Truất Long

Lượt đọc: 3571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 552
Vạn Lý Hành (3)

❊ ❊ ❊

Không nhắc tới đêm ấy, không có sóng gió gì, chỉ có điều vị thủ tịch của bang Truất Long, đại anh hùng đại hào kiệt xuất thân từ Bắc Địa, Trương Tam Lang Trương Hành, tự mình đến đây, dù sao cũng không giấu nổi, và quả thật đã gây ra một chút xáo động. Ba ngày sau đó, các anh kiệt bản thổ Bắc Địa ở khắp nơi này đều nườm nượp kéo đến bái phỏng.

Trong số đó có cả ba vị nữ đoàn thủ, cùng hai vị phu nhân quản lý việc làm ăn của gia tộc. Trương thủ tịch đều nhiệt tình chiêu đãi, chẳng nói gì tới chuyện nam nữ cô quả, mà cũng không sợ vợ nữa.

Và trong quá trình đó, Trương Hành không hề che giấu là đến để cùng Đại Tư Mệnh thảo luận việc hợp nhất bang Truất Long và vệ Đãng Ma, và nhiều lần công khai nhắc lại các điều kiện cơ bản mà bang Truất Long đưa ra… Mà cùng lúc ấy, Lục phu nhân đích thân đến, ở ngay bờ sông đối diện, thế mà hai bên lại không hề trao đổi gì, và Lam Tư Mệnh thì đi cùng Lục phu nhân tới, Hắc Tư Mệnh thì đi cùng Trương thủ tịch tới, Lục Tư Mệnh cũng đến, nghe nói mấy vị tư mệnh gần hơn của hai vệ kia cũng sắp đến, đủ loại tin tức trộn lẫn vào nhau, khoảnh khắc cuốn lên vô số lời đồn.

Đương nhiên, cục diện chung bày ra trước mắt, nhận thức phổ biến cũng không vượt quá xa so với thực tế — bang Truất Long đã bình định toàn bộ Hà Bắc, nay lại càng đã phát quân đến Bắc Địa, nghe nói phía nam đã đánh nhau rồi, lúc này tự nhiên muốn tranh thủ vệ Đãng Ma, bất chiến nhi khuất nhân chi binh (khiến quân địch chịu khuất phục mà không cần giao chiến), rồi nhất cử chiếm trọn Bắc Địa; nhưng các thế lực khác ở Bắc Địa bao gồm cả Lục phu nhân đương nhiên bất mãn với điều đó, nên đôi bên mới giằng co với nhau ở chỗ Đại Tư Mệnh.

Tình thế vừa sáng tỏ một chút, trong thành không khỏi nổi sóng lòng người, dù sao thì, ai mà chẳng có lập trường với lợi hại riêng?

Chỉ là dưới cơn đại biến đột ngột như thế này, nhất là trong một tòa thành này tụ hội đủ ba nhân vật có lẽ là có sức ảnh hưởng nhất với Bắc Địa lúc này, ngược lại khiến người ta có phần không dám dễ dàng lên tiếng biểu đạt nữa.

Quả có chút thái độ vạn mã tề ám (muôn ngựa đều im hơi lặng tiếng).

Mà sang ngày thứ tư, Bạch Hữu Tư đã đến.

Bạch Tam Nương điều khiển phi kiếm bay trong không trung mà tới, sắp đến trước thành đá hình như phát giác ra điều gì, trực tiếp dưới ánh mắt chăm chú của toàn thành mà hạ xuống, tìm được đám người bang Truất Long, gặp được Trương Hành.

Thế mà hai vợ chồng cả tháng không gặp nhau, vừa gặp mặt lại chỉ bàn việc công trước.

“Kỳ hạn mười ngày ư? Tình hình trong vệ Đãng Ma thế nào rồi?” Trong nội đường quán xá, Bạch Hữu Tư nhìn theo Tần Bảo ra ngoài cửa dẫn “đồ ăn ngoài”, quay đầu hỏi ngay. “Có thiên hướng nào không?”

Trương Hành không trả lời, mà nhìn về phía Hứa Kính Tổ, kẻ ngày càng được dùng thuận tay.

