Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. BÁC NGỰA KIM CƯƠNG

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau Kim Cương thức dậy rất sớm, và cậu nghĩ mình đã có một giấc mơ thật kỳ lạ. Nhưng trong đầu cậu bé ký ức đó mỗi lúc một sáng rõ, tới lúc nó chẳng còn giống như một giấc mơ, và cậu bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình đã thực sự ở ngoài trời gió đêm qua. Cậu đi đến kết luận rằng nếu quả thực bà vú Crump đã đưa cậu về nhà với mẹ cậu, mẹ cậu sẽ nói về chuyện đó, và thế là vấn đề được giải quyết. Thế là cậu bé dậy và tự mặc quần áo, nhưng thấy bố và mẹ vẫn chưa cục cựa gì, cậu bèn leo thang xuống chuồng ngựa. Ở đó cậu bé thấy cả bác ngựa Kim Cương cũng chưa tỉnh giấc, vì bác ngựa, cũng như cậu, luôn đứng ngay lên khi vừa thức dậy, và giờ thì bác ta đang nằm bẹp theo cách một bác ngựa có thể nằm trong cái ổ rơm ngăn nắp của bác.

“Mình sẽ làm cho bác Kim Cương ngạc nhiên,” cậu bé nghĩ, và lẻn tới gần rất nhẹ nhàng, và trước khi bác ngựa nhận ra, cậu đã tót lên lưng bác. Thế rồi đến lượt Kim Cương bị làm cho ngạc nhiên hơn cả mong đợi; vì giống như một trận động đất, với tiếng ầm ầm và rùng rùng tứ phía, chân cẳng choãi ra và những đợt cong lưng, Kim Cương thấy mình bị nhấc bổng lên, cả hai tay xoắn vào bờm bác ngựa. Giây tiếp theo bác ngựa Kim Cương đá hậu bằng cả hai chân sau, và hét lên một tiếng kinh hoàng, Kim Cương thấy mình nằm trên cổ bác ngựa, hai tay vòng hết cỡ ôm quanh cổ bác. Nhưng rồi bác ngựa đứng sững như đá, chỉ có cái đầu là nhẹ nhàng nhấc lên để cậu bé trượt xuống lưng mình. Vì khi nghe thấy tiếng kêu của Kim Cương, bác biết chẳng có gì phải lồng lên; vì Kim Cương là một cậu bé ngoan, và bác ngựa Kim Cương là một bác ngựa tốt, và sinh linh này luôn yên ổn trên lưng sinh linh kia.

Ngay khi Kim Cương đã xoay xở thoải mái trên yên ngựa, và bác ngựa bắt đầu rút cỏ ăn sáng, cậu bé bắt đầu nghĩ ngợi. Cậu chưa bao giờ tự mình leo lên bác Kim Cương, và cậu cũng chưa bao giờ tự mình xuống ngựa mà không có ai nhấc xuống. Vì thế cậu cứ ngồi, trong lúc bác ngựa ăn cỏ, tự hỏi mình sẽ xuống đất như thế nào đây.

Nhưng trong lúc cậu bé nghĩ ngợi, mẹ cậu thức dậy, và ý nghĩ đầu tiên của bà là vào nhìn con trai. Trong đêm mẹ cậu đã ghé phòng cậu hai lần, và thấy cậu ngủ ngoan. Giường của cậu bé giờ trống không, và mẹ cậu hết hồn.

“Kim Cương! Kim Cương! Con ở đâu, Kim Cương?” bà gọi thất thanh.

Kim Cương ngoảnh đầu từ chỗ cậu ngồi giống như một hiệp sĩ trên con tuấn mã trong một chuồng ngựa bị phù phép, và hét to:

“Ở đây, mẹ ơi!”

“Ở đâu, Kim Cương?” bà hỏi lại.

“Ở đây, mẹ ơi, trên lưng bác Kim Cương.”

Bà mẹ chạy tới cái thang, và nhìn xuống, thấy cậu bé chót vót trên lưng bác ngựa to lớn. “Xuống ngay, Kim Cương,” bà nói.

“Con không thể,” Kim Cương trả lời.

“Con lên ngựa bằng cách nào?” bà mẹ hỏi.

“Dễ lắm ạ,” cậu bé trả lời, “nhưng khi con trèo lên, bác Kim Cương cũng đứng dậy, và thế là con ở trên đây.”

