Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4. GIÓ BẤC

❊ ❊ ❊

Và khi bà đứng nhìn về phía thành phố London, Kim Cương thấy bà đang run rẩy.

“Bà lạnh à, Gió Bấc?” cậu bé hỏi.

“Không, Kim Cương ạ,” bà trả lời, mỉm cười nhìn xuống cậu bé. “Ta chỉ đang chuẩn bị để quét một trong những căn phòng của ta. Những đứa trẻ cẩu thả, tham lam, bừa bãi đã làm nó bừa bộn khủng khiếp.”

Khi bà nói, nếu không nhìn thấy bà tận mắt, cậu bé vẫn có thể cảm nhận qua giọng nói của bà, rằng bà đang cao lớn dần lên. Đầu bà vươn cao lên tới các vì sao; và khi cao lớn lên, trong lúc vẫn run rẩy khắp người, tóc bà cũng mọc thêm - ngày càng dài hơn, và tự nâng khỏi đầu bà, tỏa ra thành những sóng đen thẫm. Tuy nhiên, ngay sau đó, tóc rơi trở lại xung quanh bà, và bà thu nhỏ dần lại tới lúc chỉ còn là một người đàn bà cao lớn. Sau đó bà vòng tay sau đầu, bới một ít tóc, bện và thắt lại với nhau. Khi đã làm xong, bà cúi khuôn mặt xinh đẹp của mình xuống cậu bé, và nói:

“Kim Cương, ta sợ cháu sẽ không bám chắc vào ta, và nếu ta đánh rơi cháu, ta không biết chuyện gì có thể xảy ra; vì thế ta đã tạo một chỗ cho cháu trong tóc của ta. Tới đây cháu.”

Kim Cương chìa tay ra, vì khi khuôn mặt tuyệt đẹp ấy nhìn cậu, cậu thấy mình tin tưởng như trẻ thơ. Bà lấy bàn tay đỡ cậu bé, quăng cậu qua vai mình, và nói, “Vào trong đi, Kim Cương.”

Kim Cương bèn dùng tay rẽ tóc của bà, bò vào trong, rờ rẫm và nhanh chóng thấy cái ổ tóc bện. Nó giống như một cái túi, hay cái khăn mà những người phụ nữ Di gan thường địu con. Gió Bấc vòng tay sau lưng, rờ khắp ổ tóc, và khi thấy nó an toàn, bà bèn nói:

“Cháu thoải mái chứ, Kim Cương?”

“Vâng, rất thoải mái,” Kim Cương trả lời.

Lát sau cậu bé đã bay bổng trên trời. Gió Bấc vươn cao tới tận mây. Tóc bà xõa ra, tới khi nó trải ra như màn sương lên các vì sao. Bà lao người ra ngoài không gian.

Kim Cương nắm chặt vào hai sợi chão vốn đã được bện lại để tạo thành nơi trú ẩn của cậu, vì cậu không thể nén được đôi chút sợ hãi. Khi đã bình tâm lại, cậu lén nhìn qua cái ổ tóc bện, vì cậu không dám thò ra nhìn từ phía trên ổ. Mặt đất đang vút qua giống như sông hay biển ở bên dưới cậu. Cây, nước và cỏ xanh trôi vụt qua bên dưới. Khi họ lướt qua vườn bách thú, một tiếng rống ghê rợn của thú hoang dâng lên, hòa lẫn với tiếng huyên thuyên của lũ khỉ và tiếng inh ỏi của bầy chim; nhưng ngay sau đó hòa âm ấy lắng dần phía sau họ. Và giờ chẳng còn gì ngoài những mái nhà lao vụt theo giống như một dòng chảy xiết vĩ đại toàn là đá. Ông khói rơi, ngói từ mái nhà bay vèo vèo; nhưng với cậu bé thì trông như thể họ bị mái nhà và ống khói bỏ lại phía sau khi họ lao vút qua. Có tiếng gào ghê rợn, vì gió đang phóng qua thành phố London như sóng trào; nhưng ở sau lưng Gió Bấc, tất nhiên Kim Cương chẳng cảm thấy gì. Cậu bé hoàn toàn bình thản. Cậu chỉ nghe thấy tiếng gió, thế thôi.