Người này hiểu ý, vội tiến lên trình bày: “Bẩm bạch tổng quản, bản thân Đại Tư Mệnh thì khó nói, thái độ của mấy vị tư mệnh thì rõ rệt hơn, Hắc Tư Mệnh từ phía nam đến trên đường đã tán đồng điều kiện của chúng ta, được xem là chỗ dựa lớn nhất của chúng ta; còn Lam Tư Mệnh từ phía tây tới rõ ràng là ngả về phía Lục phu nhân, là phiền toái chính của chúng ta; về phần cha của Lục phu nhân là Lục Tư Mệnh, thì lại giống như phần đông mọi người ở rặng phía đông Đại Hưng Sơn, rõ ràng có phần dao động; ngoài ra, việc Lục phu nhân đích thân đến đây, kỳ thực cũng chỉ là chế trụ được Lam Tư Mệnh và những người vốn từ phía tây đến kia, cũng chưa thực sự lay chuyển được ý định của vị Đại tông sư.”

Bạch Hữu Tư suy tư một lát, hơi gật đầu: “Nói như vậy, Lục phu nhân đến rồi, nhưng vẫn là đến vô ích, vẫn chỉ còn phải xem tâm tư của Đại Tư Mệnh thôi sao?”

“Xem tâm tư của Đại Tư Mệnh là lẽ đương nhiên.” Trương Hành cười nói. “Có điều người ta là Lục phu nhân rốt cuộc cũng đã đoạt được một nước cờ, sao có thể coi là đến vô ích được? Cô nương thử nghĩ xem, nếu cô ta không đến, thì hôm ấy trên thạch đường chỉ có tôi và ba vị tư mệnh cùng Đại Tư Mệnh, tức là hai chọi một, cục diện sẽ trực tiếp nghiêng về phía chúng ta rồi. Nhưng cô ta đã đến rồi, dù không lên tiếng, thì trong thạch đường đó cũng là hai đấu hai… Chẳng phải đã cầm chân được chúng ta rồi sao?”

Bạch Hữu Tư sững ra một thoáng, rồi chợt tỉnh ngộ: “Phải rồi, vị Lục phu nhân ấy đã vào thạch đường đó, không nói cũng là nói, không giơ tay thì cũng tính là một tay của cô ta.”

Trương Hành gật đầu: “Quả thật.”

Bạch Hữu Tư nhìn đối phương, hơi suy nghĩ, rồi lộ vẻ hơi khó hiểu: “Xem dáng vẻ của Tam Lang, hóa ra lại không để tâm tư thái của Lục phu nhân sao?”

“Không để ý.” Trương Hành lắc đầu. “Bên Lục phu nhân đã muốn tự giữ mình tự lập, thì sớm muộn cũng có một trận chiến. Ngay cả bên Vệ Đãng Ma này, há phải lúc nào cũng ôm ý nghĩ nhất định sẽ thành công? Nếu thật sự không thành, cũng phải hạ quyết tâm đánh vào, trước tiên nuốt phần phía nam, rồi đánh phía tây, cuối cùng đến đây buộc Vệ Đãng Ma đầu hàng.”

“Cũng đúng, chưa từng làm qua một trận, địa bàn rộng lớn ở Bắc Địa, mấy trăm vạn dân chúng, há dễ dàng gì mà nắm được ngay?” Bạch Hữu Tư cũng gật đầu tán thành, rồi lại hỏi một chuyện khác: “Các ngươi đến sớm hơn dự định mấy ngày, có nguyên do gì sao?”

Trương Hành bèn kể lại chuyện giữa đường bị Thôn Phong Quân dọa cho sợ.

“Thôn Phong Quân à, vị Đại Tư Mệnh ấy không có thuyết pháp gì với ngươi sao?” Bạch Hữu Tư tò mò hỏi.

“Không có.” Trương Hành lập tức lắc đầu. “Hắc Diên tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối, ta cũng nhắc một tiếng trước mặt y, y làm như không nghe thấy.”

“Vậy thì có ý tứ rồi.” Bạch Hữu Tư cười.

“Chứ sao! Ta thấy chuyện này e là mấu chốt cũng nên.” Trương Hành gật đầu công nhận. “Ngươi từ phía tây đến lại thế nào? Có chuyện gì đáng nói không?”

