Khi một người ở xứ sở sau lưng gió bấc muốn biết về tình hình của bất kỳ người thân nào, anh ta phải tới một cái cây, leo lên thân cây, và ngồi vắt vẻo trên cành cây. Một lát sau nếu anh ta ngồi yên không động đậy, anh ta sẽ thấy chút ít những gì đang diễn ra với những người anh ta yêu quý.
Một ngày khi Kim Cương đang ngồi trên cái cây này, cậu bé bỗng cảm thấy tha thiết muốn trở về nhà, và chẳng có gì lạ, vì cậu bé thấy mẹ mình đang khóc. Durante nói rằng người dân ở đó luôn theo đuổi những gì mình ước muốn, vì họ sẽ không bao giờ ước gì ngoài những điều ước tốt lành. Ước muốn của Kim Cương là được trở về nhà, và cậu tha thiết đạt được ước muốn ấy.
Nhưng cậu bé bắt đầu như thế nào đây? Giá như cậu gặp được Gió Bấc! Nhưng ngay khoảnh khắc cậu tới được sau lưng bà, bà đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của cậu. Cậu bé chưa có lúc nào gặp lại bà. Có lẽ bà vẫn đang ngồi bất động trên bậc cửa nhà mình, hướng về phương Nam, và chờ đợi, trắng bệch, mỏng manh và mắt xanh, cho đến lúc được cần tới. Hay có lẽ bà lại đã biến thành một sinh thể hùng mạnh, với sức mạnh để làm những việc bà được yêu cầu, và đã đi xa để thực hiện những sứ mệnh của mình. Tuy nhiên, bà hẳn phải ở đâu đó. Không có bà cậu bé không thể về nhà, và bởi vậy cậu phải tìm thấy bà. Bà sẽ không bao giờ muốn khiến cho cậu mãi mãi phải xa mẹ cậu. Nếu có bất kỳ nguy cơ nào như vậy thì bà đã nói với cậu và cho cậu lựa chọn về việc ra đi rồi. Vì Gió Bấc hoàn toàn trung thực. Bởi vậy việc tìm bằng được bà chiếm trọn suy nghĩ của cậu.
Trong nỗi lo về mẹ, hằng ngày cậu bé thường leo lên cái cây, và ngồi trên cành cây. Dù bao nhiêu cư dân ở đó làm như vậy, họ không bao giờ gây phiền cho nhau, vì lúc một người lẫn vào cái cây, anh ta trở nên vô hình với tất cả những người khác. Cái cây đó thì xòe rộng đến nỗi có đủ chỗ cho mọi cư dân của xứ sở này leo lên, và không ai làm phiền tới ai. Thỉnh thoảng, khi leo xuống, hai người gặp nhau ở dưới gốc, và họ sẽ cười dịu dàng với nhau hơn bao giờ hết, giống như để nói, “A, hóa ra anh cũng đã ở trên đó!”

Một ngày cậu bé đang ngồi trên một trong những cành xa nhất của cái cây, ngóng về phương Nam quê hương. Xa xa là mặt biển xanh tỏa sáng, điểm xuyết những đốm trắng lập lòe, lấp lánh. Đó là những núi băng trôi. Gần hơn thì cậu thấy một rặng núi phủ tuyết vĩ đại, và bên dưới cậu thấy đồng cỏ tuyệt diệu của xứ sở này, với dòng sông mải miết chảy qua, ra xa về hướng biển cả. Khi ngắm nhìn cậu bắt đầu băn khoăn, vì toàn bộ xứ sở trải bên dưới cậu giống như một tấm bản đồ, và sự vật ở gần cậu trông nhỏ y như sự vật mà cậu biết là ở cách xa cậu hàng dặm. Chóp băng bao quanh nơi này dường như chỉ cách vài mét, không lớn hơn dải sỏi mà một em bé xếp để đánh dấu ranh giới vương quốc mà em đã chiếm trên bờ biển. Cậu bé nghĩ mình có thể phân biệt được hình dáng hư ảo của Gió Bấc, vẫn ngồi ở chỗ cậu đã rời khỏi bà, ở phía bên kia. Cậu vội vã tụt xuống cái cây, và kinh ngạc nhận thấy bản đồ hay mô hình của xứ sở này vẫn nằm dưới chân cậu. Cậu đứng vào trong đó. Chỉ với một sải chân cậu đã băng qua sông, với sải chân nữa cậu tới chóp băng; với sải chân thứ ba cậu bước qua đỉnh của nó, và mệt mỏi khuỵu xuống đầu gối của Gió Bấc. Vì ở đó, bà ngồi trên bậc cửa nhà bà. Những đỉnh của chóp băng vĩ đại cao vòi vọi hơn bao giờ hết ở phía sau bà, và xứ sở sau lưng bà đã biến mất khỏi tầm nhìn của Kim Cương.
