Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35. TÔI LÀM QUEN VỚI KIM CƯƠNG

❊ ❊ ❊

Nhà của ông Raymond được gọi là Gò Nhỏ, bởi vì nó tọa lạc trên một cái gò nhỏ, dốc, nhẵn và đối xứng đến nỗi lộ ngay ra là gò nhân tạo. Chắc chắn nó đã được xây làm đài săn bắn cho Nữ hoàng Elizabeth - nghĩa là một nơi mà từ đỉnh ta có thể thấy vùng đồng quê trải xa hàng dặm khắp mọi phía, và vì thế có thể dõi mắt theo lũ hươu chạy như bay và đám chó săn và người cưỡi ngựa đang rượt theo. Cái gò này được đắp lên để tạo lợi thế về nền móng so với những chỗ cao và cánh rừng lân cận. Có một mỏ đá lớn cách đó không xa lắm, miệng ngập nước, mà theo truyền thuyết kể thì người ta đào vật liệu tạo nên tâm gò từ đó - một loại đá không thích hợp cho việc xây dựng. Bản thân ngôi nhà được xây bằng gạch, và người ta nói rằng móng nhà thoạt đầu được cất trên nền tự nhiên, sau đó đất đá của cái gò được chất xung quanh và giữa móng, để độ cao lênh khênh của nó được chống đỡ tốt.

Joseph và vợ sống trong một ngôi nhà tranh nhỏ cách nhà chính một quãng ngắn. Đó là một ngôi nhà tranh thực sự, với mái tranh dày, mà vào tháng Sáu tháng Bảy, gió thường rắc lên những cánh hoa đỏ và trắng bứt từ những nhánh lung lay cao nhất của những bụi hồng leo trên tường. Thoạt đầu Kim Cương có cái tổ nhỏ dưới mái tranh này - một căn phòng nhỏ xinh xắn với màn cửa mút xơ lin trắng, nhưng sau đó ông bà Raymond muốn có cậu bé làm tiểu đồng trong nhà, và bố mẹ cậu hết sức hài lòng khi thấy cậu được làm việc mà không phải rời xa họ. Vì thế cậu bé bận một bộ đồ màu xanh da trời, mà từ đó khuôn mặt tái và mái tóc vàng hoe của cậu thò ra như một bông hoa đáng yêu nhất, và bắt đầu sống trong ngôi nhà chính.

“Cháu có sợ ngủ một mình không, Kim Cương?” bà chủ của cậu bé hỏi.

“Cháu không biết ý bà là gì, thưa bà,” Kim Cương nói. “Cháu nhớ là mình chưa từng sợ bất cứ cái gì - chí ít là không nhiều đâu ạ.”

“Có một căn phòng nhỏ ở đỉnh ngôi nhà - hoàn toàn biệt lập,” bà đáp lại. “Có lẽ cháu sẽ không ngại ngủ ở đó chứ?”

“Cháu có thể ngủ bất kỳ đâu, và cháu thích nhất là ở trên cao thật cao. Cháu có thể nhìn được ra bên ngoài không ạ?”

“Ta sẽ chỉ cho cháu chỗ đó,” bà trả lời, rồi nắm tay cậu bé, bà dẫn cậu lên mãi lên mãi cầu thang hình bầu dục xoắn ở một trong hai tòa tháp.

Lên đến gần đỉnh họ bước vào một căn phòng bé tí xíu, với hai cửa sổ mà từ đó ta có thể nhìn ra toàn cảnh đồng quê. Kim Cương vỗ tay vì vui sướng.

“Thế cháu thích căn phòng này chứ, Kim Cương?” bà chủ hỏi.

“Nó là căn phòng tuyệt vời nhất trong ngôi nhà,” cậu bé trả lời. “Cháu sẽ ở gần những vì sao, nhưng lại không xa các ngọn cây. Đó chính là cái mà cháu thích.”

Có lẽ cậu bé cũng nghĩ đấy cũng là nơi tốt để Gió Bấc ghé thăm khi đi ngang qua; nhưng cậu bé không nói điều gì đại loại như thế. Bên dưới cậu bé cả một biển lá xanh trải rộng, với cỏ thấp thoáng đâu đó dưới đất. Khi nhìn xuống, cậu bé thấy một con sóc thoắt hiện, thoắt ẩn giữa những cành cao nhất.