Lát sau cậu tự ngóc lên nhìn qua gờ tổ của mình. Bên dưới cậu nhà cửa lao tới và vụt trôi, giống như một dòng chảy xiết vĩ đại, nhưng không phải nước, mà là đá. Rồi cậu nhìn lên bầu trời, nhưng chẳng thấy vì sao nào, vì chúng đã bị khối tóc của bà gió che khuất hết. Cậu bé bắt đầu tự hỏi liệu bà có nghe được cậu nếu cậu lên tiếng. Cậu sẽ thử.

“Gió Bấc ơi,” cậu bé nói, “tiếng ồn đó là gì thế?”

Từ cao tít phía trên đầu cậu vọng xuống giọng nói của Gió Bấc, dịu dàng trả lời cậu:

“Tiếng cây chổi của ta. Ta là bà già quét mạng nhện trên bầu trời; nhưng giờ ta đang bận quét sàn nhà.”

“Cái gì khiến những ngôi nhà trông như thể đang chạy trốn vậy?”

“Ta đang quét qua chúng nhanh quá.”

“Nhưng, Gió Bấc ơi, cháu biết London rất lớn, nhưng không biết nó lại lớn như thế này. Cứ như thể chúng ta chẳng bao giờ thoát khỏi nó.”

“Chúng ta đang đi vòng vòng, nếu không chúng ta đã ra khỏi nó lâu rồi.”

“Đấy là cách bà quét phải không, Gió Bấc?”

“Đúng thế. Ta quét vòng vòng với cây chổi lớn của ta.”

“Bà làm ơn quét chậm hơn một chút được không, vì cháu muốn nhìn thấy đường phố?”

“Giờ cháu không thấy gì nhiều đâu.”

“Tại sao ạ?”

“Bởi vì ta đã gần như quét sạch tất cả mọi người về nhà rồi.”

“Ồ! Cháu quên mất,” Kim Cương nói, và sau đó yên lặng, vì cậu không muốn quấy rầy.

Nhưng bà hạ thấp một chút theo hướng những mái nhà, và Kim Cương có thể nhìn xuống đường phố. Tuy nhiên đường phố thưa thớt người. Những ngọn đèn đường lập lòe, nhưng dường như chẳng ai quan tâm đến chúng.

Bỗng nhiên Kim Cương bắt gặp một bé gái đang lê dọc theo phố. Cô bé bị gió cuốn tơi tả, và cây chổi cô bé kéo lê theo sau mới thật phiền toái. Có vẻ như gió có thâm thù gì với cô bé - gió liên tục lồng lộn với cô bé như một con thú hoang, và cấu xé bộ quần áo rách nát của cô bé. Cô bé mới thật cô đơn làm sao!

“Ồ, Gió Bấc, làm ơn đi,” cậu hét lên, “bà không giúp cô bé đó sao?”

“Không, Kim Cương. Ta không được phép bỏ việc.”

“Nhưng tại sao bà không thể tử tế với bạn ấy?”

“Ta đang tử tế với cô bé đấy. Ta đang quét những thứ mùi khủng khiếp đi đấy chứ.”

“Nhưng bà tử tế với cháu hơn, Gió Bấc yêu quý. Tại sao bà lại không tử tế với bạn ấy như với cháu hả bà?”

“Có lý do đấy, Kim Cương. Mọi người không thể được đối xử như nhau. Mọi người không sẵn sàng để đón nhận cùng một thứ cháu à.”

“Nhưng cháu không hiểu tại sao cháu lại được đối đãi tử tế hơn bạn ấy.”

“Cháu cho rằng ngoài những điều cháu nhìn thấy thì người ta không làm gì khác nữa hả ngốc con! Thôi được. Tất nhiên cháu có thể giúp cô bé nếu cháu muốn. Lúc này cháu chẳng có việc gì phải làm; ta thì có đấy.”

“Ồ! Thế thì hãy để cháu giúp bạn ấy. Nhưng có lẽ bà không đợi được cháu?”

“Không, ta không thể đợi; cháu phải tự làm thôi. Và hãy nhớ, gió cũng sẽ tóm cả cháu đấy.”

