Trảm Tà

Lượt đọc: 1191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương sáu trăm
Phong thần Động Đình, Long Nữ quy vị

❊ ❊ ❊

(Chương sáu trăm, xem như đã đạt được một thành tựu nhỏ, mà quyển sách này cũng sắp sửa hạ màn rồi...)

Hương án bày biện, quân mã thành trận, nhìn qua một lượt, chỉ thấy cờ xí tung bay, phát ra tiếng phần phật, tự mang theo khí thế sát phạt.

Dàn trận thế này được bày ra dưới lầu Nhạc Dương, đối diện với đại hồ mênh mông, có gió hồ thổi đến, gió này thật khoái tai.

Bái tế Động Đình, có thể lớn cũng có thể nhỏ, nhỏ thì là hành vi cá nhân, chuẩn bị chút tế phẩm, thậm chí không cần tế phẩm, trực tiếp cắm vài nén hương bên hồ là được; còn lớn thì thuộc về quốc tế, có danh hiệu gọi là: Phong Thiền!

Từ xưa đến nay, Phong Thiền có hai nơi, một là "đỉnh Thái Sơn"; một là "bên bờ Động Đình". So sánh mà nói, nghi thức tại Động Đình long trọng và trang nghiêm hơn.

Đương nhiên, nay Long Quân đã đi, khi năm tháng trôi qua, địa vị thần thánh của Động Đình sẽ không ngừng suy yếu, dần dần phai nhạt, sau này có lẽ sẽ bị Thái Sơn ép xuống.

Chuyện tương lai, để sau hãy nói.

Mà nay Trần Tam Lang phong thần tại Động Đình, không lớn không nhỏ, chọn lấy đạo trung dung. Thật ra bản thân "phong thần" đã mang đậm màu sắc và ý nghĩa chính trị.

Đây không phải là tiện tay tìm một con mèo con chó nào đó là có thể phong, vừa không có tư cách, cũng không được thừa nhận. Người phong thần phải nắm giữ quyền hành, mà kẻ được phong cũng phải khiến người ta tin thờ, tâm phục khẩu phục!

Thuở trước Nguyên Văn Xương dẫn đại quân đi ngang qua Động Đình, chẳng qua chỉ là bái tế mà thôi. Về bản chất, tương đương với người thường vào miếu quán cầu thần bái phật, cầu xin che chở.

Nhưng rõ ràng, Long Quân không hề che chở cho nhà họ Nguyên.

Việc Trần Tam Lang muốn làm lúc này, hiển nhiên có sự khác biệt.

Đưa mắt nhìn quanh, các tông môn như Côn Lôn Quan, Long Hổ Sơn, Thanh Thành đều có đại diện tham dự, mà người làm chủ trì, lại chính là đạo sĩ trẻ tuổi Tiêu Dao.

Với tư cách là viện trưởng Học viện Thần học, hắn có tư cách này.

Trong bối cảnh chiêu an phổ biến như hiện nay, thế lực tông môn bị suy yếu đáng kể, thay vào đó là Học viện Thần học đại diện cho chế độ.

Cái danh hiệu này, vô cùng hữu dụng.

Vì thế, các tông môn khác tuy không phục, nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ai bảo người ta là kẻ theo Trần Tam Lang sớm nhất cơ chứ? Từng cùng hoạn nạn, lập nên công lao hiển hách, Trần Tam Lang không dùng hắn thì dùng ai?

Nhớ lại năm xưa, phong vân thiên hạ mới động, các tông môn đua nhau dở hết thủ đoạn, kẻ dùng mai rùa, người gảy bàn tính, vốc đất làm hương, bói toán quẻ quẻ, phong thủy kham dư, nói chung là thứ gì dùng được thì dùng tất, chỉ để suy đoán xem Tiềm Long ở đâu, hầu sớm phái đệ tử qua đó, nhập thế phò tá, từ đó giành lấy công lao phò rồng.

Thế nhưng sự thật chứng minh, thiên cơ khó lường, biến hóa khôn cùng, khó mà suy đoán!

Liệu địch trước khi cơ hội đến thì còn có dấu vết để lần, nhưng muốn liệu trước cơ hội của thiên hạ thì thật sự quá khó, bởi chỉ cần biến hóa một chút là toàn cục thay đổi, lại phải tính toán lại từ đầu.

Tiêu Dao kết thân với Trần Tam Lang từ thuở hàn vi, nhưng khi đó không hề có bất kỳ tâm cơ nào, cuối cùng lại đánh bậy đánh bạ mà thành, chỉ có thể nói là "nhân duyên hội ngộ".

Hôm nay, Tiêu Dao trịnh trọng khác thường, toàn thân mặc đạo bào mới toanh, một tay cầm chuông, một tay cầm bảo kiếm, miệng lầm rầm niệm chú.

Bên cạnh hắn, hai bên trái phải, mỗi bên có một đồng tử hầu cận.

Dàn trang phục này, các đại diện tông môn khác cũng không bắt bẻ được gì.

Là đệ tử đích truyền của phái Lao Sơn, Tiêu Dao vẫn có chút bản lĩnh, chỉ là vì tuổi tác còn trẻ, nên tu vi hơi nông cạn mà thôi.

Cả một bộ nghi lễ, rườm rà và phức tạp, cũng tốn thời gian, sau khi xong xuôi, liền đến lượt Trần Tam Lang lên đài, cao giọng đọc văn tế phong thần:

Bài văn đã được chuẩn bị từ trước, do chính tay Trần Tam Lang chấp bút, ấp ủ mà thành, từng chữ từng câu viết trên giấy, giờ chỉ cần đọc lên là được:

"Tuế nguyệt huyền hoàng, thiên hạ thương mang, Long Quân tị thế, sơn hà bi tráng..."