Mẹ cậu bé nghĩ cậu lại bị mộng du, và bà lao vội xuống thang. Bà chẳng thích thú gì việc tiến lại gần bác ngựa, vì bà vốn không quen với ngựa; nhưng bà có thể xông vào hang sư tử để giúp con trai, nói gì đến chuồng ngựa. Vì vậy bà tới nhấc cậu bé khỏi lưng bác ngựa Kim Cương, và từ đó trở đi bà cảm thấy mình dũng cảm hơn bao giờ hết. Bà bế cậu bé lên tận phòng bà, nhưng e làm cậu sợ trong lúc mộng du, như bà đã nghĩ, nên chẳng nói gì về đêm qua. Trước khi ngày mới qua, Kim Cương gần như kết luận rằng toàn bộ cuộc phiêu lưu đêm qua chỉ là một giấc mơ.

Trong một tuần, bà mẹ canh chừng cậu bé rất kỹ - mỗi đêm tới gác xép vài lần - thực ra cứ thức giấc là bà lại qua. Lần nào bà cũng thấy cậu đang ngủ say.

Cả tuần đó thời tiết thật khắc nghiệt. Vào buổi sáng cỏ có màu trắng xóa vì sương muối bám đầy mỗi lá cỏ giống như những viên kẹo bọc đường nhỏ xíu. Đôi giày của Kim Cương tơi tả, và mẹ cậu bé vẫn chưa dành dụm đủ tiền để mua cho cậu đôi giày mới mà bà rất muốn mua cho cậu, nên bà không cho cậu chạy ra ngoài chơi. Cậu bé chơi đi chơi lại những trò chơi của mình ở trong nhà, đặc biệt trò lái hai chiếc ghế buộc chặt vào nôi em bé. Có thể chúng không chạy rất nhanh, nhưng chúng vẫn chạy nhanh như những gì cậu mong đợi từ những chiếc ghế tốt nhất trên đời, dù thực ra một chiếc chỉ còn ba chân, và chiếc còn lại còn mỗi nửa lưng tựa.

Rốt cuộc mẹ cậu cũng mang đôi giày mới về nhà, và ngay khi thấy đôi giày vừa vặn với cậu, bà bảo cậu có thể ra ngoài sân chơi thỏa thích cả giờ đồng hồ.

Khi cậu lao ra từ cửa như chim sổ lồng, mặt trời đang lặn. Cả thế giới mới mở ra trước cậu. Một vầng dương cháy đỏ ối trên cánh cổng dẫn từ khu chuồng ngựa tới căn nhà; phía trên quầng cháy trên bầu trời trải một vùng mênh mông ánh sáng xanh lá, và trên cao hơn là tầng mây vàng óng, và cao hơn nữa là tầng xanh dương của bầu trời mùa đông. Và Kim Cương nghĩ cậu chưa từng nhìn thấy nơi nào mà mình muốn sống như bầu trời này, chỉ sau ngôi nhà thân yêu của cậu. Bởi vì không phải những thứ đẹp đẽ khiến cho nhà mình thành nơi đẹp đẽ, mà chính là bố và mẹ bạn đấy.

Khi cậu bé đang ngắm nhìn những màu sắc tuyệt diệu ấy, cổng bật mở, và bác Kim Cương cùng bác ngựa đồng hành đi vào, nhảy nhót nôn nóng để được về với chuồng và món yến mạch của mình. Và họ lao vào. Kim Cương không hề sợ bố đánh xe đè bẹp mình, nhưng thận trọng để không phá hỏng buổi trình diễn hoành tráng mà ông phô ra với những chú tuấn mã và chiếc áo choàng nhiều mảnh của ông, với mỗi nếp gấp đều có diềm màu đỏ, cậu lanh lẹ tránh đường và để bố phóng thẳng vào khu chuồng ngựa. Để thật an toàn, cậu bé phải lùi vào hốc cửa dẫn từ sân tới khóm cây bụi.

Khi đứng đó cậu bé nhớ ra gió đã lôi mình tới chính chỗ này vào cái đêm cậu mơ. Và một lần nữa cậu hầu như chắc chắn rằng đó không phải là mơ. Dẫu sao, cậu cứ vào trong xem mọi thứ bây giờ trông có giống gì với lúc đó không. Cậu bé mở cửa, và đi ngang qua dải cây bụi nhỏ. Không có bóng dáng bông hoa nào trong những luống hoa trên bãi cỏ. Thậm chí cả loài cúc đại đóa già can trường và hoa hồng Giáng sinh cũng đã chết vì sương giá. Cái gì vậy? Đúng! Có một bông hoa! Cậu bé chạy tới và quỳ xuống ngắm bông hoa.

