Bàn tay ấy lần ngược lên cánh tay cậu bé, nhẹ nhàng nắm chắc lấy phần phía trên khuỷu tay, nâng Kim Cương khỏi giường. Lúc cậu lọt qua lỗ thủng trên mái nhà, tất cả gió trời dường như túm chặt cậu, dập vùi cậu tứ phía. Tóc cậu bay một đằng, áo ngủ một nẻo, chân cẳng thì như lơ lửng bên dưới, và đầu óc cậu xây xẩm trước sự nhanh nhẹn của kẻ tấn công vô hình. Chúi gập người, cậu bám chặt bàn tay kia vào bàn tay khổng lồ đang nắm cánh tay mình, lòng tràn ngập sợ hãi.
“Ôi, Gió Bấc ơi!” cậu thì thào, nhưng những lời ấy biến mất khỏi đôi môi cậu hệt như khi cậu thấy những bọt bong bóng xà phòng nhanh chóng vỡ tan từ miệng ống thổi. Gió chộp được những lời nói ấy, và không còn thấy chúng đâu nữa. Chúng không thể thoát ra, mà bị xé nát và bóp nghẹt. Vậy mà Gió Bấc nghe được, và trong câu trả lời của bà, Kim Cương dường như nhận thấy rằng bởi vì bà quá to lớn và không thể làm gì để thay đổi chuyện đó, và bởi vì đối với cậu bé, tai và miệng bà hẳn là xa khủng khiếp, nên bà trò chuyện với cậu dịu dàng và nhân từ hơn bao giờ hết. Giọng của bà giống tiếng trầm của một cây đàn organ âm vực sâu mà không có tiếng rền rĩ chứa chất; giống tiếng đàn vĩ cầm tinh tế nhất mà không chứa đựng tiếng than van; giống những hồi kèn trumpet huy hoàng nhất mà không có sự phản kháng; giống tiếng thác nước mà không chứa đựng tiếng ràn rạt, rầm rầm: giống tất cả những tiếng ấy mà lại chẳng giống bất kỳ cái nào - là tất cả mà không tì vết, là mỗi thứ mà không dị biệt: chốt lại thì nó giống giọng của mẹ cậu bé hơn bất kỳ thứ gì khác trên đời này.
“Kim Cương yêu quý,” bà nói, “hãy ra dáng một người đàn ông nào. Cái đáng sợ với cháu lại chẳng mảy may đáng sợ với ta.”
“Nhưng nó không thể làm bà đau,” Kim Cương thì thào, “vì bà chính là nó.”

“Thế thì nếu ta là nó, và đang nắm cháu trong tay ta, làm sao nó làm cháu đau được?”
“Ồ vâng! Cháu hiểu rồi,” Kim Cương thì thầm. “Nhưng trông nó thật đáng sợ, và lại còn bắt nạt cháu nữa.”
“Đúng vậy, cháu yêu. Đó là sứ mệnh của nó.”
Đúng lúc đó, một tràng sấm phóng khỏi thiên đàng, khiến Kim Cương thót tim trong lồng ngực: tôi không thể nói là phóng khỏi bầu trời, vì chẳng có bầu trời nào cả. Kim Cương không thấy sét, bởi vì cậu chỉ chăm chăm tìm kiếm khuôn mặt của Gió Bấc. Thỉnh thoảng những nếp gấp của váy bà quét qua mắt cậu làm cậu không thấy gì, nhưng giữa những khoảnh khắc đó cậu có thể tự thuyết phục mình, rằng cậu vẫn thấy vẻ rực rỡ tuyệt vời trong ánh mắt của bà gió nhìn xuống qua những kẽ nứt hé sáng trong núi mây phía trên đầu cậu.
Cậu bé run bần bật vì sấm đến nỗi đầu gối khuỵu xuống, và cậu sụp xuống bàn chân Gió Bấc, ôm chặt quanh cổ chân bà. Lập tức bà cúi xuống, nhấc cậu bé từ mái nhà lên - lên cao - cao mãi, vào trong ngực bà, đặt cậu ở đó, và nói, cứ như thể với một đứa trẻ không dỗ dành nổi:
“Kim Cương yêu quý, làm thế này ích gì đâu cháu.”
“Ồ, có đấy ạ,” Kim Cương trả lời. “Giờ cháu ổn rồi - khá là thoải mái, cháu cam đoan với bà, Gió Bấc yêu quý. Nếu bà cho phép cháu ở đây, cháu quả thực sẽ ổn vô cùng.”
“Nhưng ở đây cháu sẽ thấy gió đấy, Kim Cương.”
“Cháu chẳng phiền tí nào, miễn là cháu vẫn cảm thấy vòng tay bà xuyên qua gió,” Kim Cương trả lời, rúc sâu hơn vào bộ ngực vĩ đại của bà.
“Cậu bé dũng cảm!” Gió Bấc đáp lại, ấn cậu bé vào sâu hơn.
“Không,” Kim Cương nói, “Cháu không thấy thế. Chẳng can đảm tí nào, miễn là cháu vẫn cảm thấy bà ở đó.”