“A ha! Sóc nhỏ ơi,” cậu bé hét lên, “tổ của tao được xây cao hơn tổ của mày đấy.”

“Cháu có thể ở đây với những cuốn sách của cháu bao lâu tùy thích,” bà chủ của cậu bé nói. “Ta sẽ có một cái chuông nhỏ treo ở cửa, ta có thể rung chuông khi cần đến cháu. Nửa đường xuống cầu thang là phòng khách.”

Thế là Kim Cương được sắp xếp làm tiểu đồng, và căn phòng mới của cậu bé được chuẩn bị sẵn sàng cho cậu.

Sau chuyện này không lâu thì tôi làm quen với Kim Cương. Khi đó tôi làm gia sư trong một gia đình mà điền trang kề sát khu đất nhỏ thuộc về Gò Nhỏ. Tôi đã làm quen với ông Raymond một thời gian trước đó ở London, và vào một buổi tối đẹp trời ấm áp tôi đang đi bộ lên lối đi về phía ngôi nhà để ghé thăm ông thì tôi nhìn thấy Kim Cương lần đầu tiên. Cậu bé đang ngồi dưới gốc một cây dẻ gai lớn, cách đường vài mét, với một cuốn sách trên đầu gối. Cậu bé không nhìn thấy tôi. Tôi đi lên phía sau cái cây, và nhìn trộm qua vai cậu bé, thấy cậu đang đọc một cuốn truyện cổ tích.

“Cháu đang đọc gì đấy?” Tôi lên tiếng bất ngờ, với hy vọng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ hoảng hốt ngoắt nhìn tôi. Kim Cương xoay đầu lại lặng lẽ như thể cậu bé chỉ đang đáp lại lời mẹ cậu, và vẻ bình thản trên gương mặt cậu bé quở trách cái mong muốn không mấy tử tế của tôi, và khiến tôi phải xấu hổ vì nó.

“Cháu đang đọc truyện Cô bé và hoàng tử yêu tinh,” Kim Cương nói.

“Bác xin lỗi là bác không biết câu chuyện ấy,” tôi đáp lại. “Ai viết nó thế?”

“Bác Raymond ạ.”

“Bác ấy là bác của cháu à?” Tôi đoán bừa.

“Không ạ. Bác ấy là ông chủ của cháu.”

“Cháu làm gì cho bác ấy?” tôi trịnh trọng hỏi.

“Bất kỳ điều gì bác ấy muốn cháu làm,” cậu bé trả lời. “Bây giờ cháu đang bận rộn vì bác ấy đây. Bác ấy đưa cháu câu chuyện này để đọc. Bác ấy muốn cháu cho ý kiến về nó.”

“Cháu không thấy hơi khó khi quyết định à?”

“Ồ lạy trời, không ạ! Bất kỳ câu chuyện nào cũng luôn tự kể với cháu những gì cháu sẽ nghĩ về nó. Bác Raymond không muốn cháu nói liệu đó là câu chuyện thông minh hay không, mà liệu cháu thích nó không, và tại sao cháu thích nó. Cháu không bao giờ phân biệt được cái mà người ta gọi là thông minh với cái người ta gọi là ngớ ngẩn, nhưng cháu luôn biết cháu có thích câu chuyện hay không. “

“Và cháu có thể luôn nói tại sao cháu thích hay không thích nó không?”

“Không ạ. Thường thì cháu không thể. Đôi khi cháu có thể. Cháu luôn biết, nhưng không phải lúc nào cháu cũng có thể giải thích tại sao. Bác Raymond viết truyện, và thử nghiệm chúng với cháu. Mẹ cháu cũng làm giống thế khi mẹ làm mứt. Từ lúc nhà cháu đến đây mẹ đã làm bao nhiêu là mứt! Và mẹ cháu luôn bắt cháu thử xem nó có ngon không. Nhờ cái vẻ mặt cháu thể hiện mà mẹ biết là nó ngon hay không.”

Lúc này tôi thấy hai đứa trẻ đang tiến lại gần. Một đứa là một bé gái xinh xắn, đứa kia là một bé trai mặt xanh xao, trông vụng về và bị què một chân. Tôi lùi lại một chút để xem chuyện gì diễn ra tiếp theo, vì chúng có vẻ đang lo lắng gì đó. Sau vài lời vội vã, bọn trẻ cùng nhau đi khỏi, và tôi tiếp tục đường vào nhà chính, nơi tôi được ông bà Raymond đón tiếp ân cần như tôi mong đợi. Từ họ tôi biết thêm vài điều về Kim Cương, do đó khi trở lại, tôi còn vui sướng hơn khi thấy Kim Cương vẫn ngồi ở chỗ cũ.

