Tại quận trị Ung Châu, trên phủ đệ nhà họ Tống, đèn hoa giăng lối, không khí hân hoan hỉ hả.
“Đa tạ, đa tạ...”
Chủ nhân Tống phủ, Lễ phòng chủ sự Ung Châu hiện nay là Tống Chí Viễn, vẻ mặt tươi cười đứng trước cửa đại sảnh, đón tiếp khách khứa, miệng không ngừng xã giao.
Hôm nay ông rất vui, bởi vì hòn ngọc quý trên tay - Tống Kha Thiền - cuối cùng cũng đã xuất giá.
Tống Kha Thiền đã đôi mươi, ở thời đại này coi như đã lớn tuổi, vì chuyện chung thân đại sự của nàng, Tống Chí Viễn không ít lần lo lắng. Trước kia khi còn ở phủ Nam Dương, người đến cầu thân không ít, nhưng nàng vẫn chưa ưng ý ai. Sau đó gặp phải cảnh Nguyên Hóa Thành ép hôn, may nhờ Hứa Niệm Nương cứu thoát, chuyện này cứ thế kéo dài mãi.
Nhìn con gái tuổi tác ngày một lớn, làm cha làm mẹ sao có thể không sốt ruột? Tiếc là Tống Kha Thiền một lòng một dạ đều đặt trên người Trần Tam Lang, ra vào phủ đệ chẳng chút kiêng dè.
Đối với Trần Tam Lang, Tống Chí Viễn tự nhiên không có ý kiến gì, đây là rể hiền số một. Dù Trần Tam Lang đã thành thân với Hứa Quân, nhưng chế độ vương triều, ba vợ bốn nàng hầu là chuyện thường tình, huống chi kẻ như Trần Tam Lang, đường đường là Ung Châu Thứ sử, nếu không cưới thêm vài người vợ, đừng nói mẹ của Trần Tam Lang không chịu, ngay cả bộ hạ dưới trướng cũng chẳng bằng lòng. Là một tập thể có lợi ích gắn kết, vấn đề hậu duệ của thủ lĩnh chưa bao giờ là chuyện cá nhân.
Điển hình như hoàng đế tam cung lục viện, nương nương phi tử một đống lớn, rất nhiều khi chẳng phải do hoàng đế hoang dâm vô độ, mà là phải nỗ lực cày cấy vì sự truyền thừa hoàng thất, để lại hạt giống.
Đều là một đạo lý cả thôi. Dù sao từ xưa đã vậy, thiên hạ đều công nhận đạo lý này.
Tống Kha Thiền qua lại với Trần Tam Lang, Tống Chí Viễn cầu còn không được, sao lại phản đối. Chỉ là thái độ của Trần Tam Lang mập mờ không rõ, khiến người ta sốt ruột.
Đã nhiều lần Tống Chí Viễn muốn tự mình đến cửa cầu thân. Nhưng từ trước tới nay, đủ loại chuyện phiền nhiễu xảy ra liên miên, hết việc này đến việc khác; hơn nữa, ông còn lo Trần Tam Lang từ chối, vậy thì thật là khó xử.
Trời thương cho, mấy ngày trước, khúc gỗ mục Trần Tam Lang này cuối cùng cũng thông suốt, phái người tới cửa cầu thân. Tống Chí Viễn mừng rỡ khôn xiết, lập tức chọn ngày lành tháng tốt, dù sao trong thời buổi rối ren này, càng nhanh càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng.
Hôm nay, chính là ngày đại hỷ.
Với tư cách Lễ phòng chủ sự, Tống Chí Viễn thông thuộc lễ chế, mọi việc, mọi trình tự đều được sắp xếp ngăn nắp, tỉ mỉ không chút sai sót.
Bận rộn suốt cả ngày, lễ nghi hoàn tất, tân nương được đưa vào phòng. Trần Tam Lang vẫn phải ở lại đại sảnh, chiêu đãi khách khứa.
“Tống huynh, chúc mừng huynh tìm được rể hiền!”
Tại Tống phủ, Chu Phân Tào tới dự tiệc, nâng chén chúc mừng Tống Chí Viễn.
Tống Chí Viễn đã uống khá nhiều rượu, gương mặt tươi cười: “Đa tạ Phân Tào, ai, Kha Thiền gả đi rồi, kẻ làm cha như ta cũng thấy an lòng.”
Chu Phân Tào cười ha hả, y cũng thấy vui thay cho bạn tốt.
Tống Chí Viễn lại nói: “Ngày đó, huynh bảo ta theo về cùng Công tử, nội tâm ta giằng xé dữ dội. May mà cuối cùng vẫn quyết định, bằng không, sớm đã thành nắm xương khô trong mồ rồi.”
“Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa, chỉ nên nhìn về phía trước. Từ nay về sau, huynh đệ ta dốc sức đồng lòng, giúp Công tử trị lý cơ nghiệp, thành tựu đại sự, công tội sau này, ắt có thiên thu luận định.”
“Nói hay lắm, cạn chén này!”
“Uống!”
Một loạt ly chén được nâng lên, giờ phút này, cùng uống vui vầy.
Đến tận chạng vạng tối, Trần Tam Lang đã có chút men say đi vào tân phòng.
Nghe tiếng mở cửa đóng cửa “kẽo kẹt”, Tống Kha Thiền ngồi bên giường không khỏi căng thẳng trong lòng, bất giác đưa tay nắm chặt vạt áo.
Lần đầu làm vợ, lần đầu đối mặt với chuyện nam nữ, khó tránh khỏi chút sợ hãi, nhất là những lời Hứa Quân đã dặn dò trước đó. Nàng nói phu quân tuy xuất thân thư sinh, nhưng có luyện võ nghệ, thân hình tráng kiện vân vân.
