Trảm Tà

Lượt đọc: 1191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 504
Quan ải khốn cùng, mạng người hóa tro

❊ ❊ ❊

Hắn nằm trên giường, chỉ cảm thấy toàn thân xương cốt như muốn rã rời, mỗi tấc da thịt, mỗi khối cơ bắp đều đau nhức; mi mắt nặng trĩu như hai phiến sắt, khó mà mở ra, thế nhưng đầu óc cứ ong ong, không sao ngủ được.

"Già rồi, mình rốt cuộc đã già rồi..."

Hắn ảm đạm thở dài một tiếng.

Hơn một tháng qua, ngày nào cũng trong trạng thái tinh thần căng thẳng cao độ, đổi lại là kẻ khác, đều khó mà chịu đựng nổi. Kẻ nào hơi yếu đuối một chút, có lẽ đã sớm sụp đổ rồi.

Huống chi, thân xác đã có tuổi này còn mang theo bệnh tật.

Từ sau tiết lập xuân, đại quân Nguyên Văn Xương ngoài quan bắt đầu điều động, sau đó tấn công quan ải, hàng vạn binh lính như thủy triều, từng đợt từng đợt đánh tới, từ sáng đến tối, chưa bao giờ có lúc dừng nghỉ.

Sáng sớm, ánh bình minh nhàn nhạt, binh đao như rừng; giữa trưa, mặt trời treo trên đỉnh đầu, mồ hôi và máu tươi cùng rơi; hoàng hôn, tàn dương như máu, tàn chi khắp đất...

Đây thực sự là một trận chiến thảm liệt vô cùng, trên vách đá Ngũ Lăng Quan, máu bắn tung tóe mấy tấc, tựa như được quét một lớp sơn đỏ dày cộm. May thay, vẫn thủ được.

Chỉ là còn có thể giữ được bao nhiêu ngày? Thân thể mình ngày một hư nhược; tướng sĩ trong quan ngày nào cũng thương vong hao hụt; lôi mộc, đồng trấp và các loại vật tư thủ quan ngày càng ít đi...

Kinh thành dốc toàn lực ủng hộ Ngũ Lăng Quan, vì trên dưới triều đình đều hiểu rõ ý nghĩa của cửa ải này, mỗi ngày đều có thanh tráng đinh và vật tư vận chuyển liên tục tới quan. Chính nhờ có sự ủng hộ này, Ngũ Lăng Quan mới có thể cầm cự đến bây giờ.

Thế nhưng, tài nguyên của kinh thành cũng không phải là vô cùng vô tận, mấy ngày gần đây, đã bắt đầu sụt giảm.

Đây là chuyện không còn cách nào khác, bị trọng binh vây khốn, ngày ngày tiêu hao, chẳng khác nào ngồi không ăn núi lở.

Lối thoát duy nhất: Có người đến cứu.

Nhưng còn ai có thể tới nữa đây?

Nơi gần kinh thành nhất là Lương Châu, thiết kỵ Lương Châu vốn đã xuất binh chi viện, cũng vì thế mà bị ngoại tộc Mông Nguyên thừa cơ xâm nhập, công thành đoạt đất, chiếm mất không ít nơi; thánh chỉ truyền đến đất phong của ba phiên vương cũng đã rất lâu rất lâu rồi, nhưng hoàn toàn không có hồi âm, kể từ sau lần liên quân cần vương bị tiêu diệt toàn bộ, các phiên vương cũng nhận ra thế sự không thể cứu vãn, đành án binh bất động, bảo vệ đất phong của mình là chính; còn như Trung Châu, Dương Châu, Man Châu kia, lại càng không cần phải nói, Dương Châu, Trung Châu đã là lãnh địa của họ Nguyên rồi...

Chỉ còn lại một mình Ung Châu.

Cựu Thứ sử Ung Châu Quách Hoành đang ở kinh thành, ngày tháng của ông ta cũng chẳng dễ chịu gì, trăm xe vàng bạc châu báu mang theo hầu như đều bị quyên góp sạch. Không chỉ ông ta, các môn tộc phú hộ trong kinh thành đều phải nộp của cải ra, kẻ nào không tình nguyện, Ngự Lâm quân như hổ như sói sẽ trực tiếp tới cửa.