“Bà không muốn cháu giúp bạn ấy hả Gió Bấc?”

“Không, vì ta chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Nếu cháu gục xuống khóc nhè, cháu chẳng giúp gì được cô bé đâu đấy, và việc đó sẽ biến cháu thành trò hề, Kim Cương à.”

“Cháu muốn đi,” Kim Cương nói. “Chỉ có điều… cháu sẽ về nhà bằng cách nào?”

“Nếu cháu lo lắng về chuyện đó, có lẽ cháu nên đi cùng ta. Ta sẽ lại đưa cháu về nhà, nếu cháu đi cùng ta.”

“Đó!” Kim Cương hét lên, vẫn để mắt tới cô bé. “Cháu chắc chắn gió sẽ cuốn bẹp bạn ấy, và có khi giết chết bạn ấy. Hãy để cháu đi.”

Nãy giờ họ quét chậm hơn dọc theo dãy phố. Có một khoảng lặng trong tiếng gió gào.

“Ồ, dù ta không thể hứa sẽ đưa cháu về nhà,” Gió Bấc nói lúc bà sà thấp xuống nóc các ngôi nhà, “ta có thể hứa rằng rốt cuộc mọi chuyện sẽ ổn. Cháu sẽ về tới nhà bằng cách nào đó. Cháu đã quyết định sẽ làm gì chưa?”

“Dạ rồi, giúp cô bé đó,” Kim Cương quả quyết nói.

Cùng lúc đó Gió Bấc hạ xuống một con phố và đứng lại, chỉ còn là một người đàn bà cao lớn, nhưng với mái tóc tung bay tới tận nóc nhà. Bà vòng tay sau lưng, đỡ Kim Cương, và đặt cậu xuống đường. Cùng lúc ấy, cậu bé bị kẹt trong xoáy lượn dữ dội của luồng gió và suýt bị cuốn đi. Gió Bấc lùi lại một bước, và lập tức vươn cao vòi vọi bằng các ngôi nhà. Một cái ống khói đập chát chúa vào chân Kim Cương. Cậu bé xoay người đầy hãi hùng, nhưng là để tìm kiếm cô bé, và khi cậu ngoảnh lại, người đàn bà đã biến mất, gió đang hú gào dọc theo con phố như thể nó là đáy của một dòng chảy xiết vô hình. Cô bé đang lướt chạy phía trước luồng gió và kéo lê cây chổi phía sau người, tóc cô bé cũng tung bay. Đôi chân nhỏ bé của cô đang bước đi nhanh hết mức để giữ cô khỏi ngã. Kim Cương nép vào một ô cửa, nghĩ bụng phải ngăn cô bé lại; nhưng cô bé băng qua cậu như một con chim nhỏ, khóc thút thít thật đáng thương.

“Dừng lại! Dừng lại! Bạn gì ơi,” Kim Cương kêu lên, bắt đầu lao theo cô.

“Tớ không thể,” cô bé rền rĩ, “gió không buông tha tớ.”

Kim Cương có thể chạy nhanh hơn cô bé, và cậu không có cây chổi nào. Lát sau cậu tóm được váy cô bé, nhưng nó rách bung trong tay cậu, và cô bé vuột khỏi cậu. Vì thế cậu phải co cẳng chạy lần nữa, và lần này cậu chạy nhanh đến nỗi vượt được cô bé, xoay lại và tóm cô trong tay, rồi hai cô cậu tay trong tay đi xuôi xuống phố, khiến cô bé chưa hết khóc đã lại cười.

“Cậu đang đi đâu?” Kim Cương hỏi, xoa cái khuỷu tay đã khuỳnh ra xa nhất. Cánh tay của khuỷu tay đó thì đang siết quanh một cái cột đèn trong lúc cậu đứng giữa cô bé và gió.

“Về nhà,” cô bé nói, thở hổn hển.

“Thế thì tớ sẽ đi cùng cậu,” Kim Cương nói.

Và rồi chúng cùng im lặng một lúc, vì gió thổi dữ dội hơn bao giờ hết, và cả hai đều phải bám chặt vào cột đèn.

“Cậu quét ở ngã tư nào?” hồi lâu sau cô bé hỏi.