“Có.” Bạch Hữu Tư nghiêm mặt đáp. “Ta đến bên bờ Khổ Hải, cũng mở mang chút kiến thức… Khổ Hải quá hẹp, giao lưu với bên Vu Tộc cực kỳ thông suốt, so với Tấn Bắc có hơn chứ không kém. Ven bờ rất nhiều chiến đoàn nói là chiến đoàn chẳng thà nói là bộ lạc lai giữa Vu Tộc, hơn nữa nghe nói bên kia bờ không ít bộ lạc lai cũng càng giống chiến đoàn… Năm đó tội long phế bỏ tiền đồ sánh ngang Chí Tôn của mình, vạch ra biển này, nay lại thành đường thông, không biết Người trong biển này đang có ý nghĩ gì?”

“Hẳn là không có nhiều ý nghĩ đâu…” Trương Hành chậm rãi nói. “Vấn đề mấu chốt nhất thực ra là Vu Tộc với Nhân tộc đã không còn khác biệt gì nữa, chỉ một chút khác biệt văn hóa cũng đều có thể thông hiểu, so với điều đó, một vùng biển lại có vẻ không đáng kể.”

“Cho nên, sau khi đích thân đi một chuyến, ta quả thực thấy sách lược của ngươi khả thi.” Bạch Hữu Tư hơi nghiêm sắc mặt.

Hứa Kính Tổ bên cạnh dỏng tai lên, nhưng hơi hồ đồ.

“Ngoài ra, ta còn nghe được ở đó rất nhiều chuyện về Quan Tây, bên cha ta có không ít thuyết pháp…” Bạch Hữu Tư tiếp tục nói.

Hứa Kính Tổ không nhịn được ngước mắt nhìn vẻ mặt Trương Hành, nhưng chẳng thấy gì cả.

“Ta cũng nghe nói rồi, bên đó quả thực đang đánh Tiết Đĩnh phải không?”

“Phải, hơn nữa đánh rất thuận lợi, nghe nói đã phá được Kim Thành quan, thẳng tiến vào vùng trung tâm Lũng Tây rồi.”

“Chuyện này cũng nằm trong dự liệu.” Trương Hành gật đầu tán đồng. “Luận gia môn, Tiết Đĩnh ngay cả Tiết Thường Hùng còn không bằng, huống chi là Bạch thị? Luận tu vi, Tiết Đĩnh nhiều lắm là một tông sư, cha ngươi là đại tông sư. Luận thực lực, Tiết Đĩnh có bảy quận địa bàn, dẫn theo hai vạn lão tốt ngày trước Đại Ngụy để lại cho hắn, trên giấy tờ coi là đồng minh các bộ lạc Vu Tộc phía tây sớm đã tan thành từng mảnh, lòng người ai nấy khác, sao sánh được với Đại Anh đã chiếm được vùng tinh hoa Tấn Địa và Quan Lũng?”

“Phần lớn đều đúng, chỉ một chuyện không đúng.” Bạch Hữu Tư cười. “Người lãnh binh đánh bại Tiết Đĩnh, chính là tân Thượng Trụ Quốc lãnh Tả Kiêu Vệ Đại Tướng Quân của Đại Anh, Hoa Quốc Công Vi Thắng Cơ.”

“Đương Lư Chủ Nhân?”

“Phải.”

“Lợi hại.”

“Đương nhiên lợi hại.”

“Có lẽ có thể dùng kế ly gián.” Trương Hành suy nghĩ nhảy vọt. “Thục Địa xưa nay là túi tiền của Quan Tây, đột nhiên xuất hiện một cái chuôi đao chưa chắc đã là chuyện tốt, trùng hợp cái chuôi đao này lại mạnh quá mức… Cha ngươi trước khi thành đại tông sư thì hắn đã được xưng là tông sư đệ nhất rồi nhỉ? Nay danh thực đều có, đại tông sư e cũng ở ngay trước mắt rồi.”

