Trảm Tà

Lượt đọc: 1265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 576
Dương Châu đổi vận, trời sao bất công

❊ ❊ ❊

Giang Nam thắng cảnh, có quế tử ba thu, hoa sen mười dặm.

Nhắc tới Giang Nam, lòng người ai chẳng hân hoan, lòng người ai chẳng hướng về.

Giang Nam này, lấy Dương Châu làm hạt nhân.

Dương Châu lắm cảnh đẹp, trong đó Tần Hoài Hà càng là nổi danh thiên hạ; tương truyền rằng qua nhiều triều đại, đều có đế vương vi phục tuần du nơi đây, còn lưu lại không ít phong lưu tao nhã, đến tận bây giờ trong chốn thị thành, vẫn còn được xem là câu chuyện trà dư tửu hậu.

Cái danh Tần Hoài Hà, ba phần ở nước, bảy phần lại ở những con họa phưởng tinh xảo ngày đêm bơi lội trên mặt nước. Khi màn đêm vừa buông xuống, trong những con họa phưởng ấy sẽ vang lên tiếng tỳ bà ống sáo du dương cùng tiếng hát yêu kiều. Khách khứa đông đúc, quan lại quyền quý nườm nượp không dứt, cụng ly trao chén, uống rượu mua vui, cho đến tận lúc sáng bảnh mắt.

Toàn bộ Tần Hoài Hà trở thành một đại dương hoan lạc.

Đây là chốn vui chơi có thể khiến bất cứ ai cũng phải chìm đắm; đây là hố sâu nuốt người không nhả xương; đây là thùng nhuộm lớn từ lâu đã không còn phân biệt được sắc màu...

Mà đằng sau sự hoan lạc ấy, còn có thi nhân nói rằng: Một mạch Tần Hoài, điểm điểm tích tích, đều là máu và lệ!

Thế nhưng hiện giờ, cảnh đẹp không còn nữa. Trên mặt Tần Hoài, số lượng họa phưởng giảm sút mạnh; người trong thuyền, kẻ nào kẻ nấy mặt mày sầu thảm, kinh hoàng không chỗ trốn.

Dương Châu sắp đổi vận rồi!

Liên tục có tin báo truyền đến, nói rằng có một đội quân hung mãnh đột tiến từ phía tây bắc, dọc đường như chẻ tre, liên tiếp phá vỡ Nam Dương phủ, Kiến Đức phủ... chẳng bao lâu nữa sẽ đánh đến tận quận thành Dương Châu. Đội ngũ này đã tạo thành thế như lửa cháy đồng cỏ, không thể cản phá, mà cờ hiệu họ giương lên có chút kỳ quái, một mặt thêu chữ "Duệ Sĩ"; một mặt chỉ có một chữ lớn:

"Trần"!

Rõ ràng, thủ lĩnh dẫn quân hẳn là họ Trần.

Nhưng là người họ Trần phương nào, người người đều không hay biết, thậm chí ngay cả việc họ giết từ đâu tới cũng chưa rõ ràng. Có kẻ nói từ phương Bắc; có kẻ nói từ Trung Châu; lại có kẻ nói từ Ung Châu...

Chúng thuyết phân vân, lúc này tin tức bị bưng bít lạc hậu, trong lòng nhiều dân chúng Dương Châu, Ung Châu vẫn còn là một thế giới vỡ vụn trong cảnh binh đao loạn lạc.

Điều duy nhất khiến mọi người xác định rõ, chính là đội quân Duệ Sĩ tới thế hung hăng kia. Nghe nói lúc họ mới xuất hiện trong cảnh nội Dương Châu, chẳng qua chỉ có vài ngàn người, mà nay, theo đà thu nạp không ngừng, đã lên tới vài vạn.