Phá sản tiêu tai, có lẽ còn là điều may mắn. Do hao hụt nhân số nghiêm trọng, Tân đế đã bắt đầu hạ lệnh tráng đinh, liên tục đưa người trẻ khỏe lên Ngũ Lăng Quan.

Những người này bình sinh chưa từng ra chiến trường, có khi đánh nhau cũng chưa từng, vậy mà bị tống tới đây, nhét vào tay một món vũ khí, liền phải đối mặt với sống chết.

Sự tồn tại của họ, chỉ thuần túy là pháo hôi.

Nhiều việc làm như vậy khiến trong kinh thành oán khí ngút trời, nhưng đều bị trấn áp một cách tàn khốc.

Từ khi Tân đế đăng cơ đến nay, kẻ bị áp giải đến Ngọ Môn trảm thủ đã lên đến hàng ngàn.

Từ xưa đến nay, ngôi vua thay đổi, rất ít khi không đổ máu, huống chi là thời cuộc phong ba bão táp hiện tại?

Rất nhiều khi, chỉ có máu tươi mới khiến người ta sợ hãi! Muốn trấn ổn nhân tâm, chỉ đành vung lưỡi đao, còn như sự phản kháng sau này, ai còn quản được nữa?

Cũng có thánh chỉ gửi tới Ung Châu, nhưng Tân đế không hề ôm hy vọng. Tình cảnh Ung Châu thiên hạ đều biết, chi li vỡ vụn, có thể kéo được bao nhiêu binh giáp? Nếu Trần Tam Lang tinh trung báo quốc, hy sinh cái tôi, dẫn quân tấn công Dương Châu, Tân đế đương nhiên là thích.

Dương Châu là đại bản doanh của họ Nguyên, có lưu binh lực trấn thủ, Trần Tam Lang chuyến đi này, có lẽ một đi không trở lại, nhưng chỉ cần gây ra một chút quấy nhiễu và phân tâm cho Nguyên Văn Xương, thì bao giờ cũng tốt.

Khốn cục của kinh thành ngày một nghiêm trọng, thời gian này, tin báo khẩn từ Lương Châu truyền về như bông tuyết, nhưng đều không lo được nữa, văn võ bá quan trong triều, nhiều người thậm chí đã mặc định, chẳng bao lâu nữa, Lương Châu sẽ bị Mông Nguyên tằm ăn lên hết sạch, đến lúc đó, chính là cục diện quốc môn rộng mở...

Nhưng làm sao đây?

Biện pháp duy nhất hiện nay là điều động thiết kỵ Lương Châu trở về, nhưng họ vừa đi, kinh thành họa trong sớm tối. Lựa chọn tiến thoái lưỡng nan, chỉ đành chặt tay cầu sinh.

Cho dù, chỉ là tạm thời thoi thóp sống qua ngày.

Từ cuối đông năm ngoái, không khí kinh thành vô cùng đè nén. Đêm xuống đã thực thi giới nghiêm, ban ngày cũng là binh mã tuần tra, bốn cửa thành đóng ba, chỉ mở một cửa.

Cửa mở này, ra vào đều phải chịu kiểm tra nghiêm ngặt.

Bắt buộc phải vậy, nếu không bách tính đầy thành đã chạy sạch từ lâu, chỉ còn lại một tòa thành không.

Buổi trưa, cửa Đông mở ra đám người nhốn nháo, một đội ngũ đang xuất thành, số người không ít, tới mấy trăm.

Những người này đều là thanh tráng, y phục không đồng nhất, kẻ mặc vải thô, kẻ lại khoác hai mảnh da giáp, trông bất lương bất loại.

Bên cạnh đội ngũ, có tướng sĩ mặc giáp đầy đủ tay cầm vũ khí, cưỡi trên tuấn mã cao to. Tựa như hộ vệ, nhưng trông giống cai ngục hơn.