“Tớ không quét đường,” Kim Cương trả lời.

“Thế thì cậu làm gì?” cô bé hỏi. “Cậu chưa đủ lớn với hầu hết mọi nghề.”

“Tớ chẳng biết tớ làm gì,” cậu bé trả lời, cảm thấy hơi xấu hổ. “Chẳng làm gì cả, tớ nghĩ thế. Bố tớ là xà ích của ông Coleman.”

“Cậu có bố à?” cô bé nói, nhìn chằm chằm vào cậu bé như thể việc cậu có bố là điều hiếm có trong tự nhiên.

“Ừ. Cậu không có ư?” Kim Cương hỏi lại.

“Không, không có cả mẹ luôn. Bà già Sal là tất cả những gì tớ có.” Và cô bé lại bắt đầu khóc.

“Tớ sẽ không về với bà ấy nếu bà ấy không tốt với tớ,” Kim Cương nói.

“Nhưng cậu phải về đâu đó chứ.”

“Đi đi,” tiếng một người cảnh sát vang lên ở đằng sau chúng.

“Tớ đã bảo cậu mà,” cô bé nói. “Cậu phải về đâu đó. Họ lúc nào cũng đốc thúc đấy.”

“Nhưng bà già Sal không đánh đập cậu, đúng không?”

“Tớ ước gì bà ấy làm thế.”

“Ý cậu là gì?” Kim Cương hỏi, lòng hết sức hoang mang.

“Bà ấy sẽ làm thế nếu bà ấy là mẹ tớ. Nhưng bà già ấy nằm trên giường ôm ấp cái bộ xương khô già xấu xí của bà ấy, và còn cười thích thú khi nghe tớ khóc ở cửa.”

“Ý cậu không phải là tối nay bà ấy không cho cậu vào nhà đấy chứ?”

“Rất có thể như thế.”

“Thế tại sao cậu về trễ thế?” Kim Cương hỏi.

“Ngã tư tớ quét ở xa tận Khu Tây cơ, mà tớ lại còn ham hố quét cả bậc cửa và những khu phố nghèo nữa.”

“Dù sao bọn mình cũng nên thử,” Kim Cương nói. “Đi nào.”

Khi đang nói Kim Cương nghĩ cậu thoáng thấy Gió Bấc ngoặt vào góc phố phía trước; và khi chúng cũng ngoặt vào góc phố ấy, chúng thấy nó thật tĩnh lặng, nhưng cậu bé không thấy bóng dáng bà gió đâu cả.

“Giờ cậu dẫn đường cho tớ,” cậu nói, nắm lấy tay cô bé, “và tớ sẽ lo cho cậu.”

Cô bé rụt tay lại, nhưng chỉ để lấy váy lau khô mắt, vì tay kia cô bé còn bận giữ chổi. Cô bé nắm lại tay cậu, và dẫn cậu ngoặt hết chỗ này tới chỗ khác, tới lúc chúng dừng lại trước một cửa hầm trên một con phố nhỏ nhếch nhác. Cô bé gõ cửa.

“Tớ không thích sống ở chỗ này,” Kim Cương nói.

“Ồ, có đấy, nếu cậu không còn nơi nào khác để đi,” cô bé trả lời. “Tớ chỉ ước gì bọn mình vào được trong đấy.”

“Tớ không muốn vào trong,” Kim Cương nói.

“Thế thì cậu định đi đâu?”

“Về chỗ nhà tớ ấy.”

“Nó ở đâu?”

“Tớ không biết chính xác.”

“Thế thì cậu còn thảm hơn tớ.”

“Ồ không, vì Gió Bấc…” Kim Cương mở lời, và nín lại, cậu hầu như không hiểu được tại sao.

“Gì cơ?” cô bé nói, trong lúc ghé tai vào cửa nghe ngóng.

Nhưng Kim Cương không trả lời. Cả bà già Sal cũng thế.

“Tớ bảo cậu rồi mà,” cô bé nói. “Bà ấy tỉnh hẳn và đang nghe ngóng. Nhưng không cho bọn mình vào.”

“Thế thì bọn mình sẽ làm gì?” Kim Cương hỏi.

“Đi tiếp,” cô bé trả lời.

“Đi đâu?”