Gió Bấc vẫn ngồi yên như lúc Kim Cương rời khỏi bà. Khuôn mặt nhợt nhạt của bà trắng bệch như tuyết, và cặp mắt bất động của bà vẫn xanh lơ như những cái hang trong băng. Nhưng ngay khi Kim Cương chạm vào bà, khuôn mặt bà biến đổi giống như người vừa thức giấc. Ánh sáng bắt đầu le lói trong màu xanh của mắt bà.
Một lát sau, bà đặt tay lên đầu Kim Cương, và bắt đầu nghịch tóc cậu. Kim Cương nắm tay bà, và ngả mặt vào đó. Bà hơi giật mình.
“Bé con, cháu vẫn đầy sức sống!” bà thì thào. “Lại gần ta hơn nữa nào.”
Nhờ sự trợ giúp của những khối đá ở khắp nơi, cậu bé vất vả leo lên cạnh bà, và tựa người vào ngực bà. Bà thở một hơi dài vĩ đại, chậm rãi nhấc tay, chậm rãi vòng tay quanh cậu bé tới khi bà ghì cậu thật chặt. Tuy nhiên chỉ một lát thôi, rồi bà tự thức tỉnh, và trở nên khá tỉnh táo. Hơi lạnh trong bầu ngực bà, trước đó làm buốt thấu xương Kim Cương, giờ đã biến mất.

“Bà đã ngồi đây kể từ lúc cháu đi xuyên qua bà, hả Gió Bấc yêu quý?” Kim Cương vừa hỏi vừa âu yếm vuốt tay bà.
“Ừ,” bà trả lời, nhìn cậu bé với vẻ nhân từ vốn có.
“Bà không mệt à?”
“Không; ta thường phải ngồi lâu hơn ấy chứ. Cháu biết mình đã đi bao lâu chứ?”
“Ồ! Nhiều năm ròng rã,” Kim Cương trả lời.
“Cháu chỉ đi có bảy ngày,” Gió Bấc đáp lời.
“Cháu nghĩ cháu đã đi cả trăm năm!” Kim Cương la lên.
“Ừ, có lẽ thế,” Gió Bấc đáp lại. “Cháu đã đi khỏi đây bảy ngày; nhưng việc cháu ở đó bao lâu lại là chuyện khác. Ở sau lưng và ở trước mặt ta mọi chuyện mới khác nhau làm sao! Chúng chẳng cùng quy luật gì cả.”
“Cháu rất vui,” Kim Cương nói, sau một lát suy nghĩ.
“Tại sao?” Gió Bấc hỏi.
“Bởi vì cháu đã ở đó lâu như thế, mà chỉ ở xa mẹ chốc lát thôi. Chao, mẹ vẫn chưa mong cháu từ Sandwich trở về nhà!”
“Đúng đấy. Nhưng ta không nói chuyện nữa nhé. Ta nhận được lệnh rồi, và chúng ta phải đi trong vài phút nữa.”
Ngay tức thì Kim Cương thấy mình ngồi một mình trên núi đá. Gió Bấc đã biến mất. Một sinh vật giống một con ong nghệ lớn hay bọ da bay ngang mặt cậu; nhưng có thể chẳng phải con nào trong hai con ấy, bởi vì làm gì có côn trùng nào ở giữa băng. Nó lượn qua lượn lại, bay vòng vòng quanh cậu, và cậu bé kết luận rằng đó hẳn là Gió Bấc, chẳng lớn hơn so với chú bé tí hon khi mẹ chú đặt chú vào vỏ quả hạch được lót vải bông mềm. Nhưng bà không còn hư ảo hay mỏng mảnh nữa. Bà là khối rắn đặc, dù bé tí hon. Một lát sau, bà đã vắt vẻo trên vai cậu.
“Đi nào, Kim Cương,” bà nói vào tai cậu bằng thứ giọng kim nhỏ tí và cao vút. “Đã đến lúc chúng ta khởi hành về Sandwich.”
Kim Cương chỉ có thể thấy bà bằng cách xoay đầu mình về phía vai xa hết mức có thể, nhưng cậu chỉ thấy được bằng một mắt, vì mũi cậu đã chắn giữa bà và mắt còn lại.
“Bà không bồng cháu trên tay và chở đi à?” cậu thì thào, vì biết rằng trong hình hài nhỏ bé bà không thích nghe giọng oang oang.
“A! Anh chàng vô ơn,” Gió Bấc đáp và mỉm cười, “cháu dám chế nhạo ta ư? Được, ta sẽ bồng cháu, nhưng vì cái sự bất kính của cháu trước hết cháu sẽ đi bộ chút ít đã. Đi nào.”
