Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 41

❊ ❊ ❊

Cuộc phỏng vấn báo chí thứ bảy của cô trong ngày vừa kết thúc, Rosa đang sải bước thật nhanh trên hành lang với Engells thì điện thoại di động của cô reo lên. Cô nhìn thấy tên chồng trên màn hình hiển thị khi cô mặc áo khoác, nhưng cô không có thời gian để nói chuyện, Chánh văn phòng của cô vẫn phải điểm qua các số liệu từ báo cáo mới nhất của bộ với cô.

Tất cả các cuộc phỏng vấn đều diễn ra suôn sẻ. Cô đã nói về sự cần thiết của các sáng kiến của họ, và nhấn mạnh rằng cô rất lạc quan về việc hợp tác với đảng ủng hộ. Sau khi tất cả đã được nói ra hết, cô hy vọng Bukke sẽ quay lại thỏa hiệp với họ. Cô đã chịu đựng những câu hỏi tọc mạch, mặc dù điều đó khiến sức mạnh của cô bị bào mòn. “Bà có cảm giác thế nào khi trở lại?”, “Chuyện đó đã làm thay đổi cuộc đời bà như thế nào?” và “Làm thế nào bà vượt qua được một chuyện khủng khiếp đến thế?” Thật kỳ lạ khi tay phóng viên trẻ hỏi Rosa câu hỏi cuối cùng ấy cho rằng cô đã vượt qua nỗi đau mất con gái chỉ vì cô trở lại vị trí bộ trưởng.

“Nhanh lên! Nếu Bộ trưởng muốn đến nơi kịp lúc, chúng ta sẽ phải xem báo cáo trên đường đi.”

Liu đang đứng với vẻ sốt ruột bên thang máy và đón lấy báo cáo từ tay Engells. Engells vỗ vai Rosa, chúc cô may mắn.

“Vogel đâu?” Rosa hỏi.

“Anh ấy nói sẽ gặp chúng ta sau, ở bên ngoài trụ sở của kênh DR.”

Họ đã đồng ý hai cuộc phỏng vấn trực tiếp trên bản tin truyền hình. Cuộc phỏng vấn đầu tiên là với kênh DR và cuộc phỏng vấn tiếp theo là với kênh TV2, lịch trình rất chặt chẽ. Họ bước vào trong thang máy dẫn xuống đằng sau tòa nhà, ở đó, tài xế sẽ dễ dàng đón họ hơn so với cửa chính đông nghẹt xe cộ. Liu nhấn nút xuống tầng trệt.

“Thủ tướng hiểu được diễn biến này, nhưng Vogel nói họ vẫn không muốn bà bất hòa với Bukke.”

“Chúng ta sẽ không bất hòa với Bukke, nhưng chúng ta cần là người cầm lái, chứ không phải ông ta.”

“Tôi chỉ nhắc lại những lời Vogel đã nói thôi. Và bây giờ điều quan trọng là biểu hiện của bà. Phỏng vấn với báo chí là một chuyện…”

“Tôi biết tôi đang làm gì, Liu ạ.”

“Tôi biết điều đó, nhưng đây là phỏng vấn trực tiếp, và họ sẽ hỏi về những thứ khác nữa ngoài vấn đề chính trị. Vogel đã bảo tôi giúp bà chuẩn bị tinh thần đối phó với việc họ muốn bàn về sự trở lại của bà. Nói cách khác, họ sẽ hỏi bà một số câu hỏi khá tọc mạch, và Vogel không thể đảm bảo ngăn chặn được chúng.”

“Tôi sẽ phải đương đầu với chúng. Nếu bây giờ tôi rút lui, mọi sự sẽ đổ bể. Xe đâu?”

Rosa đã bước ra khỏi thang máy và đi qua bốt an ninh ở cửa hậu, Liu theo sau cô. Giờ họ đang đứng ở đường Admiralgade lồng lộng gió, nhưng chiếc xe bộ trưởng không ở chỗ đậu quen thuộc của nó. Rosa có thể thấy sự ngạc nhiên của Liu, nhưng như thường lệ, cô ấy giả vờ như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.