“Ồ, bất kỳ đâu. Lạy Chúa, tớ quen với chuyện đó rồi.”

“Hay là cậu về nhà với tớ nhé?”

“Đùa hay đấy, khi cậu chẳng biết nhà mình ở chỗ nào. Đi nào.”

“Nhưng đi đâu?”

“Ồ, chỗ nào chả được. Đi nào.”

Kim Cương ngoan ngoãn tuân lời. Lúc này gió đã giảm đáng kể. Chúng lang thang vô định, rẽ sang hướng này hay hướng kia, chẳng có lý do cụ thể nào cho việc chọn đường này hay đường khác, cho tới lúc chúng ra khỏi khu nhà cửa dày đặc tới một khu như là đất hoang. Tới lúc này cả hai đều thấm mệt. Kim Cương chỉ chực khóc đến nơi, và nghĩ rằng mình thật ngốc vì đã xuống khỏi lưng Gió Bấc. Cậu sẽ không bực nếu cậu giúp ích được cô bé, nhưng cậu nghĩ cậu thật vô dụng, về chuyện này cậu đã nhầm, vì thực ra có Kim Cương đi cùng đã làm cô bé vui sướng hơn nhiều so với việc lang thang khắp nơi một mình. Cô bé hình như không mệt bằng cậu.

“Bọn mình nghỉ chút đi,” Kim Cương nói.

“Nhìn kìa,” cô bé trả lời. “Ở đằng kia có cái gì giống như đường ray xe lửa. Có lẽ sẽ có một cái vòm trống ở đó.”

Chúng đi về hướng đó, và thấy một cái vòm, và còn hơn thế, có một cái thùng rượu rỗng nằm bên dưới vòm.

“Xin chào! Chúng tôi tới đây!” cô bé nói. “Thùng rượu là chiếc giường ngả lưng thích thú nhất - ý tớ là trên chặng cuốc bộ dài. Bọn mình sẽ chợp mắt, rồi lại đi tiếp nhé.”

Cô bé bò vào, và Kim Cương cũng bò vào bên cạnh cô. Chúng choàng tay ôm nhau, và khi người ấm lên, lòng can đảm của Kim Cương bắt đầu trở lại.

“Ở đây thật thích!” cậu bé nói. “Tớ vui quá!”

“Tớ chẳng thích lắm,” cô bé nói. “Chắc tại tớ đã quen với chuyện này rồi. Nhưng tớ không thể tưởng tượng được nông nỗi nào mà một đứa trẻ như cậu lại ra ngoài một mình vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này.”

Cô bé gọi cậu là một đứa trẻ, nhưng cô nào có hơn gì cho cam: cô không hơn nổi cậu một tháng tuổi. Chỉ có điều cô bé đã phải làm việc kiếm bánh mì nuôi thân, và việc này khiến người ta già đi thật nhanh chóng.

“Nhưng đáng lẽ tớ đã không ra ngoài khuya như thế nếu tớ không xuống giúp cậu,” Kim Cương nói. “Gió Bấc đã về nhà từ lâu rồi.”

“Tớ nghĩ chắc cậu vừa trốn khỏi nhà thương điên Hidget Asylms,” cô bé nói. “Lúc trước cậu cứ lẩm bẩm về Gió Bấc Gió Biếc gì đấy làm tớ chả hiểu đầu cua tai nheo gì.”

Thế là, để bảo vệ phẩm giá của mình, Kim Cương phải kể cho cô bé toàn bộ câu chuyện.

Cô bé không tin nổi lời nào trong đó. Cô nói cậu có phải đồ ngốc đâu mà đi tin vào tất cả những điều nhăng cuội ấy. Nhưng trong lúc cô bé nói, có một luồng gió dữ dội xối qua vòm cổng, vần cho thùng rượu lăn tròn. Chúng vội vã rời khỏi đó, vì chúng biết mình không phải là cá mòi bị đóng hộp chật cứng để có thể bị vần qua vần lại mà lại không bị thương.

“Tớ nghĩ đáng lẽ khi nãy bọn mình nên đánh một giấc,” Kim Cương nói. “Nhưng xét cho cùng tớ cũng chẳng thấy buồn ngủ lắm. Nào, bọn mình lại tiếp tục đi nhé.”