“Phải.” Bạch Hữu Tư gật đầu. “Ta trước đây gặp hắn, lúc ấy đã thấy hắn so với cha ta không khác mấy, kết quả quay người đến Tấn Địa liền phát hiện cha ta đã thành đại tông sư… Hẳn chỉ là cha ta chiếm được địa khí Tấn Địa, thành trước một bước, còn Vi Thắng Cơ đại tông sư cũng ở ngay trước mắt.”

“Chuyện này cũng khó nói, còn phải xem hắn quan hệ với cha ngươi thế nào? Biết đâu người ta chính là loại sinh tử chi giao thì sao.” Trương Hành lại tự mình quay trở lại. “Hai vị đại tông sư… Đại Anh thật là được trời ưu ái.”

"Thật sự đến cảnh giới đại tông sư, thì dù là sinh tử chi giao cũng đã sao?" Bạch Hữu Tư lại chẳng mấy bận lòng. "Vẫn là cần chí đồng đạo hợp (chung chí hướng hợp đường đi). Cô xem sư phụ ta đấy, ông ấy với cha ta cũng là sinh tử chi giao... thực ra, cha ta, sư phụ ta, còn có Vi Thắng Cơ, ba người này nghe nói là lúc trẻ cùng nhau kết giao ở Thục Địa. Thế mà sư phụ ta, hôm đó cũng chỉ làm theo ước định, đánh bại Tào Lâm rồi thẳng đường rời đi, nhìn theo Ngũ Đại Lang đem ấn Phục Long trao đến tay ngươi, không hề nhúng tay vào."

"Cho dù ông ấy không thấy ấn Phục Long, đi ngang qua Hà Bắc cũng đã đủ nghĩa khí lắm rồi." Trương Hành tùy ý cười nói, chẳng màng phía sau cách đó không xa chính là Thần Tiên Động của Hắc Đế Gia. "Có dịp vẫn phải nói chuyện với sư phụ cô, Bang Truất Long chúng ta cũng không phải tẩu cẩu của Tứ Ngự gì đâu, đối với Tam Huy bọn ta cũng kính trọng như vậy."

"Biết đâu lão nhân gia ông ấy thật sự cho là như thế." Bạch Hữu Tư nghiêm mặt đáp lại. "Trong mắt ông ấy chỉ có tiền đồ của Tam Huy."

Trương Hành gật đầu, rồi lại quay sang chuyển đề tài: "Cô khởi hành muộn, bên Hà Bắc có tin tức gì không?"

"Đương nhiên là có." Bạch Hữu Tư tinh thần hơi phấn chấn. "Trước khi ngươi tới Bắc Địa, chuyện các nơi thiết lập Hành Đài thế nào, để ai làm Hành Đài chỉ huy, đã ầm ĩ rối loạn cả lên rồi. Sau khi ngươi tới Bắc Địa, càng thêm xôn xao, nhiều kẻ chưa thấy kết quả đã cho rằng Bắc Địa nhất định nuốt được, đến nỗi có không ít người trong bang đề nghị khai quốc, định ra quốc hiệu."

"Cũng không phải là không được." Trương Hành lần này không tiếp tục giữ ý gì nữa. "Đại Anh cũng đã có rồi, chẳng thiếu gì một cái khác."

"Đại Anh thì đâu phải ví dụ gì hay." Bạch Hữu Tư nghe vậy cười đáp. "Trước đây đã có người bàn luận, nói rằng cha ta dùng quốc hiệu này không rõ ràng gì cả... Từ xưa tới nay quốc hiệu phần nhiều dùng tên nước cổ ở địa phương, để biểu thị chính thống truyền nối của nhân tộc. Anh quốc tuy cũng có gốc gác xưa, nhưng ai cũng biết, sau khi Đại Ngụy cải chế, phong các Quốc công đều chẳng liên quan gì tới mấy thứ này. Bằng không Định Quốc Công, Duệ Quốc Công khó mà nói cho xuôi được... Nghe nói, bên Quan Tây có kẻ đề nghị, lấy đất phát tích là Tấn làm hiệu, định là Đại Tấn thì tốt hơn."

"Nếu là ta thì sẽ kiên trì dùng Đại Anh." Trương Hành lắc đầu đáp lại. "Có văn hóa hay không, mất mặt hay không đều chẳng sao, mấu chốt là phải để cho các nhà Quan Lũng nhìn cho rõ, Đại Anh của ta là từ Đại Ngụy mà ra... Cho dù có phế bỏ tiểu hoàng đế, ta cũng là kế thừa cơ nghiệp Đại Ngụy."