Bà nhảy khỏi vai cậu, nhưng khi Kim Cương nhìn xuống đất tìm bà, cậu bé chẳng thấy gì ngoài một con nhện nhỏ chân dài đang di chuyển trên băng về hướng Nam. So với một con nhện thì quả thực nó chạy rất nhanh, nhưng Kim Cương chạy vượt xa nó, và sau đó cậu bé dừng lại chờ. Tuy nhiên, nó bắt kịp cậu bé nhanh hơn cậu tưởng, và nó đã lớn lên rất nhiều. Con nhện cứ lớn lên, lớn lên mãi và chạy ngày càng nhanh, tới lúc Kim Cương bỗng nhiên nhận ra rằng nó không còn là nhện, mà là chồn. Con chồn lao đi, và Kim Cương đuổi theo nó, cậu bé phải chạy hết sức mình mới bắt kịp. Và con chồn lớn lên, lớn lên, lớn lên mãi, tới lúc Kim Cương bỗng nhiên thấy chồn không còn là chồn nữa mà là mèo. Con mèo phóng đi, và Kim Cương lại đuổi theo nó. Khi đã chạy được nửa dặm, cậu bé thấy con mèo đang ngồi chờ cậu, liếm láp mặt mày cho đỡ mất thời gian. Con mèo lại phóng đi, và Kim Cương lại đuổi theo. Nhưng lần kế tiếp khi cậu bắt kịp con mèo, nó không còn là mèo nữa mà là báo. Con báo lớn dần thành báo hoa, toàn thân phủ những chấm đen như những cặp mắt. Con báo lại hóa thành hổ Bengal. Và chẳng có lần nào Kim Cương hoảng sợ cả, vì cậu bé đã từng ở xứ sở sau lưng bà, và bà có làm gì hay hóa thành cái gì cũng không còn làm cậu sợ nữa. Con hổ phóng trên tuyết theo một đường thẳng về hướng Nam, thu nhỏ dần nhỏ dần trong mắt Kim Cương tới lúc nó chỉ còn là một đốm đen trong bức màn trắng, và rồi nó mất hút. Giờ Kim Cương cảm thấy rằng cậu không muốn chạy xa hơn nữa, và mặt băng đã trở nên rất gồ ghề. Hơn nữa, cậu đang ở gần những vách dốc tiếp giáp biển, vì vậy cậu giảm tốc độ thành đi bộ, và tự nhủ thành tiếng:
“Khi Gió Bấc đã phạt mình đủ vì tội chế nhạo bà, bà sẽ quay lại với mình. Mình biết là bà sẽ quay lại mà, vì mình không thể đi xa hơn nữa nếu không có bà.”
“Cậu bé yêu quý! Chỉ là giỡn thôi mà. Ta đây này!” giọng Gió Bấc cất lên phía sau cậu.
Kim Cương quay lại, và thấy bà trong hình dạng cậu yêu thích nhất, một người đàn bà cao lớn đang đứng bên cậu.
“Con hổ đâu rồi ạ?” cậu bé hỏi, vì cậu biết hết những con vật này từ một cuốn sách tranh mà cô tiểu thư Coleman đã cho cậu. “Nhưng, dĩ nhiên,” cậu nói thêm, “bà là con hổ ấy. Cháu bối rối nên quên mất. Cháu thấy nó ở phía trước cách cháu thật xa, và giờ bà lại ở phía sau cháu. Chuyện ấy thật kỳ quặc, bà biết đấy.”
“Hẳn là rất kỳ quặc với cháu, Kim Cương, ta có thể thấy điều đó. Nhưng với ta thì chuyện đó chẳng kỳ quặc hơn so với việc phạt một cây thông già gãy làm đôi.”
“Chà, chuyện đó khá kỳ quặc đấy ạ,” Kim Cương nhận xét.
“Ừ nhỉ! Ta quên mất. Chao, ta chẳng thấy chuyện nào trong số những chuyện ấy kỳ quặc, cũng hệt như cháu thấy chuyện ăn bánh mì bơ là hết sức bình thường.”
“Chà, nghĩ cho cùng thì chuyện đó cũng kỳ quặc đấy ạ,” Kim Cương khăng khăng. “Cháu chỉ muốn ăn một lát bánh mì bơ! Cháu sợ phải nói là đã rất lâu rồi - nghĩa là dường như đã rất lâu rồi với cháu - kể từ khi cháu ăn thứ gì đó.”
“Đi nào,” Gió Bấc vừa nói vừa cúi xuống và dang tay ra. “Chẳng mấy chốc cháu sẽ được ăn bánh mì bơ thôi mà. Ta rất mừng khi thấy cháu muốn ăn.”
Kim Cương giơ tay lên nắm tay bà, và được an toàn trong bầu ngực bà. Gió Bấc bật lên không trung. Mái tóc dài của bà bắt đầu dâng lên, vươn cao, xấp xõa trải rộng, dập dềnh và phấp phới; và với tiếng gầm từ mái tóc bà và tiếng gầm đáp trả từ một trong những sông băng vĩ đại bên cạnh họ - dòng chảy lờ đờ của nó lập tức làm lật nhào hai hay ba núi băng trôi thành sóng dưới chân chúng - Gió Bấc và Kim Cương bay về phương Nam.