“Bà chờ chút nhé, tôi sẽ đi tìm tài xế. Anh ta thường đỗ xe trong một con phố nhánh khi nghỉ ngơi.”

Liu cất bước băng qua con đường trải sỏi, liếc nhìn ngược xuôi và lấy điện thoại trong túi ra. Điện thoại của Rosa lại đổ chuông. Cô bắt máy khi thả bước theo sau Liu. Cơn gió mang theo hơi lạnh, và khi họ đi qua đường Boldhusgade, cô có thể nhìn thấy Christiansborg ở phía bên kia con kênh.

“Chào cưng. Em không có nhiều thời gian đâu. Em đang trên đường đến trụ sở của kênh DR, và em cần chuẩn bị ở trong xe.”

Sóng điện thoại rất kém nên cô hầu như không nghe thấy anh nói gì. Giọng anh nghe run run và bập bõm, và lúc đầu cô chỉ nghe thấy những từ “quan trọng” và “Mathilde”. Cô lặp lại những lời vừa rồi, cố gắng giải thích rằng cô không thể nghe được gì, nhưng anh có vẻ nôn nóng muốn nói với cô điều gì đó. Ở cái cổng vòm dẫn vào một cái sân nhỏ, cô thấy Liu dừng lại và bắt đầu nói gì đó với người tài xế mới, vẻ kích động. Vì một lý do gì đó mà anh ta đã không lái xe tới đón họ.

“Steen, đây không phải là lúc thích hợp để nói chuyện. Em cần ngắt máy đây.”

“Nghe này!”

Sóng điện thoại đột nhiên tốt hơn, và giọng Steen trở nên rõ ràng, mạch lạc.

“Em đã nói với mấy người cảnh sát là chúng làm búp bê người hạt dẻ. Liệu em có nhớ nhầm không?”

“Steen, bây giờ em không thể nói chuyện được.”

“Anh vừa nói chuyện với Mathilde. Con bé nói năm ngoái chúng không làm người hạt dẻ. Năm ngoái chúng làm động vật, nhện và tất cả những thứ đại loại thế, nhưng không làm người hạt dẻ. Vậy thì làm thế nào mà dấu vân tay của con bé lại có trên đó được? Em có hiểu anh đang nói gì không?”

Rosa dừng bước. Giọng Steen lại bị đứt đoạn.

“A lô! Steen?”

Cô thấy lòng mình thắt lại, nhưng sóng điện thoại lại kém đi, và chẳng mấy chốc chỉ có một tiếng bíp nhỏ báo hiệu rằng tín hiệu đã bị mất kết nối. Cô bắt đầu đi về phía Liu, cô ấy đang nhìn chằm chằm vào thứ gì đó bên trong sân. Liu chỉ nhìn lên khi người tài xế gõ vào cánh tay cô ấy và hất đầu về phía Rosa.

“Đi nào, chúng ta sẽ bắt taxi.”

“Tôi cần gọi điện cho Steen. Tại sao chúng ta không thể đi chiếc xe này?”

“Tôi sẽ nói với bà trên đường đi, đi nào.”

“Không, có chuyện gì vậy?”

“Đi nào, chúng ta cần nhanh lên!”

Nhưng đã quá muộn. Rosa đã nhìn thấy chiếc xe bộ trưởng. Kính chắn gió của nó bị vỡ. Trên nắp ca pô viết nguệch ngoạc những chữ cái màu đỏ to đùng, méo mó. Chúng có vẻ được viết bằng máu, và cô sững người lại vì bàng hoàng khi nhận ra những chữ cái ấy ghép lại thành từ gì: ĐỒ GIẾT NGƯỜI.

Liu nắm lấy cánh tay cô và dẫn cô đi.

“Tôi đã bảo anh ta gọi bên an ninh rồi. Chúng ta cần đi thôi.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.