Sự tĩnh lặng là điều đầu tiên Hess nhận thấy khi anh đóng cánh cửa lại sau lưng. Đôi mắt anh cố gắng thích nghi với bóng tối. Khi bật ba công tắc đèn khác nhau mà chẳng thấy chúng sáng lên, anh nhận ra hẳn là công ty điện lực đã cắt điện của ngôi nhà này. Ngôi nhà này đứng tên Laura Kjær, cái chết của cô ta đã được ghi nhận, và các thủ tục xóa bỏ sự tồn tại của cô ta về mặt luật pháp đã được xử lý.
Hess lấy đèn pin ra, đi dọc theo hành lang và tiến sâu hơn vào trong nhà. Cuộc điện thoại của anh với nhân viên công tác xã hội vẫn đang khiến anh bứt rứt không yên. Thực ra Hess không biết nó có ý nghĩa gì. Hoặc liệu nó có ý nghĩa gì hay không. Anh chỉ biết anh phải xem xét lại ngôi nhà lần nữa. Mặt khác, cuộc thẩm vấn của họ với bác sĩ tham vấn bệnh viện Rigshospital đã diễn ra suôn sẻ. Đã có lúc anh nghĩ rằng họ có thể đã tìm được đúng nơi và đúng người. Cả hai nạn nhân đều từng tương tác với vị bác sĩ đó, và linh cảm của anh về việc bọn trẻ là nhân tố chung có vẻ đã đúng. Thế rồi viên bác sĩ nhắc đến thư tố cáo.
Lục soát nơi này lần nữa chỉ là một việc hú họa. Cả ngôi nhà và toàn bộ khuôn viên của nó đã được kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần bởi các đội điều tra viên và giám định viên kỹ thuật hình sự khác nhau. Hơn nữa, việc tố cáo đã diễn ra từ ba tháng trước, vì thế nếu có vật chứng gì, nó chắc hẳn đã biến mất từ lâu rồi. Nhưng đã có người tố cáo Laura Kjær, một người quan tâm đến chuyện này tới mức viết một bức email đầy căm phẫn đề nghị tước đoạt quyền nuôi con của cô ta, và Hess không thể ngừng hy vọng ngôi nhà sẽ cho anh một số câu trả lời. Khi anh di chuyển dọc theo hành lang, anh nhận thấy nó vẫn mang dấu tích công việc khám nghiệm hiện trường của đội kỹ thuật hình sự. Các vết bột lưu vân tay màu trắng vẫn còn bám trên các tay cầm và khung cửa, và vẫn có những thẻ đánh dấu in số đặt trên các món đồ khác nhau, để phân biệt những món đồ nào được sử dụng và không được sử dụng khi các cáo buộc liên quan đến vụ sát hại Laura Kjær được đưa ra. Hess đi lang thang từ phòng này sang phòng khác, cuối cùng thấy mình ở trong một phòng ngủ nhỏ dành cho khách, rõ ràng được dùng làm phòng làm việc. Lúc này nó trống trải đến mức kỳ quái, máy tính trên bàn làm việc đã bị lấy đi và giờ vẫn đang nằm trong tay cảnh sát. Anh mở những cái tủ và ngăn kéo, đọc ngẫu nhiên những tờ ghi chú và những mảnh giấy, rồi đi vào phòng tắm và nhà bếp. Anh lặp lại quá trình vừa rồi nhưng chẳng thấy thứ gì đáng chú ý. Trong khi cơn mưa gõ lộp bộp trên mái nhà, Hess dò dẫm đi ngược trở lại hành lang tối om và đi vào phòng ngủ lớn, nơi chiếc giường vẫn lộn xộn và một ngọn đèn bàn nằm chỏng chơ trên thảm. Anh vừa mở ngăn kéo đựng đồ lót của Laura Kjær thì có tiếng động phát ra từ phía cửa chính và Thulin xuất hiện trở lại.
“Hàng xóm chẳng ai biết gì cả. Họ cũng chẳng nghe gì về chuyện tố cáo. Họ chỉ nói lại lần nữa rằng người mẹ và người bố dượng đối xử với cậu bé rất tốt.”
Hess mở một cái tủ khác và tiếp tục lục lọi.
“Tôi đi trước đây. Chúng ta vẫn còn phải điều tra về ông bác sĩ và chuyện ngoại tình của Sejer-Lassen. Nhớ mang chìa khóa về cho tôi khi nào anh xong việc nhé!”
“Ừ. Tạm biệt cô.”