Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. BÃI CỎ

❊ ❊ ❊

Khi Kim Cương đi vòng qua góc có đống cỏ khô, cậu bé chần chừ giây lát. Cái cầu thang nằm ở đầu kia căn gác mà cậu bé thường đi dẫn xuống cửa ra vào, và quả thực trông nó đen đặc, vì ngập tóc Gió Bấc, khi bà xuống cầu thang trước cậu bé. Và ngay cạnh cậu là chiếc thang dẫn thẳng xuống chuồng ngựa, bố cậu thường lên bằng thang này để lấy cỏ khô xuống cho bác ngựa Kim Cương ăn. Qua lỗ hổng trên sàn nhà, ánh sáng nhợt nhạt của chiếc đèn lồng trong chuồng ngựa thật mời chào, và Kim Cương nghĩ cậu sẽ chạy xuống theo hướng đó.

Cái thang dựng sát rạt cạnh ô chuồng rộng vốn là nơi trú ngụ của bác ngựa Kim Cương. Khi Kim Cương xuống tới nửa đường, cậu bé nhớ ra đi theo đường này chẳng ích gì, vì cửa chuồng ngựa bị khóa. Nhưng ngay lúc đó cái đầu bự của bác ngựa Kim Cương thò ra khỏi ô chuồng ngựa hướng về phía cái thang, vì bác biết đó là cậu bé Kim Cương dù cậu đang mặc áo ngủ, và bác muốn cậu bé kéo tai mình. Kim Cương kéo nhẹ tai bác một lát, vỗ và xoa cổ, rồi hôn bác ngựa to lớn, và khi vừa mới bắt đầu gỡ các cọng rơm và cỏ khô khỏi bờm bác ngựa thì cậu bé chợt nhớ ra rằng bà Gió Bấc đang đợi cậu trong sân.

“Ngủ ngon nhé, bác Kim Cương,” cậu bé nói, lao lên thang, băng ngang gác xép, xuống thang tới cửa ra vào. Nhưng khi cậu bé ra tới sân, không ai đợi cậu ở đó.

Lúc nào cũng thế, thật khủng khiếp khi mình nghĩ sẽ có ai đó và rồi chẳng thấy ai. Nhất là trẻ con vốn chưa chuẩn bị tinh thần cho chuyện này; chúng thường khóc khi chẳng thấy ai, nhất là khi chúng thức dậy vào ban đêm. Nhưng với Kim Cương thì chuyện này đặc biệt thất vọng não nề, vì trước đó trái tim nhỏ bé của cậu đã đập rộn ràng vui sướng: khuôn mặt của Gió Bấc thật đẹp đẽ biết bao! Có một người phụ nữ như thế làm bạn - với mái tóc dài như thế! Chao, tóc phải dài gấp hai mươi lần đuôi bác Kim Cương ấy chứ! Mà bà ấy đi mất rồi. Và cậu bé đứng đó, chân trần trên sân lát đá.