“Nhưng chẳng phải cháu nên chui vào trong tóc ta ấy? Lúc đó cháu sẽ không cảm thấy gió; ở đây cháu sẽ lãnh đủ đấy.”
“A, nhưng, Gió Bấc yêu quý, bà không biết là thật tuyệt biết bao khi cảm thấy vòng tay bà ôm cháu. Có được vòng tay ôm của bà cùng với gió còn tuyệt hơn cả ngàn lần so với chỉ có tóc, gáy bà và sự lặng gió.”
“Nhưng ở đó chắc chắn thoải mái hơn chứ?”
“Ồ, có lẽ ạ; nhưng cháu bắt đầu nghĩ rằng có những thứ còn tốt hơn cả sự thoải mái.”
“Ừ, quả thật có đấy. Chà, ta sẽ để cháu ở phía trước ta. Cháu sẽ cảm thấy gió, nhưng không quá nhiều. Ta sẽ chỉ cần một tay để trông nom cháu; tay kia cũng đủ để nhấn chìm con tàu.”
“Ồ, Gió Bấc yêu quý! Làm sao bà có thể nói vậy?”

“Cậu bé yêu quý, ta không bao giờ nói suông; ta luôn làm điều ta nói.”
“Thế thì bà thực sự định nhấn chìm tàu bằng tay kia ư?”
“Đúng thế.”
“Chẳng giống bà.”
“Làm sao cháu biết được điều đó?”
“Dễ mà. Bên này thì bà một tay trông nom một cậu bé tội nghiệp, bên kia thì bà nhấn chìm một con thuyền bằng tay còn lại. Chẳng giống bà.”
“A! Nhưng bên nào là ta? Không thể có hai ‘mình’, cháu biết đấy.”
“Không. Không ai có thể có hai ‘mình’.”
“Ồ, vậy ‘mình’ nào là ta?”
“Giờ thì cháu phải nghĩ. Dường như có hai ‘mình’ ấy.”
“Đúng. Mấu chốt ở đó. Cháu không thể biết được điều cháu không biết, phải không nào?”
“Dạ không.”
“Cháu biết được ‘mình’ nào của ta?”
“ ‘Mình’ tốt bụng nhất, tuyệt vời nhất trên đời,” Kim Cương trả lời, bám chặt vào Gió Bấc.
“Tại sao ta lại tốt với cháu?”
“Cháu không biết.”
“Cháu đã từng làm gì cho ta chưa?”
“Dạ chưa.”
“Thế thì hẳn là ta tốt với cháu vì ta chọn như thế.”
“Vâng.”
“Tại sao ta phải chọn?”
“Bởi vì… bởi vì… bởi vì bà muốn.”
“Tại sao ta muốn tốt với cháu?”
“Cháu không biết, trừ phi lý do là bởi vì tốt với cháu thì tốt mà.”
“Đúng thế đấy; ta tốt với cháu bởi vì ta muốn tốt.”
“Thế thì tại sao bà không tốt với những người khác như tốt với cháu vậy?”
“Đó là điều ta không biết. Tại sao ta không như thế nhỉ?”
“Cháu cũng không biết nữa. Thế tại sao bà không như thế?”
“Bởi vì ta là thế.”
“Lại nữa rồi,” Kim Cương nói. “Cháu không thấy bà như thế. Trông có vẻ như là hoàn toàn ngược lại kìa.”
“Chà, nhưng nghe ta này, Kim Cương. Cháu biết một phần ‘mình’ của ta, cái ‘mình’ mà cháu nói là tốt ấy.”
“Vâng.”
“Cháu có biết được phần ‘mình’ còn lại của ta không?”
“Không, cháu không thể. Và cháu không muốn biết.”
“Thế đấy. Cháu không biết về phần ‘mình’ còn lại của ta. Cháu biết chắc chắn về một trong hai cái?”
“Vâng.”
“Và cháu chắc không thể có hai ‘mình’?”
“Vâng.”
“Thế thì ‘mình’ mà cháu không biết hẳn giống như ‘mình’ mà cháu biết, nếu không hóa ra có tới hai ‘mình’ à?”
“Vâng.”
“Thế thì ‘mình’ mà cháu không biết hẳn tốt bụng như ‘mình’ mà cháu biết?”
“Vâng.”
“Ngoài ra, ta nói cháu hay, đúng là thế đấy, chỉ có điều trông bề ngoài thì chẳng có vẻ như thế. Ta tự thú nhận thế đấy. Cháu còn gì phản đối nữa không?”
“Không, không, Gió Bấc yêu quý. Cháu thỏa nguyện lắm rồi.”
“Thế thì ta sẽ nói với cháu điều mà cháu có lẽ sẽ phản đối. Cháu cũng có thể nói ‘mình’ mà cháu biết giống ‘mình’ kia, và thực ra ta rất nhẫn tâm.”
“Cháu biết điều đó là không thể, bởi vì bà thật là tốt bụng.”
“Nhưng lòng tốt đó chỉ là ngụy tạo cho việc nhẫn tâm hơn sau này.”