Các tướng sĩ áp giải đội ngũ ra khỏi thành, đi ngoằn ngoèo, hướng đi, chính là Ngũ Lăng Quan.

Trong cửa thành, tiếng khóc vang lên khắp nơi, đó là người nhà đến tiễn biệt, nếu không có binh giáp ngăn lại, họ đã nhào tới cướp người đàn ông của mình về.

Họ, có người là con trai của họ; có thể là chồng của họ; cũng có thể là anh em của họ...

Trên một tửu lầu gần đó, một văn sĩ vẻ mặt sầu khổ đứng bên cửa sổ, chứng kiến cảnh này, dậm chân ngửa mặt than dài, ngâm rằng: "Xe rầm rầm, ngựa tiêu tiêu, người đi từ biệt chốn thành ngoại; cha mẹ vợ con chạy tiễn đưa, bụi mù chẳng thấy cầu Trường An. Kéo áo giậm chân chặn đường khóc, tiếng khóc vút thẳng tận trời xanh... Thiên hạ này, rốt cuộc là làm sao vậy!"

Vừa ngâm, vừa nâng chén uống rượu, cuối cùng lại gục xuống bàn khóc lớn.

Cả kinh thành, dường như đều đang khóc.

Đội ngũ đã ra khỏi thành, đi xa rồi, không còn nghe thấy gì nữa.

Trong đội ngũ, La Nguyên vẻ mặt tê dại bước đi từng bước vô hồn, cậu ta năm nay chỉ mới hai mươi hai tuổi, mặt mũi thanh tú, da thịt nõn nà, nhìn là biết kẻ đọc sách.

Cậu ta vốn là một tú tài, nếu không có loạn chiến, e là đã tham gia hương thí rồi. Với thành tích bình thường của cậu, rất có thể đỗ cử nhân, tiền đồ gấm vóc trong tầm mắt.

Nhưng tất cả kỳ vọng, đều giống như một chiếc gương rơi vỡ, bị đập nát vụn.

Thạch Phá Quân tạo phản, man quân giết vào Ung Châu — La Nguyên vốn xuất thân đại tộc Ung Châu đành phải theo gia tộc trốn chạy, trải qua đủ mọi gian khổ, cuối cùng trốn vào kinh thành, trốn vào nơi mà cậu từng nghĩ là an toàn nhất thiên hạ.

Dưới chân Thiên tử, vốn dĩ phải an toàn không lo.

Thế nhưng, Nguyên Văn Xương lại phản, đánh thẳng đến dưới Ngũ Lăng Quan. Kinh thành bị vây khốn, cô lập không viện trợ. Chuyện phía sau không biết đã xảy ra như thế nào, hết chuyện này đến chuyện khác, tình thế ngày một nghiêm trọng, tiền bạc gia tộc mang theo như nước chảy nộp sạch, căn nhà lớn đang ở biến thành nhà nhỏ... cho đến bây giờ, bản thân bị trúng tuyển đi tráng đinh, phải bôn ba đến Ngũ Lăng Quan, thủ quan tham chiến...

La Nguyên sống hai mươi hai năm, gà còn chưa từng giết một con. Đẩy cậu đi Ngũ Lăng Quan, chẳng phải là bảo cậu đi chịu chết sao?

"Sớm biết thế này, lúc đầu tội gì phải từ Ung Châu chạy tới kinh thành? Chẳng bằng ở lại bên kia, trốn lên núi làm một ẩn sĩ, có lẽ còn sống thêm được mấy năm..."

La Nguyên ngẩng đầu nhìn trời, bi thương từ trong tâm trào dâng, lẩm bẩm: "Thiên địa nhập lò, mạng người hóa tro. Thiên hạ này, rốt cuộc là làm sao vậy?"

---❊ ❖ ❊---

Trên Ngũ Lăng Quan, Tạ Dư Bôi vừa mới chợp mắt, chợt nghe thấy tiếng tù và ù ù, không khỏi ngồi bật dậy trên giường.

Đùng đùng đùng!

"Tướng quân, quân phản loạn lại bắt đầu công quan rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:433
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.