Đó là một đêm trời quang đãng, và các vì sao đang lấp lánh tỏa sáng. Nhất là chòm Thợ Săn, lúc này cái đai lưng và thanh kiếm vàng đang phát sáng hết cỡ. Nhưng mặt trăng chỉ là một lưỡi liềm mỏng tội nghiệp. Chỉ có một đám mây lớn, gồ ghề, xám đen trên bầu trời, với một mặt dốc như vách đứng; mặt trăng tựa vào mặt bên ấy, nhìn như thể vừa trượt khỏi đỉnh đồi mây, và vỡ tung tóe khi lăn xuống vách đứng. Chị Hằng Nga có vẻ không thoải mái gì, vì đang ngó xuống cái vực sâu đang đợi mình bên dưới. Chí ít đó là những gì Kim Cương nghĩ khi cậu bé đứng đó một lát đăm đắm ngó mặt trăng. Nhưng cậu bé lầm to, vì mặt trăng không phải đang sợ hãi, và chẳng có cái vực nào cho chị Hằng Nga rơi xuống, vì không có vách vực, mà vực không có vách thì đâu phải là vực. Dầu vậy, cả đời mình Kim Cương chưa bao giờ ra khỏi nhà lúc khuya đến thế, và mọi vật xung quanh cậu trông mới kỳ quặc làm sao! Cứ như thể cậu lạc vào xứ Thần Tiên mà cậu biết rõ như bất kỳ ai, vì mẹ cậu không có tiền mua sách để rồi khiến cậu trở nên lẫn lộn về nơi đó. Tôi đã từng thấy thế giới này - chỉ đôi khi, thảng đâu đó, các bạn biết đấy - trông kỳ quặc như khi tôi thấy xứ Thần Tiên. Nhưng tôi phải thú nhận rằng tôi chưa được thấy xứ Thần Tiên lúc đẹp nhất. Lúc nào đó tôi sẽ thăm lại nó. Nhưng nếu bạn ra ngoài trời, khi ở trước mặt mà không phải sau lưng Gió Bấc, trong một đêm khá là giá lạnh, vận mỗi áo ngủ, bạn sẽ cảm thấy kỳ quặc giống như bé Kim Cương vậy. Cậu bé hơi thút thít, chỉ hơi thút thít thôi, cậu thật thất vọng vì lạc mất người phụ nữ: tất nhiên rồi, anh bạn nhỏ ơi, đáng lẽ đừng có làm thế! Nhưng về phần mình, tôi không phiền về chuyện người khác khóc bằng phiền về việc người ta khóc về chuyện gì, khóc như thế nào - liệu người ta khóc thầm như những quý bà quý ông, hay gào chói lói như những ông hoàng tầm thường, hay như những tay đầu bếp xấu tính; vì tất cả những ông hoàng đều không phải là quý ông, và tất cả những tay đầu bếp đều không phải là quý bà - về chuyện này các nữ hoàng, công chúa cũng thế mà thôi.

Nhưng không thể phủ nhận rằng thút thít một chút cũng tốt cho ai đó. Tốt cho Kim Cương, vì ngay khi cơn thút thít đã qua cậu lại trở thành một cậu bé dũng cảm.

“Dù sao bà ấy sẽ không nói đó là lỗi tại mình!” Kim Cương nói. “Có lẽ bà ấy đang nấp đâu đó để xem mình sẽ làm gì. Mình sẽ đi tìm bà ấy.”

Vì thế cậu bé vòng qua phía bên kia chuồng ngựa theo hướng vườn rau. Nhưng ngay khi cậu bé không còn được khu chuồng ngựa che chắn, một cơn gió sắc buốt như dao xối vào bộ ngực nhỏ bé và đôi chân trần của cậu. Nhưng cậu vẫn nhìn vào khu vườn rau, và đi tới. Nhưng khi cậu đi vòng qua cây tần bì rủ bóng mọc ở góc nhà, gió thổi mạnh hơn nhiều, và càng lúc càng dữ dội đến mức cậu gần như không chống chọi nổi. Và trời mới lạnh làm sao! Tất cả những tia sáng nhọn lấp lóe của các vì sao dường như theo cách nào đó luồn cả vào trong gió. Thế rồi cậu bé nghĩ tới những gì người phụ nữ đã nói về việc người ta bị lạnh khi không ở cạnh Gió Bấc. Tôi không biết được làm thế nào vào chính thời điểm đó cậu bé đoán ra bà ấy định nói gì, nhưng tôi đã quan sát thấy rằng điều tuyệt vời nhất trên đời này là việc người ta hiểu ra điều gì đó. Cậu bé quay lưng lại với gió, và lại lon ton chạy về hướng sân, nơi mà, kỳ lạ thay, gió thổi đập vào bắp chân cậu nhẹ hơn nhiều so với vào cẳng chân trước đó đến nỗi, trái với lúc trước, cậu bắt đầu cảm thấy gần như ấm lại.

Bạn không nên nghĩ rằng Kim Cương thật hèn nhát khi quay lưng lại với gió: cậu bé làm vậy chỉ bởi vì cậu nghĩ bà Gió Bấc đã nói một câu với hàm ý bảo cậu phải làm vậy. Nếu bà ấy nói rằng cậu bé phải chường mặt ra gió, Kim Cương sẽ làm như vậy. Nhưng điều ngu ngốc nhất là chống chọi không vì lợi ích gì, và không làm hài lòng ai cả.

