ phải cố gắng.”

“Bà thật là tốt bụng, Gió Bấc à!”

“Ta chỉ công bằng thôi. Tất cả lòng tốt chỉ là sự công bằng. Chúng ta đều mắc nợ nó.”

“Cháu chẳng hiểu gì cả.”

“Không sao. Một ngày nào đó cháu sẽ hiểu. Chẳng cần vội phải hiểu điều đó ngay bây giờ.”

“Ai đã thổi làn gió lên mặt cháu làm cho cháu dũng cảm?”

“Ta đấy.”

“Cháu không nhìn thấy bà.”

“Bởi vậy cháu có thể tin ta.”

“Vâng, vâng, tất nhiên rồi. Nhưng làm thế nào một hơi gió nhẹ lại có thể mạnh đến nhường ấy?”

“Điều đó thì ta không biết.”

“Nhưng bà làm cho nó mạnh cơ mà?”

“Không, ta chỉ thổi nó thôi. Ta biết nó sẽ khiến cháu mạnh mẽ, giống như nó đã giúp người đàn ông trên thuyền ấy, cháu nhớ không. Nhưng làm thế nào hơi thở của ta có sức mạnh như vậy thì ta chịu. Ta sinh ra đã như vậy rồi. Đó là tất cả những gì ta biết. Nhưng quả thật giờ ta phải tiếp tục công việc của mình.”

“A! Con tàu tội nghiệp! Cháu ước gì bà dừng lại ở đây, và buông tha con tàu tội nghiệp ấy.”

“Điều đó thì ta không dám. Cháu sẽ dừng ở đây cho tới lúc ta quay lại nhé?”

“Vâng. Bà đi không lâu chứ?”

“Không lâu hơn thời gian ta cần. Tin ta đi, cháu sẽ về nhà trước sáng mai.”

Nói đoạn Gió Bấc biến mất, và ngay sau đó Kim Cương nghe thấy tiếng rền rĩ vang vọng khắp nhà thờ. Tiếng rền rĩ ấy lớn dần, lớn dần thành tiếng rống rít. Cơn bão lại nổi lên, và Kim Cương biết rằng tóc của Gió Bấc đang phần phật tung bay.

Nhà thờ tối om. Chỉ có chút ánh sáng lọt vào qua cửa sổ, hầu hết được lắp kính màu cổ xưa quý giá và đẹp hơn nhiều so với kính mới. Nhưng Kim Cương không thể thấy chúng đẹp như thế nào, vì ánh sao không đủ sáng để soi rọi màu sắc của chúng. Cậu bé chỉ có thể phân biệt chúng với tường. Cậu ngước lên, nhưng không thấy ban công mà cậu đã đi dọc theo trước đó. Cậu chỉ biết nó nằm ở mãi tít xa trên kia nhờ ánh sáng lờ mờ yếu ớt của các cửa sổ trên phần vách tường sát nóc, với các bậu cửa sổ tạo nên một phần ban công. Xung quanh cậu nhà thờ trở nên vô cùng hiu quạnh, và cậu bắt đầu cảm thấy mình giống một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi. Nhưng cậu biết rằng bị bỏ lại một mình không phải luôn có nghĩa là bị bỏ rơi.

Cậu bắt đầu lần mò đường, và cậu lang thang một lúc hết lên lại xuống. Bước chân bé nhỏ của cậu khuấy lên những tiếng vọng dội về trong tòa nhà lớn. Tòa nhà không quá lớn để cậu phải bận tâm. Cứ như thể cái nhà thờ này biết cậu đang ở đó, và chủ ý biến mình thành nhà của cậu. Và thế là nó cứ gửi lại những tiếng vọng theo mỗi bước chân cậu, tới lúc rốt cuộc Kim Cương nghĩ cậu phải nói to điều gì đó, để xem nhà thờ sẽ trả lời ra sao. Nhưng cậu bé thấy mình sợ phải nói. Cậu không cất nổi lời vì sợ cô đơn. Có lẽ cậu không làm thế lại hay, vì âm thanh của lời nói thốt ra sẽ khiến cậu cảm thấy nơi này còn hiu quạnh, hoang vắng hơn. Nhưng cậu nghĩ cậu có thể hát. Cậu thích hát, và ở nhà cậu thường hát tùy hứng tất cả những bài hát đồng dao mà cậu biết. Vì thế cậu thử hát bài Ô kìa đu đa đu đưa, nhưng chẳng ích gì. Sau đó cậu thử bài Cậu bé áo xanh, nhưng chẳng khá hơn. Bài Cùng hát bài hát về sáu xu hát cũng chẳng ra hồn gì. Sau đó cậu thử hát bài Chú vẹt Cockytoo già tội nghiệp, nhưng cậu không hát nổi. Tất cả những bài hát ấy nghe mới thật ngớ ngẩn làm sao! Vậy mà trước đây cậu chưa bao giờ nghĩ là chúng ngớ ngẩn. Vì thế cậu nín lặng, và lắng nghe những tiếng vang vọng ra từ những góc tối đáp lại những bước chân của cậu.

Sau cùng cậu bé thở dài và nói, “Mình mệt quá.” Nhưng cậu không nghe thấy tiếng vọng khe khẽ đáp lại từ phía xa trên đầu cậu, vì cùng lúc đó cậu vấp phải bậc thấp nhất trong mấy bậc thang chạy ngang nhà thờ, ngã nhào và bị đau tay. Lúc đầu cậu khóc tấm tức, và rồi lồm cồm bò lên các bậc bằng tứ chi. Ở trên cùng là một tấm thảm nhỏ, và cậu nằm xuống đó. Cậu nằm đó ngó đăm đăm cái cửa sổ tối om vươn cao gần ba mươi mét ở phía trên đầu cậu.

Đây là cửa sổ phía Đông của nhà thờ, và lúc đó mặt trăng vừa lên tới viền chân trời. Lát sau, chị Hằng đã he hé lấp ló phía trên viền trời. Và chao ôi! Cùng với chị Hằng, Thánh John, Thánh Paul, và tất cả những vị thánh còn lại bắt đầu hiện rõ trên cửa sổ trong trang phục tuyệt đẹp của họ. Kim Cương không biết chị Hằng - kẻ tạo phép mầu kỳ diệu - đứng sau chuyện này, cậu cứ tưởng tất cả ánh sáng tự tràn ra từ cửa sổ, và từ màn đêm và bóng tối, những vị thánh hiền xuất hiện để giúp cậu, bởi vì cậu đã bị đau tay, rất mệt mỏi và cô đơn, và Gió Bấc còn lâu mới quay lại. Vì thế cậu nằm đó, mắt nhìn lên trần, ngó ngược ra sau, thầm nhủ không biết bao giờ họ mới xuống và họ sẽ làm gì tiếp theo. Họ hiện ra rất lờ mờ, vì ánh trăng không đủ sáng để rọi màu sắc, và cậu đã chong mắt để cố phân biệt hình dáng của họ. Vì thế mắt cậu trở nên mỏi, càng lúc càng mỏi, mí mắt nặng trĩu chỉ chờ sụp xuống. Cậu cố chống mắt lên, nhưng lần nào mí mắt cũng chực trĩu xuống. Chẳng ích gì: việc này quá sức cậu. Đôi khi cậu chưa chống được nửa mắt lên thì chúng đã lại sụp xuống. Sau cùng cậu bỏ cuộc, và ngay lúc ấy cậu đã thiếp đi ngon lành.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.