"Lời này đúng là trúng chỗ yếu hại." Bạch Hữu Tư thuận thế gật đầu, nhưng lại hỏi tiếp. "Vậy ngươi dự định dùng quốc hiệu gì? Sau khi kiến quốc, quốc gia cùng Bang Truất Long lại phân chia thế nào?"

Trương Hành vừa định trả lời, lại cùng Bạch Hữu Tư nhìn ra ngoài. Đám văn thư như Hứa Kính Tổ đang nghe đến nhập thần cũng đồng loạt dừng lại, nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy Tần Bảo xách một cái lồng đan bằng tre tiến vào.

Người nọ đến trước bàn, mở lồng tre ra, lần lượt bày bát đũa. Đó là một chậu ngỗng hấp nước canh, da trắng bóng, một bát cơm kê đen điểm dầu rõ mỡ, một đĩa rau củ quả theo mùa xào trứng gà. Vừa bày biện, Tần Bảo vừa thông báo:

"Thời tiết không hợp, đành chọn món hấp. Trên đường về còn gặp Lam Tư Mệnh, nói rằng Đại Tư Mệnh biết tẩu tẩu đã đến, mấy hôm nay trong Vệ Đãng Ma cũng có chút thảo luận, muốn nghe Tam Ca nói thêm ít lời, bèn mời tới gặp... Ta nói ăn xong sẽ đi ngay."

"Đúng vậy." Trương Hành gật đầu tán thành. "Ăn xong sẽ đi."

Thế là Trương Hành cùng Tần Bảo ở trên sảnh tiếp đãi Bạch Hữu Tư dùng bữa, đám văn thư còn lại bèn đi sắp xếp một số thứ... Qua ba bốn ngày nữa, đâu thể chỉ dựa vào mỗi cái miệng của Trương Hành, nếu không thì đám văn thư này coi như ăn cơm trắng rồi.

Về phần các tham mưu thiên về quân sự, lúc này đơn giản là biến mất tăm, cũng chẳng biết đi làm gì.

Mãi tới quá trưa, cả bọn mới thong dong ra khỏi quán xá, dưới những ánh mắt phức tạp của sĩ dân Bắc Địa hai bên đường, leo lên tòa Thạch Sơn kia, tiến vào Thạch Thành.

Đến nơi này, Lam Đại Ôn ra đón, hơi hàn huyên qua loa, liếc nhìn Bạch Hữu Tư thêm mấy cái, nhưng cũng không nói gì.

Tiếp đó, một nhóm người tới trước Thần Tiên Động ở phía sau chính giữa Thạch Thành, làm lễ bái tế sơ qua trong Hắc Đế Quán, giày vò một hồi lâu. Bạch Hữu Tư còn muốn vào Thần Tiên Động xem thử, nhưng lại bị ngăn lại, cuối cùng vẫn là quay sang cái viện đá nhỏ kia, và gặp Lý Thanh Thần ở đó.

Bạch Tam Nương cũng không biết học thói xấu này từ ai, rõ ràng biết người ta với Bang Truất Long không ưa nhau, rõ ràng biết bên cạnh còn có một Tư Mệnh sớm đã mất kiên nhẫn, bên trong lại còn đang chờ một Đại Tư Mệnh, vậy mà vẫn tiến lên kéo tay đối phương nói chuyện một hồi.

Nói đến nỗi Lam Đại Ôn cũng hơi ngẩn người, rồi mới vào trong.

Vào đến thạch đường, Đại Tư Mệnh vẫn ngồi ngay ngắn ở cuối bàn đá, Lục Phu Nhân cũng ở đó, vẫn ngồi bên trái, còn dẫn theo đứa trẻ kia, chỉ là đã đổi một bộ y phục cung đình hơi hoa lệ hơn, Hắc Diên, Lục Đôn cũng có mặt, lại thêm hai vị Tư Mệnh mới đến, cùng ngồi ở bên phải.