Đó là một bông anh thảo - một sinh linh tí xíu, nhưng hình dạng tuyệt đẹp - một kỳ quan bé bỏng. Khi cậu bé cúi mặt xuống để nhìn rõ bông hoa, một làn gió nhỏ bắt đầu thổi, và hai ba chiếc lá dài dựng đứng sau bông hoa rung rung, vẫy chào và run rẩy, nhưng đóa anh thảo vẫn nằm yên trong cái đài màu xanh lá, ngước nhìn bầu trời, dường như không hề hay biết gió đang vờn thổi. Đó chính là con mắt mà mặt đất đông giá đen ngòm xám xịt mở ra nhìn bầu trời này. Bỗng nhiên Kim Cương nghĩ bông hoa đang cầu nguyện, và cậu không nên nhìn chằm chằm vào nó như thế. Cậu bé chạy tới chuồng ngựa xem bố dọn ổ cho bác ngựa Kim Cương. Rồi bố ôm cậu bé, bế cậu lên thang, và thả cậu xuống chỗ bàn nơi cả nhà sắp ăn tối.

“Cô chủ ốm nặng,” bố nói. “Hôm nay bà chủ đã đưa cô chủ tới chỗ bác sĩ, và khi đi ra trông bà ấy buồn lắm. Anh quan sát họ để đoán xem ông bác sĩ đã nói gì.”

“Thế cô chủ trông không buồn à?” mẹ hỏi.

“Không buồn bằng nửa bà chủ đâu,” bác xà ích trả lời. “Em sẽ thấy…”

Nhưng bố hạ giọng, và Kim Cương chỉ nghe lõm bõm vài từ. Vì bố của bé Kim Cương không những là một trong những xà ích bảnh bao nhất, và đánh xe giỏi nhất, mà còn là một trong những người đầy tớ kín tiếng nhất. Bởi vậy ông không bàn chuyện gia đình chủ với bất kỳ ai ngoài vợ mình, người mà đã từ lâu ông thấy còn tốt đẹp hơn bản thân ông, và luôn cẩn trọng để Kim Cương không nghe thấy những gì cậu bé có thể lặp lại liên quan tới ông chủ và gia đình.

Chẳng bao lâu thì tới giờ đi ngủ, Kim Cương lên giường và nhanh chóng ngủ say.

Cậu bé thức dậy tức thì, trong bóng tối.

“Mở cửa ra, Kim Cương,” giọng nói cất lên.

Lúc này mẹ Kim Cương đã một lần nữa dán chặt cửa sổ của Gió Bấc.

“Bà là Gió Bấc phải không?” Kim Cương hỏi. “Cháu không nghe thấy bà thổi.”

“Ừ, nhưng cháu nghe thấy ta nói đấy thôi. Mở cửa sổ ra, vì ta không có quá nhiều thời gian đâu.”

“Vâng,” Kim Cương đáp lời. “Nhưng, làm ơn, Gió Bấc, ích gì đâu? Lần trước bà bỏ mặc cháu một mình mà.”

Cậu bé lồm cồm quỳ gối, và lại một lần nữa bận rộn dùng móng tay cạy giấy dán lỗ thủng trên vách. Vì giờ đây khi Gió Bấc lại lên tiếng, cậu nhớ rõ mọi chuyện xảy ra trước đây cứ như thể vừa mới diễn ra đêm qua.

“Đúng, nhưng đó là lỗi của cháu,” Gió Bấc đáp lời. “Ta có việc phải làm; và hơn nữa, một quý ông không bao giờ bắt một quý bà chờ đợi.”

“Nhưng cháu không phải là quý ông,” Kim Cương nói, cào rách giấy dán.

“Ta hy vọng mười năm sau cháu sẽ không nói thế.”

“Cháu sẽ trở thành xà ích, và xà ích không phải là quý ông,” cậu bé khăng khăng.

“Trong nhà chúng ta, chúng ta gọi bố cháu là quý ông đấy,” Gió Bấc nói.

“Bố không tự gọi mình là quý ông,” Kim Cương nói.

“Điều ấy không quan trọng. Mỗi người đàn ông đều nên trở thành một quý ông, và bố cháu là một trong số đó.”

Nghe thấy điều này Kim Cương thích thú đến nỗi cậu cào giấy hăng như cả mười con chuột, và nắm được một mép giấy, cậu xé toạc nó ra. Lát sau một bé gái lướt qua giường và đứng trên sàn.

“Ôi trời!” Kim Cương nói, quá đỗi bàng hoàng. “Tôi không biết… bạn là ai thế?”

“Ta là Gió Bấc.”

“Thật không?”

“Đúng mà. Nhanh lên cháu.”

“Nhưng bà không lớn hơn cháu.”

