Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. CHÚ CHIM DẬY SỚM

❊ ❊ ❊

Khi về nhà Kim Cương thấy bố đã ở nhà, đang ngồi cạnh lò sưởi và trông khá khổ sở, vì ông bị đau đầu và buồn nôn. Gần đây ông làm ca đêm, nhưng việc này không hợp với ông, vì thế ông đã bỏ cuộc, nhưng không kịp thời, vì ông đã bị nhiễm bệnh sốt gì đó. Ngày hôm sau ông buộc phải nằm trên giường, vợ chăm sóc ông, còn Kim Cương thì chăm em bé. Nếu ông không bị ốm, có ông ở nhà thật vui. Ngày đầu tiên Kim Cương hát nhiều bài hát cho em bé hơn bao giờ hết, và bố lắng nghe đôi chút thích thú. Nhưng ngày hôm sau ông thậm chí còn không chịu nổi cái giọng ngọt ngào của Kim Cương, và quả thực ốm liệt giường, vì thế Kim Cương mang em bé về phòng mình, và chơi vô vàn trò trong im lặng với em bé ở đó. Cậu bé có lôi tất cả chăn ga xuống sàn thì cũng chẳng hề gì, vì cậu giữ em bé rất mực yên lặng, và rồi tự mình trải lại giường, và cùng em bé ngủ trên giường cả đêm sau, và nhiều đêm sau nữa.

Nhưng rất lâu trước khi bố khỏe lại, tất cả tiền dành dụm của mẹ hầu như tiêu tan. Bà không nói lời nào về chuyện đó trong tầm nghe của chồng, e sợ rằng bà sẽ làm ông lo lắng. Và một đêm, khi bà không kìm được tiếng khóc, bà vào phòng Kim Cương để ông không nghe thấy bà. Bà nghĩ là Kim Cương đã ngủ, nhưng không phải vậy. Khi nghe tiếng mẹ khóc, cậu bé sợ hãi, hỏi mẹ:

“Bố ốm nặng hơn hả mẹ?”

“Không, Kim Cương,” bà trả lời, rõ ràng hết sức có thể. “Bố đỡ nhiều rồi.”

“Thế thì mẹ khóc vì chuyện gì hả mẹ?”

“Bởi vì tiền bạc của mẹ gần như hết sạch rồi,” bà trả lời.

“Ồ mẹ ơi, mẹ khiến con nghĩ tới một bài thơ nhỏ mà hôm nay em bé và con học được từ cuốn sách của Gió Bấc. Mẹ nhớ không, con đã quấy rầy mẹ với vài từ trong đó?”

“Ừ, con trai,” mẹ cậu lơ đãng nói, chỉ nghĩ tới việc mai mốt mình nên làm gì đây.

Kim Cương bắt đầu đọc lại bài thơ, vì cậu có một trí nhớ tuyệt vời.

Cô chim nhỏ ngồi trên mép tổ,

Mỏ vàng, chim con say giấc mơ.

Cả ngày cô đã buông hết sức,

Làm đầy diều nhỏ những chim non.

Đồ thừa cô chỉ ăn cỏn con,

Nên giờ cô thấy hơi mỏi mòn.

“Ôi trời!” cô thở dài ngao ngán,

Đầu lút vào ngực, cổ chẳng thông,

Diều bè ra như cái đệm bông,

Lộn trong ra ngoài, thật là bé.

“Phải làm gì đây cho lũ trẻ?

Giun tìm chẳng thấy ở nơi nao.

“Hôm nay mình chén hai chục chú,

Lũ trẻ mỗi đứa có năm con,

Ngoài ra còn ruồi và nhện ú:

Ai bảo mình không chăm lo đủ?

Mẹ chim cừ nhất, chính mình đây,

Nhưng ích chi đâu? Miệng ăn đầy,

Giun ở nơi nao, tìm chẳng thấy.”

Chim út nghe được bèn tỉnh dậy,

Vội vàng chú khoe, “Năm giun đây,

Trong diều con đó, mẹ quên à,”

Rồi đầu rúc cánh, say ngủ tiếp.

“Lũ ngốc,” mẹ thở dài thườn thượt.

“Làm mình lo đến chết đi được.”

Chim non mỏ vàng ngủ say mãi,

Chẳng hề hay biết về ngày mai.

Chim mẹ ngồi ngoài, rên khắc khoải,

Ăn xin, ăn cắp, vay mượn đâu,

Cho con thêm nổi mấy chú sâu.

Thực ra lý do chim mất ngủ,

Là do cái bụng quá no đủ.

Nhưng phẩm hạnh, chim cho là thế

Lo xa, thương con, đâu dám chê.

Khuya lắc khuya lơ mới rúc cánh,

Đi ngủ giờ này, chẳng thể mê.

Nhưng chim út đầu không vướng bận,

Năm giun rồi chẳng đòi hỏi hơn.

Thức dậy sớm, thấy người khoan khoái,

Định bụng xơi thêm một giun nữa.

Út tham ăn lay lay người mẹ,

Rồi lại nghĩ mình thử xem sao.

Chim mẹ thức, dụi mắt ngạc nhiên

Thấy mình giống chuột, chẳng phải chim.

Bé út nhất nhà, ôi quả nhiên,

Đang lôi cổ một chú giun tướng.

Đích thị anh hùng trong thành ngữ:

Chim dậy sớm sẽ bắt được giun.

“Đó, mẹ ơi!” Kim Cương nói khi đã đọc xong. “Thật ngộ phải không mẹ?”

“Mẹ ước gì con giống chú chim con đó, Kim Cương, tự bắt được giun cho chính mình,” mẹ cậu bé nói khi bà đứng dậy và đi chăm sóc chồng mình.

Kim Cương nằm trằn trọc vài phút, nghĩ xem mình sẽ làm gì để bắt được giun. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc cậu đã tìm ra, và chỉ sau giây lát, cậu đã ngủ khì.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.