---❊ ❖ ❊---

"Kim hữu Long Nữ xuất thủy, vân khởi đông phương, khả kiến tử khí, năng đắc thanh lãng..."

Giọng của Trần Tam Lang trầm bổng, từng chữ rõ ràng; bốn bề yên tĩnh không tiếng động, chỉ có gió thổi hiu hiu, mọi người đều bình tâm tĩnh khí, chăm chú lắng nghe.

Bài văn tế phong thần này, lượng thông tin khá lớn. Đối với chiến sĩ trong quân đội thì không thấy gì, nhưng những tu sĩ tông môn nghe vào thì cảm giác hoàn toàn khác hẳn.

Thứ nhất, Trần Tam Lang chỉ ra một điểm vô cùng rõ ràng: Long Quân đã không còn nữa!

Đối với sự tồn tại của Long Quân, dân gian phàm tục tôn làm thần minh, là hóa thân của tín ngưỡng, là nơi gửi gắm niềm tin, nhưng về việc ngài có thật sự sống trên đời hay không thì không có khái niệm nhận thức cụ thể; tuy nhiên giới tu hành đều ngầm hiểu rằng, Long Quân sống ở sâu trong Động Đình đã ngàn năm.

Những năm gần đây, tung tích về Long Quân ngày càng ít, không ít người nghi ngờ rằng Long Quân đã "thọ chung chính tẩm".

Giờ đây, Trần Tam Lang tự miệng đọc ra bốn chữ "Long Quân tị thế", mọi người khó tránh khỏi suy nghĩ miên man.

Việc này là việc lớn, hàm ý nhiều điều, thậm chí ảnh hưởng đến cục diện thiên hạ.

Tuy nhiên vào giây phút này, mọi người đều cố gắng thu liễm cảm xúc dao động, lặng lẽ nghe Trần Tam Lang đọc văn:

"Ô hô! Tân thần đương lập, tựu thử quy vị, tự đắc truyền thừa..."

Trần Tam Lang đọc xong câu cuối, hai tay tung bài văn tế, ném xuống hồ phía trước, rất nhanh đã chìm xuống. Bỗng dưng gió nổi, mây trên trời biến chuyển, nước hồ sôi sùng sục, từng lớp sóng dập dềnh, tạo thành một nhịp điệu huyền diệu.

Cảnh tượng này, y như thể một vị tồn tại nào đó trong Động Đình đã nhận được văn tế phong thần của Trần Tam Lang, từ đó đưa ra hồi đáp.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Ngao Khanh Mi.

Sắc mặt các tu sĩ khẽ biến, trong khoảnh khắc, trong lòng họ đều thoáng qua một chút rung động u ám, có khí tức sinh ra, xoay vần rồi tan biến, chỉ là cảm giác đó cứ day dứt không thôi.

Đây là dấu hiệu có người thành thần.

Mọi người không khỏi nhìn nhau, thầm kinh ngạc, họ thật sự không ngờ sức ảnh hưởng của Trần Tam Lang lại đạt đến trình độ này, nói phong thần là thần thành ngay!

Họ tất nhiên không biết, trong đó không hoàn toàn là công lao của Trần Tam Lang, mà còn có huyền cơ khác.

Long Quân dẫn chúng rời đi, nhưng vẫn để lại không ít thứ, trong đó bao gồm cả đại trận Động Đình còn sót lại, thứ này không thể di dời, ngoài ra còn có một ngọc phù chiếu lệnh đặc biệt, chính là để lại cho Ngao Khanh Mi.

Dẫu sao huyết thống vẫn đậm đà hơn nước, cũng có thể là sự sắp đặt cố ý, Tiểu Long Nữ sở hữu phù này, liền tương đương với việc kế thừa vị trí của Long Quân.

Đương nhiên, vị trí này không như trước nữa, phần nhiều chỉ là một cái danh hiệu mà thôi.

Hiện tại Trần Tam Lang phong thần trên bờ, mà Ngao Khanh Mi hưởng ứng dưới hồ, quả là phu xướng phụ tùy, phối hợp ăn ý không kẽ hở.

"Kính bái tân thần, Long Nữ quy vị!"

Tiêu Dao với tư cách chủ trì lên tiếng hô vang đúng lúc.

Hàng ngàn binh giáp phía sau đồng thanh hô theo, tiếng vang chấn động trời mây, đồng thời quỳ một chân xuống, vái lạy về phía Động Đình. Những binh giáp này huấn luyện có trật tự, trong lúc động tác y giáp cọ xát phát ra tiếng kêu, đó là tiếng binh khí, thanh thế hiển hách.

Các đại diện tông môn đều biến sắc, đồng loạt cúi người hành lễ để bày tỏ lòng tôn kính.

"Hiến tế!"

Tiêu Dao lại hô lớn một tiếng.

Tự có người ra tay, ném các loại tế phẩm bày trên hương án xuống nước, trong đó có tam sinh, có đồ ăn làm từ bột mì, còn có không ít vật phẩm hình thù khác nhau.

Vô số thứ rơi xuống nước, tiếng sôi sùng sục vang lên, rất nhanh đã biến mất không dấu vết, mặt hồ cuồn cuộn dần dần bình lặng trở lại, chẳng bao lâu sau, lại khôi phục vẻ êm đềm bình yên như cũ.

Đến lúc này, toàn bộ nghi thức phong thần coi như đã hoàn tất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:433
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.