“Hai bạn đó muốn gì ở cháu, hả Kim Cương?” tôi hỏi.

“Các bạn ấy thấy một sinh vật làm các bạn ấy khiếp sợ.”

“Và các bạn ấy tới bảo cháu về chuyện đó à?”

“Vì nó mà các bạn ấy không lấy được nước từ giếng. Vì thế các bạn ấy muốn cháu đi cùng.”

“Cả hai đều lớn hơn cháu mà.”

“Vâng, nhưng cả hai đều sợ nó.”

“Còn cháu không sợ nó à?”

“Không ạ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì cháu ngốc nghếch. Cháu không bao giờ sợ thứ gì.”

Tôi không thể ngừng nghĩ tới ý nghĩa cổ xưa của từ ngốc nghếch.

“Thế đó là cái gì?” tôi hỏi.

“Cháu nghĩ đó là một loại thiên thần - loại nhỏ xíu. Nó có thân dài và đôi cánh lớn, nó đập cánh nhanh đến nỗi tạo thành một làn mây mỏng bao quanh. Nó bay tới bay lui trên cái giếng, hay lơ lửng chính giữa, tạo ra sương mù từ đôi cánh, như thể việc của nó là trông nom nước vậy.”

“Và cháu đã làm gì để tống nó đi?”

“Cháu không tống nó đi. Cháu biết, dù sinh vật đó là gì, giếng là để lấy nước. Vì thế cháu lấy cái gầu, nhúng nó vào giếng, và kéo nước.”

“Và sinh vật đó làm gì?”

“Bay xung quanh ạ.”

“Nó không làm đau cháu à?”

“Không ạ. Tại sao nó phải làm thế? Cháu có làm gì sai đâu.”

“Thế các bạn cháu nói gì?”

“Các bạn ấy nói, ‘Cảm ơn, Kim Cương. Cậu thật là một thằng ngốc đáng yêu!’ ”

“Và cháu không giận các bạn ấy à?”

“Không ạ! Tại sao cháu phải giận? Cháu sẽ thích nếu các bạn ấy chơi với cháu một chút; nhưng các bạn ấy luôn thích đi chơi cùng nhau khi xong việc. Các bạn ấy không bao giờ để ý đến cháu. Dù thế cháu chẳng phiền. Những con vật khác thì thân thiện. Chúng không chạy khỏi cháu. Chỉ có điều chúng bận rộn làm việc riêng đến nỗi chúng chẳng để tâm gì nhiều đến cháu.”

“Thế cháu có cảm thấy cô đơn không?”

“Ồ, không! Khi không ai để ý đến cháu, cháu chui vào cái tổ của cháu, và nhìn lên. Thế là bầu trời để ý đến cháu, và nghĩ về cháu.”

“Tổ của cháu ở đâu?”

Cậu bé đứng lên và nói, “Cháu sẽ chỉ cho bác,” rồi dẫn tôi tới phía bên kia của cái cây.

Ở đó, từ một trong những cành thấp có treo một cái thang dây. Cậu bé trèo lên thang và lên tới cành cây đó. Rồi cậu trèo xa hơn vào những cành cây rợp lá, và biến mất khỏi tầm nhìn.

Một lát sau, tôi nghe thấy tiếng cậu bé vọng xuống từ cái cây.

“Cháu đang ở trong tổ của mình,” tiếng cậu bé nói.

“Bác không nhìn thấy cháu,” tôi đáp lại.

“Cháu cũng không nhìn thấy bác, nhưng cháu có thể thấy vì sao đầu tiên ló ra khỏi bầu trời. Cháu muốn trèo lên bầu trời. Bác nghĩ là cháu có thể chứ, một ngày nào đó?”

“Ừ, bác nghĩ có thể đấy. Nói cho bác xem cháu nhìn thấy gì nữa ở trên đó.”

“Cháu không nhìn thấy gì nữa, ngoài vài cái lá, và bầu trời bao la ở phía trên cháu. Nó đang tròng trành. Tất thảy mặt đất đều ở sau lưng cháu. Một ngôi sao nữa lại ló ra! Gió giống như những nụ hôn từ một người phụ nữ cao lớn. Khi cháu lên tới đây, cháu cảm thấy như mình được nằm trong vòng tay của Gió Bấc.”

Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về Gió Bấc.

Toàn bộ cung cách và vẻ ngoài của đứa trẻ, tràn đầy sự thông thái trầm lặng, tuy sẵn sàng chấp nhận đánh giá của người khác bằng sự không đồng tình của chính mình, đã chinh phục trái tim tôi, và tôi cảm thấy cậu bé thu hút mình một cách tuyệt đối. Với tôi, theo cách nào đó, cậu bé Kim Cương như thể đang nắm giữ bí mật của cuộc đời, và bản thân cậu bé là thứ mà cậu sẵn sàng nghĩ là sinh thể hèn mọn nhất - một thiên thần của Chúa mang trên mình sứ mệnh đặc biệt cần truyền đạt hay thực hiện. Cảm giác cung kính ập đến với tôi, và chỉ với lời chào chúc ngủ ngon, tôi quay người và để cậu bé lại với cái tổ của cậu.

Sau chuyện này tôi thường xuyên gặp cậu bé, và giành được sự tin cậy nơi cậu bé đến nỗi cậu kể cho tôi nghe tất cả những gì tôi đã kể cho các bạn. Tôi không thể giả bộ giải thích nó được. Tôi để chuyện giải thích đó cho mỗi bạn đọc triết gia của tôi tự làm theo cách riêng của mình. Cách dễ dàng nhất là cách của Nanny và Jim, những kẻ thường nói với nhau rằng Kim Cương hơi bị chập cheng. Nhưng ông Raymond gần như có cùng ý kiến với tôi về cậu bé; trong khi bà Raymond thú nhận rằng bà thường rung chuông chỉ để lần nữa có được niềm vui được thấy vẻ lặng lẽ đáng yêu của gương mặt cậu bé, với cặp mắt xanh thẳm dường như được tạo ra để người khác nhìn vào hơn là để bản thân cậu bé nhìn ra.

Việc cậu bé cảm thấy sự bỏ mặc của Nanny và Jim dễ nhận ra với những người khác hơn là với bản thân cậu. Chúng có vẻ chỉ coi cậu như một thứ đồ chơi, ngoại trừ những lúc chúng thấy cậu bé có thể giúp mang lại cho chúng thêm đặc ân hoặc sự chiều chuộng, khi ấy chúng không ngần ngại lợi dụng cậu - thường là thành công. Tuy nhiên, chúng cư xử ngoan ngoãn tới một mức độ tuyệt vời; và tôi chẳng chút nghi ngờ rằng hầu hết sự cư xử ngoan ngoãn ấy của chúng là nhờ ảnh hưởng vô thức của cậu bé mà chúng gọi là Con Trời.

Một điều rất lạ lùng là tôi không bao giờ phát hiện ra cậu lấy một vài trong số rất nhiều bài hát của cậu từ đâu. Đôi khi chúng là những bong bóng thổi ra từ một bài đồng dao dành cho trẻ nhỏ, giống như bài dưới đây mà tôi nghe cậu hát cho bé Ximbalum vào một tối nọ. Có khoảng hai chục chú cừu gặm cỏ trên bãi cỏ gần chỗ cậu bé, bộ lông trắng muốt của chúng nhuộm màu hồng nhạt trong ánh hoàng hôn. Những chú cừu trong bóng cây ngả dài thì trắng muốt; còn những chú trong ánh mặt trời lặn thì được tô điểm bằng màu hồng nhạt.

Bo Peep lạc bầy cừu,

Chẳng biết tìm nơi đâu.

Cao xa ngút tầm mắt,

Đuôi kéo dài theo sau.

Bo Peep bừng tỉnh giấc,

Vội mải mốt đi tìm.

“Bọn ngốc đâu có cánh,

Còn để lại dấu chìm.

“Đuôi thì mang đi mất,

Để lại vệt sau đây.

Ta lần theo ắt thấy,

Cỏ mọc lan theo dày.”

Lấp lánh trong ánh dương

Mao lương cùng cúc dại,

Thạch tùng và anh thảo,

Tiễn cô bé lên đường.

Cô bé quăng sách chạy,

Cỏ mọc lút cả đầu.

Tới lúc vầng dương cháy,

Trên ngọn đồi hồi lâu.

