Sau Lưng Gió Bấc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📄 PDF
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34. Ở VÙNG ĐỒNG QUÊ

❊ ❊ ❊

Chưa tới cuối tháng đó, Hồng Ngọc đã trở nên mảnh mai đáng kể, và Kim Cương mập mạp đáng kể. Chúng bắt đầu trông rất hợp với bộ yên cương đôi.

Joseph và vợ đã sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, và mọi thứ đã sẵn sàng cho việc di cư ngay khi có thông báo. Họ cảm thấy bình an và hạnh phúc đến nỗi họ nhận định rằng tất cả những khó khăn vất vả họ đã trải qua thật bõ công chịu đựng, về phần Nanny, từ lúc ra viện cô bé hạnh phúc đến nỗi cô bé chẳng mong gì tốt đẹp hơn, và chẳng thấy có gì thú vị trong ý tưởng chuyển về đồng quê sinh sống. Đồng thời, cô bé chẳng hề biết đồng quê nghĩa là gì, vì cô bé chưa từng nhìn thấy thứ gì ngoài đường phố và đèn khí đốt. Hơn nữa, cô bé gắn bó với Jim hơn là với Kim Cương: Jim là một người khôn ngoan, còn Kim Cương trong mắt cô bé giỏi lắm chỉ là một em bé to xác dễ thương, người mà mất công tranh luận đến mấy cũng không bao giờ nói khôn, chứ đừng nói là nghĩ khôn được. Giờ cô bé có thể chăm em bé giỏi như cậu, nên cô tự đánh giá mình đáng mặt hàng chị của cậu. Với bố mẹ cậu bé, cô bé là tất cả những gì họ có thể mong muốn.

Kim Cương đã nhọc công vất vả lắm mới tìm thấy Jim, và ấy là nhờ sự giúp đỡ của chú cảnh sát cao lớn, người đã rất vui mừng được nối lại mối quen biết với cậu bé lạ thường này. Jim đã chuyển khu phố, và không nghe tin gì về trận ốm của Nanny cho tới khi cô bé đã được đưa vào viện một thời gian, và cậu quá nhút nhát nên chẳng dám đến hỏi thăm về cô bé. Nhưng sau cùng, khi cô bé tới sống với gia đình Kim Cương, Jim sẵn lòng tới thăm cô. Chính sau một trong những lần đến thăm của cậu - cả buổi chúng đã nói về tương lai mới mẻ của cô bé - và Nanny bày tỏ với Kim Cương ý kiến của mình về vùng đồng quê.

“Chẳng có gì ở đó ngoài mặt trời và mặt trăng, Kim Cương à.”

“Có cây và có hoa nữa,” Kim Cương nói.

“Ồ, những thứ đó không tính,” Nanny đáp lại.

“Thế ư? Chúng thật đẹp, và chúng khiến ta hạnh phúc khi ngắm nhìn.”

“Đó là bởi vì cậu quả là đồ ngốc.”

Kim Cương mỉm cười nhìn xa xăm, như thể cậu bé đang đăm đắm nhìn qua những vòm lá xanh và ảo ảnh ấy khiến cậu mãn nguyện. Nhưng cậu bé đang nghĩ thầm xem cậu có thể làm gì nữa cho Nanny. Tối hôm đó cậu tới tìm ông Raymond, vì cậu bé nghe nói ông đã quay trở lại thành phố.

“A! Chào cháu, Kim Cương.” ông Raymond nói. “Ta rất vui được gặp cháu.”

Và quả thật như thế, vì ông đã trở nên rất yêu mến cậu bé. Ý kiến của ông về cậu bé khác hẳn với của Nanny.

“Giờ cháu muốn gì, con trai?” ông hỏi.

“Cháu luôn muốn điều gì đó, thưa bác,” Kim Cương trả lời.

“Ồ, chuyện đó hoàn toàn ổn, miễn là những điều cháu muốn là đúng đắn. Ai mà chẳng muốn điều gì đó, chỉ có điều thường họ không nhắc về nó đúng chỗ mà thôi. Điều gì hả cháu?”

“Có một người bạn của Nanny, một cậu bé què, tên là Jim.”

“Ta đã nghe nói về cậu bé đó,” ông Raymond nói. “Sao nữa?”

“Nanny không thích về vùng đồng quê, thưa bác.”

“Chà, chuyện đó liên quan gì tới Jim?”

“Bác không thể tìm được góc nào cho Jim làm việc - phải không, thưa bác?”

“Ta không biết là ta không thể đấy. Nghĩa là, cháu phải chỉ ra được lý do chính đáng cho việc đó.”

“Cậu ấy là cậu bé ngoan, thưa bác.”

“Chà, tốt hơn nhiều cho cậu ấy.”

“Cháu biết cậu ấy có thể đánh giày, thưa bác.”

“Tốt hơn nhiều cho chúng ta.”

“Bác muốn được đánh giày ở miền quê - đúng không, thưa bác?”

“Ừ, chắc chắn thế.”

“Giẫm giày bẩn lên hoa thì không hay gì - đúng không, thưa bác?”

“Không, quả thực là không.”

“Hoa sẽ không thích chuyện đó - phải không?”

“Không, hoa sẽ không thích.”

“Khi đó Nanny sẽ đi vui vẻ hơn, thưa bác.”

“Nếu những bông hoa không thích giày bẩn giẫm lên chúng thì Nanny sẽ không ngại về miền quê? Thế thôi ư? Ta không hiểu gì cả.”