Tình huống này cũng chẳng khiến người ta ngạc nhiên, nhiều năm qua, Dương Châu luôn là thiên hạ của họ Nguyên, quản trị vô cùng nghiêm ngặt, trong năm thái bình, vốn dĩ luôn trật tự đâu ra đấy. Nhưng cùng với việc Nguyên Văn Xương khởi sự, dẫn đại bộ phận quân đội lên phía Bắc tác chiến, Dương Châu liền trở thành vùng đất trống không. Nghiêm trọng hơn là, vì nhu cầu chiến sự, Nguyên Văn Xương hạ lệnh hậu phương phải liên tục vận chuyển đủ loại vật tư và tân binh lên phía Bắc, sau vài đợt, quả thực chẳng khác nào vắt xương tủy, khiến bách tính Dương Châu khổ không tả xiết, tích tụ vô vàn oán hận.

Phạm trù "bách tính" này không chỉ bao gồm nhà nghèo khó, mà còn bao gồm các loại hương thân phú hộ, thậm chí là danh môn vọng tộc.

Nguyên Văn Xương muốn tranh thiên hạ, hỏi đỉnh thiên hạ, chỉ dựa vào những tầng lớp cỏ rễ dưới đáy là không thể nào.

Lúc bắt đầu, tầng lớp hào thân đều chủ động ủng hộ, bởi Nguyên Văn Xương hứa hẹn, chỉ cần lấy được thiên hạ, tất sẽ báo đáp gấp bội.

Nói trắng ra, điều này chẳng khác nào một khoản đầu tư kinh doanh. Ngàn vạn năm qua, chuyện thiên hạ đều là như vậy.

Chỉ là đến sau này, chiều gió đã đổi; mà quân Mông Nguyên xâm lấn lại trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.

Tiền tuyến căng thẳng, tình thế chuyển biến xấu đi nhanh chóng; các loại ủng hộ ở hậu phương từ chủ động biến thành bị động, rồi lại biến thành bị ép buộc, oán khí không thể tránh khỏi nảy sinh, và ngày càng nhiều.

Dương Châu lúc này, chẳng khác nào cỏ khô khắp nơi, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể khiến lửa lớn cháy đồng – sự xuất hiện của quân Duệ Sĩ chính là ngọn lửa đó.

Vì vậy, trong phút chốc liền bùng cháy.

Mạc Hiên Ý trị quân nghiêm cẩn, hành quân nghiêm túc, mặc dù không ít quân quy là lúc ở Ung Châu, chính tay Trần Tam Lang ban bố, nhưng việc chấp hành cũng là vô cùng quan trọng.

Mạc Hiên Ý là một người chấp hành xuất sắc, quân kỷ nghiêm minh, một mực ngăn chặn việc đốt giết cướp bóc. Nhờ vậy, tự nhiên khá được lòng dân. Mỗi khi đến một nơi, hắn liền rầm rộ chiêu binh mãi mã, một là để sung túc hàng ngũ; hai là để ổn định quan hệ địa phương. Dù sao hắn dẫn quân đến đánh Dương Châu, cũng không phải đánh xong rồi chạy, mà là muốn vào cuộc, khiến Dương Châu trở thành cơ nghiệp mới của Trần Tam Lang.

Sau khi nhập cảnh, thế như chẻ tre, quá trình thuận lợi đến mức ngay cả Mạc Hiên Ý cũng cảm thấy có chút bất ngờ. Tuy nhiên hắn rất nhanh đã hiểu ra mấu chốt, không chút do dự, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía Dương Châu thành. Chỉ cần hạ được quận thành, chiếm lấy cổ thành ngàn năm này, cục diện toàn châu đều sẽ nằm trong tầm kiểm soát, tiếp theo chỉ cần làm theo trình tự, là có thể thu phục các phủ thành huyện thành phía dưới.

Quân Duệ Sĩ cưỡi ngựa, hợp thành một đội kỵ binh quy mô ngàn người. Móng ngựa dồn dập, cờ xí tung bay.

Ngày này, đội kỵ binh tiên phong do Mạc Hiên Ý dẫn đầu đã đến bên cạnh Tần Hoài Hà.