Cô chạy nữa chạy mãi,

Cỏ lan tràn đồi cao,

Tới đỉnh đồi thì hỡi,

Hoàng hôn buông chênh chao.

Đến đây thì mất dấu,

Một mống cừu cũng không.

Đuôi dài và lông trắng,

Chẳng còn đâu mà trông.

Xanh hồng cùng vàng tím,

Đuôi trắng muốt đằng sau,

Lũ cừu biến mất dạng,

Vào hoàng hôn trên đầu.

Rượt theo vầng dương chạy,

Trông tựa những đám mây,

Dù thấy cừu mình đẩy,

Chẳng biết làm sao đây.

Bo Peep khóc một chập,

Rồi ngủ một giấc say.

Sương lẹ làng rơi xuống,

Gió thổi tóc bay bay.

Thế rồi chuyện lạ thay,

Làm cúc dại hồng ửng.

Chúng vốn hay mắc cỡ,

Và thật là dễ cưng.

Rào rào! Cô nghe tiếng,

Cừu gặm cỏ đâu đây.

Mở mắt, hàng trăm chú,

Từ vệt cũ mọc đầy.

Bo Peep chùi nước mắt,

Tóm lấy cây gậy chăn.

Đàn cừu con mau mắn,

Vừa đuổi theo vừa ăn.

Chân bước cao bước thấp,

Về nhà mệt rã người.

Đàn cừu tăng gấp mấy,

Giấc ngủ nhoẻn miệng cười.

Nhỡ một ngày nào đó,

Cừu mọc đủ lông đuôi,

Quen thói lại chạy trốn,

Bo Peep buồn khôn nguôi?

Đừng khóc, dù cừu mất,

Mải đuổi bắt vầng dương,

Vì cừu con để lại,

Ở vệt đuôi trên đường.

Tôi lại phải thú nhận là đã chỉnh sửa chút ít, nhưng việc chỉnh sửa này dù được hơn về vần điệu chỗ này chỗ kia, lại mất nhiều hơn vì không thể hiện được giọng hát ngọt ngào của Kim Cương.

Vài bài hát là từ những cuốn sách ông Raymond đưa cho cậu bé. Cậu bé luôn biết những bài này, nhưng còn những bài khác thì cậu hiếm khi biết rõ. Đôi khi cậu bé nói, “Cháu chế ra bài đó.” Nhưng thường thì cậu bé nói, “Cháu không biết. Cháu thấy nó ở đâu đó,” hoặc “Cháu nghe được nó ở xứ sở sau lưng gió bấc.”

Một buổi tối tôi thấy cậu bé ngồi trên dốc cỏ ở bên dưới ngôi nhà, với bé Ximbalum trong tay, và bé trai lăn tròn trên mảng cỏ ở bên cạnh. Cậu bé đang hát theo kiểu thường lệ, tựa như tiếng rì rào của dòng suối hơn bất kỳ thứ gì tôi có thể nghĩ đến. Khi tôi tiến lại gần bọn trẻ, cậu bé ngừng hát.

“Tiếp tục đi, Kim Cương. Đừng để ý đến bác,” tôi nói.

Cậu bé lập tức bắt đầu hát trở lại. Trong lúc cậu bé hát, Nanny và Jim ngồi cách xa một chút, đứa gái đang viền một cái khăn tay nhỏ, đứa trai đọc một câu chuyện cho đứa gái, nhưng chúng không bao giờ để ý tới Kim Cương. Dưới đây là gần như những gì cậu bé đã hát như sau này tôi nhớ lại, hay đúng hơn là viết lại.

Bé thấy gì nếu anh bồng bé

Lên cái tổ nhỏ ở trên trời?

Thấy trời tựa chén xanh trong vắt

Úp ngược xuống dưới đây.

Bé làm gì nếu anh bồng bé

Tới cái tổ nhỏ ở trên cây?

Hẳn là sẽ khóc nhè đòi lấy

Những thứ chỉ có thể nhìn thôi.

Dù có khóc than van cách mấy,

Bé ơi bé được cái chi nào?

Ngàn sao chẳng tài nào với tới,

Vẻn vẹn một chiếc lá mà thôi.

Khi lòng tham đã cạn bé ơi,

Chỉ bằng lòng ngắm từ xa ấy,

Sẽ thấy trong tay mình lá úa,

Nhưng sao trời sáng ngập con tim.