Ồ, cứ như thể gió đang đẩy Kim Cương đi tới. Nếu cậu bé quay ngược lại, gió sẽ trở nên lạnh buốt, nhất là trên chân cậu, và vì thế cậu nghĩ gió này có lẽ đúng là bà Gió Bấc, dù cậu không hề thấy bà, và cậu nên để cho bà cuốn cậu tới đâu tùy thích. Vì vậy bà gió cứ thổi và thổi, và cậu bé cứ đi và đi, tới lúc cậu thấy mình đứng trước một cái cửa trong một bức tường. Cánh cửa này dẫn từ sân tới một dải nhỏ cây bụi bên hông nhà ông Coleman. Ông Coleman là ông chủ của bố cậu bé, chủ sở hữu bác ngựa Kim Cương. Cậu bé mở cửa, đi xuyên qua bụi cây, và bước vào giữa bãi cỏ, vẫn hy vọng tìm thấy Gió Bấc. Cỏ mềm thật dễ chịu dưới chân trần của cậu, và thật ấm so với đá lát sân; nhưng bà gió thì chẳng thấy đâu. Thế rồi cậu bé bắt đầu nghĩ rốt cuộc hẳn là cậu đã làm sai, và bà ấy bực mình với cậu vì đã không đi theo bà ấy, mà ở lại nói chuyện với bác ngựa, mà việc này thì chẳng khôn ngoan hay lịch sự gì cho lắm.

Cậu bé đứng ở đó, giữa bãi cỏ, gió thổi bay bộ áo ngủ của cậu cho tới lúc nó lật phật như một cánh buồm lùng thùng. Các vì sao sáng rực trên đầu cậu, nhưng chúng không tỏa đủ sáng để soi được cỏ màu xanh; và Kim Cương đứng một mình trong cái đêm kỳ lạ này, bóng đêm nửa đông đặc quanh cậu. Cậu bé bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đang mơ hay không. Cần phải quyết định chuyện này, Kim Cương nghĩ, “vì nếu mình đang mơ, thì nghĩa là mình đang an toàn trên giường, và mình không nên khóc. Nhưng nếu mình không đang mơ, đang ở ngoài đây, thì có lẽ mình nên khóc, hoặc ít ra mình không chắc mình có kìm nổi không.” Tuy nhiên, cậu bé đi đến kết luận là dù đang mơ hay không, thút thít lâu hơn một tí chẳng hại gì: cậu có thể bắt đầu thút thít bất kỳ lúc nào.

Mặt sau ngôi nhà của ông Coleman dẫn ra bãi cỏ, và một trong những cửa sổ phòng khách nhìn ra đó. Những người phụ nữ trong nhà chưa đi ngủ, vì đèn vẫn sáng trong ô cửa sổ đó. Nhưng họ đâu hay biết có một cậu bé bận áo ngủ đang đứng trên bãi cỏ, nếu không họ đã chạy ra ngay. Và chừng nào còn nhìn thấy ánh đèn đó, Kim Cương không còn cảm thấy cô đơn. Cậu bé đứng nhìn chằm chằm, không phải vào chàng chiến binh vĩ đại Thợ Săn trên bầu trời, cũng không phải vào vầng trăng buồn bã, đơn côi lủi thủi lặn về hướng Tây, mà nhìn vào cửa sổ phòng khách với ánh sáng rọi qua màn cửa màu xanh lá cây. Cậu bé nhớ mình đã từng ở trong căn phòng đó một đôi lần vào dịp Giáng sinh, vì nhà Coleman là những người tử tế, dù họ không quý trẻ con lắm.

Ánh sáng gần như tắt hết cùng lúc: cậu bé chỉ còn thấy lờ mờ hình dáng cửa sổ. Quả thực lúc ấy cậu mới cảm nhận thấy cậu bị bỏ rơi. Ở ngoài trời vào ban đêm khi tất cả mọi người đã đi ngủ mới thật kinh khủng làm sao! Cậu bé không thể chịu nổi nữa. Cậu òa khóc tức tưởi, bắt đầu bằng tiếng rền rĩ giống tiếng than van của gió khi nó thức dậy.

Có lẽ bạn nghĩ rằng chuyện này thật ngớ ngẩn; sao cậu bé không về nhà leo lại lên giường mình khi cậu muốn? Đúng vậy, nhưng cậu thấy thật kinh khủng khi lại phải bò lên cầu thang đó, lại nằm lên giường và biết rằng cửa sổ của Gió Bấc vẫn mở ở bên cạnh, nhưng bà ấy thì đã đi mất rồi, và cậu có thể không bao giờ gặp lại bà nữa. Ở đó cậu sẽ cô đơn chẳng khác gì ở đây. Hơn nữa, sẽ còn tệ hơn nhiều nếu cậu phải nghĩ rằng cái cửa sổ đó chẳng qua chỉ là một cái lỗ trên vách.