“Cháu nghĩ ta quan tâm đến chuyện mình lớn nhỏ thế nào hay sao? Chiều tối nay cháu không nhìn thấy ta sao? Lúc đó ta còn nhỏ hơn.”

“Không, cháu không thấy. Thế lúc đó bà ở đâu?”

“Ở phía sau lá của bông hoa anh thảo. Cháu không thấy chúng dập dờn à?”

“Dạ có.”

“Thế thì nhanh lên, nếu cháu muốn đi với ta.”

“Nhưng bà không đủ lớn để trông nom cháu. Cháu nghĩ bà chỉ là em Gió Bấc thôi.”

“Dù sao ta vẫn đủ lớn để dẫn đường cho cháu. Nhưng nếu cháu không đi, chậc, cháu phải ở lại thôi.”

“Cháu phải tự mặc quần áo đã. Cháu không ngại nếu đi với một người lớn, nhưng cháu không thể đi với một bé gái trong bộ áo ngủ này được.”

“Được thôi. Ta không vội như đêm nọ. Mặc quần áo nhanh lên, ta sẽ đi ra rung lá cây anh thảo đến khi cháu tới.”

“Bà đừng làm nó đau,” Kim Cương nói.

Gió Bấc bật cười giòn khẽ như tiếng vỡ của bong bóng bạc, và thoáng sau đã biến mất. Kim Cương nhìn thấy - vì đó là một đêm sáng trăng, và lúc này kho cỏ đang vơi - ánh lập lòe của thứ gì đó vừa mất hút xuống cầu thang, và nhảy ra khỏi giường, cậu bé hối hả tự mặc quần áo. Rồi cậu lẻn ra sân, qua cánh cửa trên tường, tới chỗ bông hoa anh thảo. Phía sau bông hoa là Gió Bấc đang cúi xuống ngắm hoa âu yếm như mẹ ngắm con vậy.

“Theo ta nào,” bà nói, nhún lên và chìa tay ra.

Kim Cương nắm tay bà. Bàn tay lạnh, nhưng thật dễ chịu và đầy sức sống, thậm chí còn tuyệt hơn cả một bàn tay ấm. Bà dẫn cậu bé qua vườn. Bằng một cú nhảy bà đã ở trên bờ tường. Kim Cương bị bỏ lại dưới chân tường.

“Dừng lại, dừng lại!” cậu bé hét lên. “Làm ơn nào, cháu không thể nhảy như thế.”

“Cháu không thử à,” Gió Bấc nói, và từ trên bờ tường nhìn xuống trông bà cao hơn trước tới một bộ.

“Bà chìa tay cho cháu nắm lần nữa, và cháu sẽ thử,” Kim Cương nói.

Bà với xuống, Kim Cương nắm tay bà, bật mạnh, và thế là cậu đứng sát bên bà.

“Thật là tuyệt!” cậu bé nói.

Một cú nhảy nữa, và họ đứng trên con đường ven sông. Đang lúc triều cường, các vì sao rực sáng rỡ ràng nơi thăm thẳm đáy sông, vì sông đang nằm lặng, chờ tới lúc lại chảy xuôi ra biển. Họ thả bộ dọc bờ sông. Nhưng họ chưa đi bao xa thì mặt sông bắt đầu gợn sóng, và các vì sao biến mất khỏi lòng sông.

Lúc này Gió Bấc đã biến thành một cô gái trưởng thành. Tóc bà bay xấp xõa quanh đầu, và gió đang thổi nhè nhẹ theo sông. Nhưng bà rẽ qua một bên và đi ngược lên một con đường nhỏ, mái tóc xõa chấp chới quanh người theo bước chân.

“Ta có việc không mấy dễ chịu phải làm tối nay,” bà nói, “trước khi ra tới biển, ta phải bắt tay làm việc đó ngay lập tức. Cái việc không mấy dễ chịu này phải được làm cho xong cái đã.”

Vừa nói những điều này, bà vừa nắm tay Kim Cương và bắt đầu chạy, lướt mỗi lúc một nhanh hơn. Kim Cương cố hết sức để theo kịp bà. Bà liên tục rẽ và đi vòng, vì rõ ràng việc dẫn cậu nhảy băng qua bao nhiêu nhà cửa thật không dễ dàng gì. Có một lúc họ chạy qua một hành lang mà cửa trước sau đều mở. Ở dưới chân cầu thang Gió Bấc thì lại đứng sững, và Kim Cương, nghe thấy một tiếng tru ghê rợn, giật mình kinh hoàng, và ở đó, bên cạnh cậu bé, thay vì Gió Bấc là một con sói khổng lồ. Bàng hoàng cậu bé buông tay, và con sói phóng lên cầu thang. Cửa sổ ngôi nhà kêu ràn rạt và rung chuyển như thể đang có đọ súng, và từ trên cao có tiếng rơi rầm rầm. Mặt trắng bệch, Kim Cương đứng nhìn chằm chằm lên chiếu nghỉ.

