Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14. BÁC NGỰA KIM CƯƠNG

❊ ❊ ❊

Sau chuyện này Kim Cương hồi phục nhanh đến nỗi chỉ vài ngày sau cậu bé đã sẵn sàng trở về nhà ngay khi bố cậu có chỗ cho họ về. Bố cậu bé giờ đã dành dụm được ít tiền, và thấy rằng không có cơ hội nào mở ra, nên đang toan tính một kế hoạch mới. Một chuyện kỳ quặc đã diễn ra, và khiến suy nghĩ của ông đi theo hướng đó. Ông có một người bạn ở vùng Bloomsbury sống bằng nghề cho thuê xe và ngựa cho những người đánh xe ngựa thuê. Một ngày người bạn này tình cờ gặp ông trở về từ một lần đi xin việc không thành, và đã nói với ông:

“Sao bây giờ anh không tự khởi nghiệp - ý tôi là trong ngành xe ngựa thuê ấy?”

“Tôi chưa đủ điều kiện làm chuyện đó,” bố Kim Cương trả lời.

“Tôi đoán hẳn anh đã dành dụm được một khoản kha khá. Giờ hãy cùng tôi về nhà xem một con ngựa mà tôi sẽ để lại rẻ cho anh. Tôi mới mua nó cách đây vài tuần, nghĩ rằng nó có thể kéo được xe ngựa hai bánh, nhưng tôi nhầm. Nó đủ xương cốt để kéo xe ngựa bốn bánh, nhưng xe ngựa bốn bánh không phải là xe ngựa hai bánh. Nó không đủ sức kéo xe hai bánh. Anh biết đấy, khách đi xe hai bánh muốn đi nhanh như gió ấy, và nó không còn cái sức gió ấy, vì nó không còn trẻ nữa như trước kia. Nhưng với một chiếc xe ngựa bốn bánh để chở gia đình và hành lý, nó chính là thứ anh cần. Có khi nó chở được cả một ngôi nhà nhỏ ấy chứ. Tôi mua rẻ, nên sẽ bán rẻ cho anh.”

“Ồ, tôi không muốn mua nó đâu,” bố của Kim Cương nói. “Chuyện quan trọng như thế người ta cần thời gian để suy nghĩ chứ. Và lại còn xe ngựa nữa. Sẽ tốn bộn tiền đấy.”

“Về chuyện đó thì tôi có thứ hợp với anh, tôi dám chắc đấy,” người bạn nói. “Nhưng dù sao anh hãy tới coi con ngựa đã nào.”

“Do tôi mất cả cặp ngựa cũ, vì chúng thuộc về ông Coleman,” bố của Kim Cương vừa nói vừa quay người để đi cùng bác chủ xe ngựa cho thuê, “tôi hầu như chẳng còn lòng dạ nhìn thẳng vào mặt một con ngựa nào. Chia lìa người và ngựa ngậm ngùi lắm thay.”

“Thế đấy,” người bạn đáp lời đầy cảm thông.

Nhưng chao ôi là sự vui sướng của bác cựu xà ích, khi bước vào chuồng ngựa theo sự dẫn đường của người bạn, ông thấy con ngựa người bạn muốn ông mua không phải con ngựa nào khác mà chính là bác ngựa già Kim Cương của mình, giờ đã trở nên ốm nhom, xương xẩu, và chân cẳng dài nghêu như thể họ đã làm mọi điều có thể để khiến bác phù hợp với việc kéo xe ngựa hai bánh!

“Nó không phải ngựa kéo xe hai bánh,” bố của Kim Cương nói đầy phẫn nộ.

“Ồ, anh nói đúng. Nó không đẹp mã lắm[1], nhưng nó là ngựa tốt,” người chủ ngựa nói.

“Ai bảo nó không đẹp mã nào? Nó là một trong những con ngựa đẹp mã nhất mà một xà ích của một quý ông từng điều khiển đấy,” bố của Kim Cương nói, hổn hển tự nhận xét “dù đáng lẽ tôi không nên nói ra điều này,” vì ông không muốn ngay lập tức thú nhận rằng bác ngựa già của mình đã xuống dốc thê thảm thế này.

“Chà,” người bạn nói, “tất cả những gì tôi muốn nói là… con vật này là dành cho anh, khỏe như vâm, và chạy như tàu hỏa ấy, hay chí ít cũng được một phần như thế,” ông nói thêm, tự sửa lại lời mình.

Nhưng người xà ích cổ họng đã nghẹn đắng và mắt đã ngấn lệ. Vì bác ngựa già, nghe tiếng bác xà ích đã quay cái cổ dài lại, và khi người bạn cũ tiến lại gần, đặt tay lên sườn bác, bác hí lên vì vui mừng, và ngả cái đầu to tướng vào ngực chủ. Thế là chuyện được giải quyết. Lát sau vòng tay người xà ích đã ôm cổ bác ngựa, và ông dường như khuỵu xuống mà khóc. Bản thân người chủ xe ngựa thuê chưa từng yêu quý một con ngựa nào để có thể ôm nó như thế, nhưng trong một thoáng ông thấy được cảm giác đó là thế nào. Ông hẳn là một người tốt bụng, vì tôi chưa từng nghe nói việc một ý nghĩ như thế này lại có thể len vào đầu bất kỳ người nào khác đang muốn bán một con ngựa: thay vì đẩy giá lên vì giờ ông chắc chắn sẽ bán được ngựa, ông lại giảm một đồng bảng so với giá ông định đòi trước đó, tự nhủ rằng chia lìa những người bạn cũ thì thật đáng xấu hổ.

Bố của Kim Cương, ngay khi đã bình tâm, quay lại hỏi xem ông muốn đòi giá bao nhiêu cho con ngựa.

“Tôi có thể thấy các bạn là bạn bè cũ,” người chủ nói.

“Đó là con ngựa già Kim Cương của tôi. Trong cặp ngựa tôi thích nó hơn nhiều, dù con ngựa kia cũng tốt. Anh cũng không có con đó, phải không?”

“Không, không có con nào trong chuồng để cặp với cả.”

“Tôi tin anh,” bác xà ích nói. “Nhưng tôi biết anh sẽ đòi giá cao cho chú ngựa này.”

“Không, không đến nỗi. Tôi mua nó rẻ, và như tôi đã nói, nó không hợp với công việc của tôi.”

Kết thúc mọi chuyện là bố của Kim Cương mua lại bác ngựa già Kim Cương, cùng với một chiếc xe ngựa bốn bánh. Và có một vài phòng có thể thuê ở phía trên chuồng ngựa. Ông thuê chúng, viết thư gọi vợ trở về nhà, và bắt đầu nghiệp đánh xe thuê.

❀ ❀ ❀

[1] “Hansom” (xe ngựa hai bánh) và “handsome” (đẹp mã) đọc gần giống nhau nên bác chủ ngựa hiểu nhầm ý của bố Kim Cương.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.