Trong lúc Kim Cương đang hát tiếp, trời trở nên tối đen, và ngay khi cậu bé ngừng hát, một ánh chớp vĩ đại bừng lên, khiến mắt tất cả chúng tôi bị lòa đi trong một thoáng. Ximbalum bi bô vui sướng, nhưng khi tiếng gầm của sấm bùng lên sau đó, bé trai khóc thét lên vì kinh sợ. Nanny và Jim chạy tới chỗ chúng tôi, tái nhợt vì sợ. Gương mặt của Kim Cương cũng nhợt nhạt hơn thường lệ, nhưng vì vui sướng, vẻ rực rỡ dường như đã gắn chặt vào khuôn mặt ấy, và vẫn tiếp tục tỏa sáng.

“Cháu không sợ - phải không, Kim Cương?” tôi hỏi.

“Không ạ. Tại sao cháu phải sợ?” cậu bé trả lời bằng câu hỏi quen thuộc, ngước lên mặt tôi bằng đôi mắt bình thản sáng rực.

“Cậu ấy có khôn đâu mà biết sợ ạ,” Nanny nói, tiến lại gần cậu bé và ôm cậu đầy thương cảm.

“Có lẽ không sợ mới là khôn hơn đấy, Nanny,” tôi đáp lời. “Cháu nghĩ sét có thể làm gì tùy thích không?”

“Nó có thể đánh chết người ta ạ,” Jim nói.

“Ồ, không, không thể thế!” Kim Cương nói.

Khi cậu bé nói một ánh chớp vĩ đại khác xuất hiện, và một tiếng rền lớn xé toang bầu trời.

“Có một cái cây bị sét đánh!” tôi nói, và khi nhìn quanh, sau khi mắt đã hết lòa vì ánh chớp, chúng tôi thấy cành cây dẻ gai khổng lồ trong đó có cái tổ của Kim Cương đang treo lủng lẳng trên mặt đất giống như cánh chim gãy.

“Đó!” Nanny hét lên. “Tớ đã bảo cậu mà. Cậu mà trèo lên đó thì cậu thấy chuyện gì xảy ra rồi đấy, đồ ngốc!”

“Không, tớ chả thấy gì,” Kim Cương nói, và bắt đầu hát cho Ximbalum nghe. Tất cả những gì tôi có thể nghe được từ bài hát này, vì hai đứa trẻ kia lại tiếp tục tán chuyện, là:

Đồng hồ điểm một tiếng,

Và chú chuột bò xuống.

Tích ta tích tắc!

Sau đó một luồng gió xuất hiện, và theo sau là mưa xối xả thành từng hàng thẳng, như thể được trút ra từ một bình tưới khổng lồ. Kim Cương đứng bật dậy, ôm bé Ximbalum trong tay, Nanny thì tóm lấy bé trai, và chúng chạy về phía căn nhà gianh. Jim khập khiễng lê chân biến mất, và tôi vào trong nhà.

Khi tôi trở ra để về nhà, mây đã biến mất, và bầu trời đêm lập lòe qua đám cây, hướng Tây ửng màu xanh lơ và xanh lá nhạt. Tôi bước chệch một chút để ngắm cây dẻ gai bị sét đánh. Tôi nhìn thấy cái cành lớn bị xé toạc khỏi thân cây, và đó là tất cả những gì ánh chạng vạng cho phép tôi thấy. Trong lúc tôi đứng đó đăm đắm nhìn, từ trên trời vọng xuống tiếng hát, nhưng không phải là của chim chiền chiện hay sơn ca: nó còn ngọt ngào hơn bất kỳ tiếng chim nào. Đó là giọng của Kim Cương, trên cao, trong cái tổ lộng gió của cậu bé:

Sấm và chớp,

Đến rồi đi;

Nhưng sao và thinh không

Thì luôn ở nhà.

Và sau đó giọng hát ngưng.

“Chúc cháu ngủ ngon, Kim Cương,” tôi nói.

“Chúc bác ngủ ngon,” Kim Cương đáp lại.

Khi ngẫm ngợi bước đi, tôi thấy cái chỏm đen vĩ đại của cây dẻ gai đu đưa trong gió trên nền trời, và nghe thấy tiếng thầm thì của những giọng nói thào thào mơ hồ lấp đầy cái màn cô đơn bao quanh tổ của Kim Cương.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.