“Không, thưa bác. Ý cháu không phải thế. Ý cháu là, nếu bác đưa Jim đi cùng để lau giày cho bác, và làm việc vặt, bác biết đấy, thưa bác, khi đó Nanny sẽ thích miền quê hơn. Bạn ấy quý mến Jim lắm!”

“Giờ cháu đi vào vấn đề chính rồi đấy, Kim Cương. Ta hiểu rõ ý cháu. Ta sẽ suy nghĩ kỹ về chuyện này. Cháu có thể dẫn Jim tới gặp ta được không?”

“Cháu sẽ cố, thưa bác. Nhưng các bạn ấy không để ý đến cháu lắm. Các bạn ấy nghĩ cháu là đồ ngốc,” Kim Cương nói thêm, cùng với nụ cười hiền hậu nhất của cậu bé.

Những gì ông Raymond nghĩ, tôi hầu như không dám viết xuống ở đây. Nhưng một phần của ý nghĩ ấy là, sự thông thái cao siêu nhất hẳn có vẻ điên rồ với những ai không sở hữu nó.

“Dù vậy, cháu nghĩ cậu ấy sẽ đến - sau khi trời tối, bác biết đấy,” Kim Cương nói tiếp. “Cậu ấy kiếm được khá từ việc đánh giày. Mọi người thường tử tế với những cậu bé què, bác biết đấy, thưa bác. Nhưng sau khi trời tối, sẽ không còn nhiều việc để làm.”

Kim Cương đưa được Jim tới gặp ông Raymond, và kết quả là ông quyết định cho cậu ta một cơ hội. Ông cho cả cậu ta và Nanny quần áo mới; và vào một ngày định sẵn, Joseph dẫn vợ, ba đứa con, Nanny và Jim, đi tàu tới một ga nào đó ở hạt Kent, nơi họ thấy một chiếc xe ngựa chờ sẵn để chở họ cùng hành lý tới Gò Nhỏ, tên ngôi nhà mới của ông Raymond. Tôi sẽ không miêu tả những cảm giác khác nhau của nhóm người khi họ đi, hay khi họ tới. Tất cả những gì tôi sẽ nói là, Kim Cương, người duy nhất mà tôi quan tâm, đang đắm chìm trong niềm vui sướng lặng lẽ - niềm vui quá sâu sắc để có thể cất thành lời.

Joseph trong đêm đó trở lại thành phố, và sáng hôm sau điều khiển Hồng Ngọc và Kim Cương, cùng với chiếc xe ngựa ở đằng sau chúng, và ông Raymond cùng một phụ nữ ở trong xe. Vì giờ ông Raymond không còn là chàng độc thân già nữa: ông đưa vợ mình tới sống ở Gò Nhỏ. Ngay khi Nanny nhìn thấy bà, cô bé nhận ra bà chính là người phụ nữ đã cho cô bé mượn chiếc nhẫn hồng ngọc. Ông Raymond đã tặng bà chiếc nhẫn ấy.

Trời nóng bức, và khu rừng thật râm mát. Không có nhiều hoa dại lắm, vì lúc đó sắp tới mùa thu, và hầu hết hoa dại bừng dậy chào đời sớm hơn lá cây, bởi nếu chúng không làm thế, chúng sẽ không bao giờ thấy được mặt trời. Vì thế tới lúc cây cối được kết lá trang hoàng, chúng đã hết thời gian vui vẻ, và lại đang sửa soạn đi ngủ. Nhưng vẫn có trảng cỏ tuyệt đẹp và cúc họa mi mọc quanh nhà, và niềm vui thích lớn của Kim Cương dường như là được nằm giữa chúng và hít thở không khí trong lành. Nhưng suốt thời gian ấy, cậu mơ về xứ sở sau lưng gió bấc, và cố gắng nhớ lại những bài hát mà dòng sông đã ngân nga. Vì chốn này giống như ở xứ sở sau lưng gió bấc hơn bất kỳ chốn nào kể từ khi cậu bé rời khỏi đó. Đôi khi cậu bé để em trai, đôi khi em gái, và đôi khi cả hai, nằm trong cỏ với cậu, và khi đó cậu cảm thấy mình như một cô mèo với lũ con đầu lòng, cậu bé nói vậy, chỉ có điều cậu không thể gừ gừ - tất cả những gì cậu có thể làm là hát.

Đấy là những khoảng thời gian rất khác so với quãng thời gian cậu bé điều khiển xe ngựa trước đây, nhưng các bạn chớ tưởng là Kim Cương lười biếng. Giờ cậu bé không giúp mẹ nhiều, vì Nanny đã thế chỗ của cậu trước đây, nhưng cậu bé vẫn giúp bố, cả ở trong chuồng ngựa và phòng chứa yên cương, và thường đi cùng bố trên chỗ ngồi đánh xe để có thể học điều khiển cặp ngựa, và để sẵn sàng mở cửa xe ngựa. Ông Raymond khuyên bố cậu nên để cậu được thoải mái tự do.

“Một cậu bé như thế,” ông nói, “không nên bị thúc ép.”

Joseph hồ hởi chấp thuận, cười thầm với ý nghĩ về chuyện thúc ép Kim Cương. Sau khi làm mọi việc thuộc về phần mình, cậu bé có cả kho thời gian muốn làm gì tùy thích. Và đó là khoảng thời gian hạnh phúc, đôi khi thật vui vẻ, của cậu. Chỉ có điều đã hai tháng rồi cậu bé không nhìn thấy hay nghe tin gì từ Gió Bấc.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.