Chúng cứ lang thang mãi, thỉnh thoảng lại ngồi nghỉ trên bậc cửa, nhưng khi có cơ hội thì luôn rẽ vào những con đường nhỏ hay cánh đồng.

Cuối cùng chúng thấy mình trên một mô đất thoải xuống khá dốc về phía bên kia. Bên dưới có một khu đất giống như bỏ hoang, bao quanh là tường rào chỗ cao chỗ thấp, với vài cánh cửa trổ trên tường. Ở bên ngoài nằm chỏng chơ những đồ vật nói chung đã vỡ hỏng, từ máy lăn cỏ tới bình hoa và vỏ chai rượu. Nhưng tới lúc chúng tới đỉnh mô đất, một cơn gió mạnh tóm được chúng và thổi chúng xuống dốc nhanh hết tốc lực. Kim Cương không thể dừng lại tới lúc cậu đập rầm vào một trong những cánh cửa trên tường. Cậu bàng hoàng thấy cửa bật mở. Khi đã trấn tĩnh lại, chúng nhìn vào trong. Đó là cửa sau của một khu vườn.

“A, a!” Sau giây lát nhìn chăm chú, Kim Cương hét lên, “Tớ đã nghĩ thế mà! Gió Bấc không lừa ai bao giờ! Tớ đang ở đây trong vườn của ông chủ! Tớ bảo cậu nhé, cô bé ạ, cậu cứ khoét một lỗ trên tường của bà già Sal, ghé miệng vào, và nói, ‘Làm ơn đi, Gió Bấc, cho cháu ra ngoài cùng bà được không?’ và cậu sẽ thấy chuyện gì sẽ đến.”

“Có thể tớ sẽ làm thế. Nhưng tớ ở ngoài trời gió quá thường xuyên nên chẳng muốn có thêm gió nữa đâu.”

“Tớ nói là cùng với, chứ không phải ở trong Gió Bấc.”

“Như nhau mà thôi.”

“Không phải như nhau.”

“Như nhau mà.”

“Nhưng tớ biết cực rõ.”

“Còn tớ thì biết rõ hơn. Tớ sẽ bạt tai cậu,” cô bé nói.

Kim Cương rất tức giận. Nhưng cậu nhớ ra rằng thậm chí ngay cả khi cô bé bạt tai cậu, cậu cũng không được phép bạt tai cô bé, vì cô bé là đồ con gái, và nếu bọn con gái có thô lỗ đi chăng nữa, tất cả những gì bọn con trai có thể làm là bỏ đi và mặc kệ chúng nó. Vì thế cậu bé bước qua cửa.

“Tạm biệt, quý ông,” cô bé nói.

Câu nói này làm Kim Cương bình thường trở lại.

“Tớ xin lỗi vì đã cáu,” cậu bé nói. “Vào đi, và mẹ tớ sẽ cho cậu ăn sáng.”

“Không, cảm ơn cậu. Tớ phải tới khu ngã tư của tớ. Giờ trời sáng rồi.”

“Tớ rất buồn cho cậu,” Kim Cương nói.

“Chà, đời cơ bản là chán… với nào là bà già Sal, và quá nhiều lỗ thủng trong giày của tớ.”

“Tớ tự hỏi sao cậu giỏi thế. Tớ thì chắc tự sát từ lâu rồi.”

“Ồ, không, cậu sẽ không làm thế! Khi tớ nghĩ về việc này, tớ luôn muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, và vì vậy tớ luôn đợi cho đến khi chuyện xảy ra tiếp theo này qua đi. Chà! Tớ đoán đâu đó cũng có ai đó hạnh phúc đấy. Nhưng nó không thể hiện trong dáng điệu của họ đâu. Ôi trời! Họ đôi khi trông thật là… sẵn sàng để la lối ta! Tạm biệt nhé!”

Cô bé chạy lên quả đồi và biến mất phía sau nó. Rồi Kim Cương đóng cửa chặt hết sức có thể và chạy qua vườn rau tới chuồng ngựa. Và cậu mới hạnh phúc làm sao, lại được trèo vào chiếc giường êm ái của mình!

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.