Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15. KHU CHUỒNG NGỰA

❊ ❊ ❊

Tới tận chiều muộn, Kim Cương, mẹ và em bé mới tới London. Tôi toàn nói chuyện về Kim Cương đến nỗi quên mất kể cho các bạn là trong lúc ấy một em bé đã chào đời. Bố cậu bé đang đợi họ với xe ngựa của ông, nhưng họ không nói cho Kim Cương biết con ngựa là ai; vì bố cậu muốn tận hưởng sự hân hoan vì ngạc nhiên của cậu bé khi cậu khám phá ra chuyện đó. Cậu bé trèo lên xe cùng mẹ mà không nhìn bác ngựa, và bố cậu sau khi chất lên xe túi đi đường của cậu bé và chiếc rương nhỏ của mẹ, cũng tự trèo lên và đánh xe đi. Kim Cương khá là tự hào vì được về nhà trong xe ngựa của chính bố mình. Nhưng khi cậu bé tới khu chuồng ngựa, thoạt đầu cậu không khỏi hơi thất vọng, và nếu cậu chưa từng tới xứ sở sau lưng gió bấc, tôi e rằng cậu đã rướm khóc. Nhưng thay vì khóc nhè, cậu bé tự nhủ thật tuyệt vì tất cả những thứ đồ đạc cũ đã ở đó. Và thay vì tiếp thêm cho mẹ nỗi khổ sở trước thay đổi này, cậu bắt đầu khám phá ra tất cả những lợi thế của nơi này, vì mỗi nơi đều có vài lợi thế, và chúng luôn đáng để biết hơn là những bất lợi. Dĩ nhiên thời tiết buồn thảm, vì lúc họ tới nhà, một cơn mưa mịt mù, xám xịt, dai dẳng đang rơi. Nhưng mừng thay thời tiết rất hay thay đổi; và hơn nữa, có lửa sưởi bập bùng trong phòng mà bà hàng xóm có ông chồng say xỉn đã chuẩn bị cho họ; bộ bình trà đã được bày ra, và ấm nước đang sôi trên bếp lửa. Và với lửa sưởi ấm, trà, bánh mì bơ, không thể nói là mọi chuyện quá khốn khổ.

Bố và mẹ của Kim Cương, tuy thế, khá là khổ sở, và Kim Cương bắt đầu cảm thấy một thứ tựa như bóng đen bắt đầu trùm lên tâm trí cậu. Nhưng đồng thời cậu bé tự nhủ, “Cứ thế này thì sẽ chẳng bao giờ tới đâu được. Mình không thể đầu hàng trước chuyện này. Mình đã từng tới xứ sở sau lưng gió bấc. Mọi chuyện đều ổn ở đó, và vì thế mình phải cố xoay xở để mọi chuyện cũng ổn thỏa nơi đây. Mình phải chống chọi với những thứ khổ sở này. Chúng không thể làm mình khốn khổ nếu mình trụ vững.” Ý tôi không phải là cậu nghĩ đúng những lời lẽ này. Chúng có lẽ quá già dặn với cậu, nhưng chúng phần nào đại diện cho những gì hiện hữu trong tim và trong óc cậu. Và khi con tim và trí óc song hành, không gì có thể cản đường chúng.

“Bánh mì bơ ngon quá!” Kim Cương nói.

“Bố mừng vì con thích nó, con à,” bố cậu nói. “Bố tự mua bơ ở cửa hàng nhỏ chỗ góc phố đấy.”

“Ngon quá ạ, con cảm ơn bố. Ồ, em bé thức rồi. Con sẽ bế em.”

“Ngồi yên, Kim Cương,” mẹ nói. “Tiếp tục ăn bánh mì bơ đi con. Con chưa đủ khỏe để bồng em lên đâu.”

Vì thế mẹ tự bồng em bé, và đặt cu cậu lên đầu gối mình. Sau đó Kim Cương bắt đầu chọc ghẹo em, và tiếp tục đến khi em bé cười ré lên. Vì thế giới của một em bé là vòng tay mẹ; và cơn mưa rả rích, khu chuồng ngựa buồn thảm, và thậm chí cả khuôn mặt lo lắng của bố cũng không chạm được tới em. Em bé nào thèm quan tâm tới những mất mát của hoàn cảnh? Tuy vậy cả bố lẫn mẹ đều không nghĩ là cậu bé nhẫn tâm vì cậu huyên thuyên nói cười trong lúc lòng dạ họ đang rối bối. Ngược lại, tiếng huyên thuyên nói cười của cậu còn lây lan. Trái tim nhỏ bé của cậu tràn ngập niềm vui đến nỗi nó không chứa nổi, và niềm vui ấy tràn tới trái tim họ. Bố và mẹ cũng bắt đầu cười, và Kim Cương cười mãi tới lúc cậu bé bắt đầu một cơn ho khiến bà mẹ hoảng sợ, và dừng tất cả họ lại. Bố cậu bế em bé, và mẹ cậu cho cậu đi ngủ.

Nhưng quả thực đó là sự thay đổi với tất cả bọn họ, không phải so với Sandwich, mà so với nơi ở cũ của họ. Thay cho con sông lớn nơi những chiếc thuyền mui khổng lồ với những cánh buồm nâu vàng vĩ đại chạy đảo buồm từ bên này qua bên kia giống những chiếc xuồng du ngoạn nhỏ xinh, và những chiếc thuyền dài mảnh lao vút qua với tám hay đôi khi tới mười hai tay chèo, cửa sổ nhà họ giờ mở ra một khoảnh sân lát gạch bẩn thỉu. Và không có khu vườn nào nữa để Kim Cương thỏa sức chạy đùa khi cậu bé muốn, với nào là những đóa hoa vui tươi vờn quanh chân, nào là cây cối trang nghiêm ngập ánh mặt trời ở phía trên đầu cậu. Cũng không có luôn cả một vách gỗ ở cuối giường cậu với một cái lỗ để Gió Bấc có thể lọt qua khi bà muốn. Nói đúng ra là có một bức tường thật cao, và có nhiều nhà quanh khu chuồng ngựa đến nỗi Gió Bấc họa hoằn mới lọt vào nơi này, trừ phi có việc cần phải làm, và giống như bao bà nội trợ khác, bà đã có công việc quét dọn vĩ đại của mình rồi; trong khi bức vách ngăn ở đầu giường Kim Cương chỉ ngăn nó với căn phòng mà một người đánh xe thuê trú ngụ. Người đàn ông này thường nhậu say, và về nhà chủ yếu để cãi cọ với bà vợ và cấu véo những đứa con. Thật là kinh khủng cho Kim Cương phải nghe những tiếng chửi rủa và khóc lóc. Nhưng chuyện ấy không khiến cậu bé khổ sở, bởi vì cậu đã từng ở xứ sở phía sau lưng gió bấc.

Nếu độc giả của tôi thấy khó tin vào việc Kim Cương có thể bình thản như vậy, họ phải nhớ rằng cậu bé đã từng tới xứ sở phía sau lưng gió bấc. Nếu họ chưa từng biết cậu bé nào có thể bình thản như vậy, liệu họ đã từng biết cậu bé nào từng tới xứ sở phía sau lưng gió bấc không? Việc Kim Cương cư xử như cậu đã làm chẳng có gì lạ; ngược lại, cậu hoàn toàn đúng đắn.

Chúng ta hãy xem cậu sẽ ra sao nhé.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.