Ghìm ngựa nhìn xa, thấy một mạch nước sông chậm rãi chảy trôi, lòng Mạc Hiên Ý dâng lên những cảm xúc khó hiểu, tựa như mặt nước biếc đang lay động kia.

Nhớ lại năm xưa, hắn bị trục xuất, hoảng loạn rời khỏi Dương Châu thành, lúc đi ngang qua dòng sông này, không nén nổi lệ rơi đầy vạt áo, lại thầm thề trong lòng: Có một ngày, nhất định phải đánh ngược trở lại Dương Châu...

Thực ra Mạc Hiên Ý lúc đó cũng hiểu: Lời thề này chẳng khác nào dỗi hơi, thật sự là hư vô mờ mịt quá đỗi.

Mà nay, hắn lại thật sự đánh trở về rồi! Đúng thật là đời như vở kịch, chẳng bao giờ biết cảnh tượng tiếp theo sẽ diễn ra thế nào.

Roi ngựa trong tay chỉ xa xa về phía góc nhọn của một tòa thành lầu, miệng hô lớn: "Nhìn kìa, đó chính là Dương Châu!"

Ngàn kỵ binh phía sau đồng loạt gầm lên, sóng âm cuồn cuộn, khiến Tần Hoài Hà dâng lên từng đợt sóng lớn.

Dương Châu, sắp đổi vận rồi!

---❊ ❖ ❊---

Nơi phương Bắc, gió thổi đã mang theo hơi lạnh. Cơn gió này thổi khiến kinh thành càng thêm quạnh quẽ, khô héo khắp nơi, đâu đâu cũng tiêu điều.

Trong Tử Cấm Thành, hoàng cung, đã tan chầu từ lâu, nhưng Nguyên Văn Xương vẫn ngồi trên bảo tọa tại Kim Loan Điện, mãi không đứng dậy.

Hắn không động đậy, thái giám thị vệ dưới trướng đương nhiên cũng không dám nhúc nhích, nín thở, ngay cả hơi mạnh cũng không dám thở.

Để ngồi lên được vị trí này, Nguyên Văn Xương đã giết một đám người, hắn tuyệt đối sẽ không ngại giết thêm một đám nữa. Trong mắt nhiều người, Nguyên Văn Xương đã điên rồi.

Người điên, làm việc cũng là chuyện điên rồ.

Chỉ là hiện giờ, Nguyên Văn Xương ngồi trên bảo tọa tượng trưng cho thiên hạ kia, trên mặt đã sớm mất đi vẻ kiên nghị vốn có. Gương mặt vốn cứng rắn như đá tảng, sớm đã bị đánh cho tan nát, giống như đống bùn vàng bị nước ngâm qua, trông khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu. Mà những sợi tóc bạc không thể che giấu nơi hai bên mai, đang nhắc nhở rất rõ ràng:

Hắn, đã sớm là một lão già rồi!

Nguyên Văn Xương ngồi trên bảo tọa, như thể muốn vĩnh viễn ngồi trên đó. Nhưng tay phải hắn lại đang run rẩy nhè nhẹ, trong tay nắm chặt một phong mật hàm.

Bức thư này được gửi cấp tốc đến kinh thành bằng phương thức đặc biệt, nội dung trong thư vô cùng khẩn cấp, nói về việc quân Duệ Sĩ đánh chiếm Dương Châu.

Chuyện này, là điều Nguyên Văn Xương dù thế nào cũng không ngờ tới.

Đại quân Mông Nguyên áp sát Ngũ Lăng Quan, hậu phương lại bất ngờ cháy nhà, một nỗi bi thương bất lực cuộn trào lên tâm khảm, Nguyên Văn Xương hét lớn một tiếng: "Trời sao bất công? Ta hận..."

Vừa hét, bỗng nhiên một ngụm máu tươi liền phun ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:433
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.