Nàng vừa nói vậy, Tống Kha Thiền càng thêm thấp thỏm, không phải sợ Trần Tam Lang quá mãnh liệt, mà là lo bản thân mới đón ân trạch mưa móc, không thể khiến phu quân thỏa mãn.
Trần Tam Lang vào phòng, trải nghiệm tương tự đã từng có một lần, cho nên tỏ ra khá thành thạo. Rất nhanh đã giúp Tống Kha Thiền vén khăn voan, lộ ra gương mặt mày mục như họa.
Tống Kha Thiền có nét đẹp tri thức, thuở thiếu thời nàng có chút tinh quái nghịch ngợm, nhưng trải qua nhiều chuyện những năm gần đây, dần trút bỏ tâm tính thiếu nữ, trở nên nhàn tĩnh ôn nhu.
Uống xong rượu giao bôi, sắc mặt Tống Kha Thiền ửng hồng, khẽ nói: “Tướng công, để thiếp giúp người cởi y phục.”
Trần Tam Lang cười ha hả: “Thiền nhi, chuyện cởi y phục cứ để vi phu làm đi, ta có kinh nghiệm mà.”
Lời này mang theo ý trêu chọc, Tống Kha Thiền xấu hổ không thôi, nằm sấp trên giường, không dám động đậy.
Ngoài phòng, bầu trời tối sầm lại, nổi gió, qua một lát, đột ngột một tiếng sấm vang lên, từng dải chớp bạc múa lượn đan xen.
“Sắp mưa rồi...” Trong màn phù dung ấm áp, Trần Tam Lang đang cần mẫn lao động nghe tiếng sấm, lên tiếng nói.
“Ưm ưm...” Bị hắn làm cho cả người nhũn ra không còn chút sức lực, Tống Kha Thiền ý loạn tình mê, căn bản không nghe thấy hắn nói gì.
“Vậy thì, cứ để bão tố tới mãnh liệt hơn đi.” Trần Tam Lang lẩm bẩm, vùi đầu tiến vào thân thể ấm áp mềm mại.
“A!”
Tống Kha Thiền không thể nhịn thêm được nữa, bật thốt tiếng kêu lên, đau đớn mà khoái lạc.
Sau trận sấm chớp, quả nhiên cuồng phong bão táp ập đến, mưa trút xuống ào ạt, đập lên mái hiên cửa sổ nghe lạch cạch, hòa quyện cùng âm thanh trong phòng, tạo thành bản nhạc.
Đây là một trận mưa giữa hè, chẳng bao lâu nữa, ruộng đồng ngoài thành sẽ kết trái, đón chờ mùa thu hoạch. Năm nay, nhất định được mùa.
---❊ ❖ ❊---
Nơi kinh thành cách xa vạn dặm, đêm nay cũng là một đêm mưa, bầu trời đen kịt, như thể vừa đổ mực lên vậy. Chớp lóe lên chốc lát, trông vô cùng dữ tợn.
Giờ đã không còn sớm, Tử Cấm Thành bao trùm trong màn mưa, ánh đèn hiu hắt, lộ ra vài phần tiêu điều.
Thời gian gần đây, tòa thành kim bích huy hoàng này phải chịu tai ương chiến loạn, sau từng trận chiến thảm liệt, nơi nào cũng có những chỗ đổ nát hư hại. Thậm chí ở một số góc khuất cỏ dại mọc um tùm cũng chẳng có ai tu sửa, tỏa ra một luồng khí tức hoang tàn.
Trong hoàng cung, Ngự thư phòng đèn vẫn sáng, Nguyên Văn Xương ngồi trên ghế, tựa như một tảng đá điêu khắc, cứng rắn và vững chãi.
Chỉ có râu của ông, đã lấm tấm đầy sương trắng. Hai má bắt đầu hóp lại, trông gầy gò.
Từ sau khi khởi sự, chiến sự liên miên, khoác giáp cầm gươm, đối với tinh thần thể lực cá nhân đều là sự tiêu hao cực lớn, nhưng Nguyên Văn Xương cuối cùng đã thành, nhập chủ kinh thành, ngồi trên Kim Loan điện. Tuy nhiên ông không xưng đế, mà lấy danh nghĩa “Thanh quân trắc”, lập một đệ tử hoàng thất tám tuổi làm vua, đứa trẻ này chính là con trai của Tứ Vương gia.
Cách làm này của Nguyên Văn Xương khá thông minh, có thể làm dịu đi rất lớn các loại mâu thuẫn hiện tại.
Chỉ là, rất nhiều chuyện nhân thời thế mà động, nhân thế cuộc mà biến, thường sẽ vượt quá phạm vi kiểm soát của sức người.
Nhìn xấp tình báo báo cấp dày cộm trên án thư, Nguyên Văn Xương nhíu chặt mày: những quân báo này đều từ phía Lương Châu gửi về, nội dung chủ yếu chỉ có một, thiết kỵ Mông Nguyên hoành hành ngang ngược, công thành đoạt đất, đốt giết cướp bóc, sắp đánh hạ cả Lương Châu rồi!
Khiến Mông Nguyên xuất quân là chủ ý ban đầu của Nguyên Văn Xương, thế nhưng ông vạn vạn không ngờ đối phương lại hung mãnh đến thế, chỉ trong thời gian ngắn đã đánh tới, nếu để thêm thời gian, e là sẽ binh lâm thành hạ.
“Phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị...” Nghe tiếng gió mưa cuồng bạo bên ngoài, Nguyên Văn Xương thở dài một tiếng.