“Chắc chắn,” cậu bé nghĩ, “Gió Bấc không thể nào lại ăn thịt trẻ con!” Lập tức bình tâm lại, cậu lao theo bà với nắm đấm nhỏ bé siết chặt. Hàng đoàn quý bà quý cô lũ lượt lên xuống cầu thang, và những quý ông cổ đeo nơ tháp tùng họ. Họ chằm chằm nhìn cậu bé, nhưng không ai trong số họ sống trong nhà này, và họ đều không nói năng gì. Tuy nhiên, trước khi cậu bé lên tới đầu cầu thang, Gió Bấc gặp cậu bé, tóm lấy cậu và lao vội khỏi ngôi nhà.

“Cháu hy vọng bà không ăn thịt trẻ con, Gió Bấc!” Kim Cương nói, hết sức nghiêm trang.

Gió Bấc phá lên cười vui vẻ, và tiếp tục nhún nhảy nhanh hơn. Chiếc váy màu lá cỏ của bà quết và xoay tròn theo từng bước chân, và cứ khi nào đi ngang đám lá úa, những chiếc lá lại lướt đi và xoay vòng theo hình xoắn ốc, hoặc lăn đi như bánh xe xung quanh bàn chân bà.

“Không,” rốt cuộc bà nói, “Ta không ăn thịt trẻ con. Nếu cháu không buông tay khỏi ta, cháu đã không phải hỏi câu hỏi ngớ ngẩn ấy. Đáng lẽ cháu đã thấy ta trừng trị một vú em thế nào vì đã chửi rủa một bé gái, mắng em bé là đồ hư đốn. Bà ta đã uống rượu. Ta thấy một chai rượu gin xấu xí trong tủ chén.”

“Và bà làm bà ấy chết khiếp phải không?” Kim Cương hỏi.

“Ta đồ là như vậy!” Gió Bấc trả lời, vui vẻ cười vang. “Ta phóng vào họng bà ta, và bà ta trượt ngã cái rầm to đến nỗi mọi người phải chạy vào. Ngày mai bà ta sẽ bị tống cổ - và thật đúng lúc, nếu họ biết được những điều ta biết.”

“Nhưng bà không làm em bé sợ đấy chứ?”

“Cô bé không bao giờ thấy ta. Nếu không độc ác, người phụ nữ kia đáng lẽ cũng không bao giờ thấy được ta.”

“Ồ!” Kim Cương nói, đầy nghi ngờ.

Gió Bấc đáp trả, “Tại sao người ta phải thấy những thứ mà người ta không hiểu hoặc không biết làm gì với chúng? Người tốt thấy những thứ tốt đẹp, người xấu thấy những thứ xấu xa.”

“Thế bà là thứ xấu xa à?”

“Không. Vì cháu nhìn thấy ta, Kim Cương yêu quý,” Gió Bấc nói, nhìn xuống cậu, và Kim Cương thấy ánh mắt trìu mến của người đàn bà vĩ đại tỏa sáng rạng rỡ từ thẳm sâu mái tóc buông xõa của bà.

“Ta phải biến mình trông như một thứ xấu xa trước khi bà ta thấy ta. Nếu ta biến hình thành một thứ gì khác ngoài lang sói, bà ta sẽ không thấy được ta, vì trong tâm can bà ta đang biến hình thành loài lang sói.”

“Cháu không hiểu ý bà là gì,” Kim Cương nói, “nhưng cháu nghĩ chuyện ấy chấp nhận được.”

Lúc này họ đang lên một con dốc ngập cỏ. Thực ra đó chính là đồi Anh Thảo, dù Kim Cương chưa từng nghe nói về nó. Lúc họ tới đỉnh đồi, Gió Bấc đứng lại và quay mặt về phía thành phố London. Những vì sao sáng vằng vặc lạnh lẽo ở trên cao. Không có lấy một gợn mây. Gió sắc nhói, nhưng Kim Cương không thấy lạnh.

“Giờ thì,” bà gió nói, “dù cháu làm gì, chớ buông tay ta. Lần trước đáng lẽ ta lạc mất cháu đấy, nhưng lúc đó ta không vội: giờ thì ta rất vội.”

Tuy nhiên bà vẫn đứng yên một lúc.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.