Kim Cương bám chặt vào bà hết mức, và hét lên:
“Không, không, Gió Bấc yêu quý. Cháu không thể tin vào điều đó. Cháu không tin. Cháu sẽ không tin. Điều đó sẽ giết chết cháu. Cháu yêu bà, và bà hẳn yêu cháu, nếu không làm sao cháu lại yêu bà được? Làm sao bà biết cách khoác lên một bộ mặt đẹp đẽ đến thế nếu bà không yêu cháu và những gì còn lại? Không. Bà có thể nhấn chìm bao nhiêu tàu bè tùy thích, và cháu sẽ không nói thêm lời nào nữa. Cháu không thể nói rằng cháu thích nhìn cảnh đó, bà biết đấy.”

“Đó là chuyện khác hẳn,” Gió Bấc nói; và trong khi nói bà bật lên từ mái kho cỏ, lao vào trong mây, với Kim Cương trên cánh tay trái gần tim bà. Và cứ như thể những đám mây biết bà đang tới, chúng vỡ òa hân hoan trong vầng sáng hừng hực. Trong giây lát, Kim Cương dường như đang được chở qua những tầng sâu của một biển lửa chói lòa. Giây lát sau, gió vặn vẹo quanh cậu như một trận bão rắn. Vì họ đang ở giữa mây và sương mù, và chúng tất nhiên mang hình dạng của gió, xoăn lốc, cuồn cuộn, xoay tròn, phóng và lao khắp nơi giống như những cuộn nước xám đen, và thế là cứ như thể chính gió đã hiện hình, và cậu bé nhìn thấy gió xám đen phần phật hú gào điên cuồng quanh mình. Lúc thì gió làm lòa mắt cậu bằng cách đập mạnh vào hai mắt; lúc thì gió làm cậu điếc đặc bằng cách rống rít vào tai; vì ngay cả khi sấm ùng ùng kéo tới, cậu bé giờ đã biết đó là cả biển không khí vĩ đại đang cuồn cuộn lao vào nhau trong cơn hối hả lấp đầy khoảng rỗng mà sét đã khoét; lúc thì gió khiến cậu ngạt thở sau khi hút sạch không khí khỏi cơ thể cậu bằng luồng thổi ồ ạt. Nhưng cậu chẳng bận tâm. Cậu chỉ há miệng hổn hển rồi phá lên cười, vì vòng tay của Gió Bấc đang bao quanh cậu, và cậu thì tựa vào ngực bà. Tôi thực sự không thể tả nổi những gì cậu bé đang thấy. Bạn đã từng thấy một đợt sóng vĩ đại phóng vào cái lối ngoằn ngoèo giữa các khối đá? Nếu bạn đã từng, bạn sẽ thấy nước xô vào đồng thời từ mọi ngả, một số thậm chí còn quay ngoắt lại và đối nghịch với số còn lại; tóm lại là một sự lộn xộn kinh hoàng bạn không thể thấy ở bất kỳ đâu trừ trong một đám đông người hoảng loạn. Chà, gió giống như thế đấy, chỉ có điều nó phóng nhanh hơn nhiều, và do vậy hoang dại hơn nhiều, và vặn vẹo, vun vút, xoắn xít, lắt léo, loảng xoảng và rú rít điên cuồng gấp mười lần so với bất kỳ thứ gì tạo hóa sinh ra, trừ đam mê của con người. Kim Cương thấy tóc của bà gió phần phật phủ lên tất cả. Có những lúc quả thực cậu không biết được đâu là tóc, đâu là bão và hơi nước đen. Đôi khi có vẻ như tất cả những lốc gió xám đen cuồn cuộn mù mịt ấy được dệt từ những dải tóc bất tận của Gió Bấc đang túa ra, quét qua quét lại thành những búi đan cài vô tận. Và Kim Cương cảm thấy gió đang tóm lấy tóc mình, vốn được mẹ cậu nuôi khá dài, như thể bản thân cậu cũng là một phần của cơn bão, và một phần sức sống hừng hực của nó như thoát ra từ cậu. Nhưng vì được che chắn bởi vòng tay và lồng ngực của Gió Bấc nên đôi khi, chỉ trong một đợt cuồng phong dữ dội hơn của một lốc gió xoắn nào đấy, cậu mới thoáng nhận ra cơn bão mới ghê rợn làm sao, cái cơn bão mà cậu được mang theo, và đang nép mình trong chính cái tâm lõi hình thành ra nó.

Kim Cương cũng đồng thời thấy dường như họ đang bất động trong tâm bão này, và tất cả những hỗn độn giao tranh đang tiếp diễn đâu đó xung quanh họ. Những ánh chớp nối tiếp nhau rọi sáng cảnh hỗn mang hung tàn này, vén lộ cảnh giao tranh mù mịt trong những sắc màu hỗn loạn: vàng, xanh dương, xám và đỏ bầm. Những đợt sấm nối tiếp nhau xé nát khoảng không bất tận. Nhưng Kim Cương thấy dường như Gió Bấc và cậu đang bất động, hầu như là vậy trừ mái tóc. Không phải vậy. Họ đang lướt với tốc độ của gió về hướng biển.