Ngay lúc cậu bé òa khóc, bà vú già (giờ đã trở thành người thân trong gia đình, vì bà đã ở lại khi cô tiểu thư Coleman không cần đến vú em nữa) tới cửa sau, vốn làm bằng kính, để đóng các chớp cửa. Bà vú nghĩ mình nghe thấy tiếng khóc, và nhìn kỹ ra bên ngoài với hai tay khum hai bên mắt giống hai tấm che mắt của bác ngựa Kim Cương, bà vú thấy có vật gì trăng trắng trên bãi cỏ. Quá già và quá khôn ngoan nên chẳng sợ gì, bà mở cửa, tiến thẳng tới vật màu trắng đó để xem nó là cái gì. Và khi Kim Cương thấy bà vú tiến lại, cậu cũng không sợ hãi, dù bà vú Crump đôi khi khá cáu kỉnh; vì kiểu cáu kỉnh tốt thực ra chỉ gây khó chịu, và kiểu cáu kỉnh xấu quả thực thật kinh khủng. Thế là bà tiến đến với cái cổ nghển ra, cái đầu ở cuối cái cổ, và cặp mắt lồi ra trước hết, giống như mắt ốc sên, nhòm kỹ vào trong bóng đêm để xem cái thứ trăng trắng mờ mờ trước mặt bà có thể là cái gì. Khi đã thấy được, bà vú kêu toáng lên, và giơ tay lên trời. Rồi không nói một lời, vì bà vú nghĩ Kim Cương đang mộng du, bà ôm cậu bé, dẫn cậu về phía ngôi nhà. Cậu không hề phản đối, vì trong trạng thái này, cậu thấy cảm kích trước bất kỳ kiểu chăm sóc nào, và bà vú Crump dẫn cậu thẳng vào phòng khách.

Lúc này, do cô hầu gái mới sao nhãng, lửa sưởi trong phòng ngủ của tiểu thư Coleman đã tắt, và bà mẹ đã bảo cô chải đầu gần ánh lửa phòng khách - một việc trái nguyên tắc mà chỉ vì bà mẹ muốn mới được phép diễn ra. Cô gái trẻ rất đáng yêu, dù còn xa mới đẹp bằng Gió Bấc. Tóc cô gái thật dài, phủ tới tận đầu gối - dù chẳng thấm tháp vào đâu so với tóc của Gió Bấc. Tuy vậy, khi cô gái nhìn quanh, với mái tóc xõa khắp người, đúng lúc Kim Cương bước vào, trong một thoáng cậu bé ngỡ đó là Gió Bấc, và giật tay khỏi tay bà vú Crump, cậu bé dang tay chạy tới cô tiểu thư Coleman. Cô gái hài lòng đến nỗi ném cái lược xuống, và gần như quỳ trên sàn nhà đón cậu bé trong vòng tay của mình. Thoáng sau cậu bé thấy đó không phải là Gió Bấc, nhưng cô gái trông giống bà gió đến nỗi cậu không thể không nhào vào vòng tay cô và lại òa khóc. Bà vú Crump nói cậu bé tội nghiệp này bị mộng du, và Kim Cương nghĩ bà hẳn phải biết hơn cậu, và không phản bác bà, vì theo những gì cậu biết thì quả thực mọi chuyện có thể là như vậy lắm. Cậu làm thinh, để họ tha hồ nói về cậu, và sau khi cơn bàng hoàng của họ đã qua, tiểu thư Coleman cho cậu ăn một chiếc bánh ngọt, và hạ lệnh cho bà vú Crump đưa cậu về với mẹ cậu, cậu rất đỗi hài lòng.

Mẹ cậu bé phải ra khỏi giường mở cửa khi bà vú Crump gõ cửa. Bà vô cùng ngạc nhiên khi thấy con mình; và sau khi ôm và bế cậu vào giường, bà quay lại nói chuyện hồi lâu với bà vú Crump, vì lúc cậu bé đã ngủ say thì họ vẫn còn đang nói và cậu thì chẳng còn nghe được họ nói gì nữa.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.