Ngay sau đó, đoàn người của Trương Hành tiến vào, Tần Bảo tự mình ở lại nơi cửa, Trương Hành trước không mở miệng, chỉ hất cằm, Hứa Kính Tổ liền dẫn bảy tám văn thư chiếm lấy dãy ghế trống bên phía Lục Phu Nhân, trải văn thư ra, đối diện với mấy vị Tư Mệnh phía đối diện.

Rồi sau đó, Trương đại Thủ Tịch vẫn không lên tiếng, chỉ chắp tay về phía đối diện, liền cùng Bạch Hữu Tư, Giả Việt ngồi xuống đối diện Đại Tư Mệnh.

Thấy Trương Hành có tư thái phản khách vi chủ như vậy, hai vị Tư Mệnh mới tới nhịn không được liếc mắt nhìn sang, còn Đại Tư Mệnh thì thần sắc vẫn như thường, chờ Lam Đại Ôn cũng ngồi xuống rồi, mới mỉm cười mở lời: "Trương Thủ Tịch, nghe nói Bạch Tam Nương cũng đến rồi, sao lại không gặp một chút, vừa hay bên ta có Hoàng Tư Mệnh của Hắc Nham Vệ và Ô Tư Mệnh của Thanh Long Vệ đều đến, bọn họ đối với điều kiện đã bàn trước đây có chút không rõ ràng, muốn hỏi lại một chút…"

Trương Hành chỉ gật đầu, Bạch Hữu Tư cũng chỉ có thể chắp tay, dẫn tới việc vị Lục Phu Nhân kia nhìn thêm mấy lần.

Mà sau khi chào hỏi đơn giản, trong đường rõ ràng im lặng một trận, lại trải qua một số trao đổi ánh mắt, mới do Hoàng Tư Mệnh mới tới mở miệng: "Trương Thủ Tịch, ta xem điều kiện ngài đưa ra, rõ ràng là muốn ở Bắc Địa thiết lập Hành đài, vậy dám hỏi đến lúc đó ở Bắc Địa này Vệ Đãng Ma và Hành đài cùng tồn tại, quyền hạn và trách nhiệm phân chia thế nào?"

Trương Hành không lên tiếng, chỉ nhìn Hứa Kính Tổ một cái, người này được cho phép, liền cất cao giọng trả lời: "Chẳng giấu gì quý phương, quân sự, tài chính, dân chính, công chính, giáo hóa cơ bản nhất định phải nạp vào Hành đài, nếu không sao lại hứa cho chư vị ở Vệ Đãng Ma nhiều đầu lĩnh và đại đầu lĩnh như vậy? Chẳng phải là để tiện cho việc kiêm nhiệm chức vụ thực tế sao? Đương nhiên, những việc như tế tự lễ tiết vẫn là Vệ Đãng Ma tự mình phụ trách, bao gồm một phần quyền tài phán trong tranh chấp, phần lớn sản nghiệp trực thuộc của Vệ Đãng Ma, chúng tôi cũng tôn trọng truyền thống và lòng người ở Bắc Địa, bằng lòng nhường ra, ước định một kỳ hạn năm mươi năm, một trăm năm, rồi lại xử trí."

"Nếu nói như vậy, chẳng phải là nói Vệ Đãng Ma chúng ta bị Bang Truất Long của các người thôn tính sao?" Hoàng Tư Mệnh cau mày đáp lời.

Hứa Kính Tổ nhìn sang Trương Hành, thấy người này không chút biểu cảm, bèn cười nói với người đối diện: "Nếu Hoàng Tư Mệnh cảm thấy không ổn thỏa, cũng có thể để Vệ Đãng Ma thôn tính Bang Truất Long của chúng tôi, sau đó các nơi thiết lập Tư Mệnh, cho phép người của Bang Truất Long chúng tôi lấy thân phận cá nhân gia nhập Vệ Đãng Ma đến... chỉ cần Vệ Đãng Ma bảo đảm Đại Tư Mệnh là Trương Thủ Tịch của chúng tôi, các Tư Mệnh ở Hà Bắc, Đông Cảnh, Hoài Bắc cũng đều là người xuất thân từ Bang Truất Long, sau đó dựa theo gia pháp Vệ Đãng Ma cùng nhau họp nghị sự, thường ngày nghe theo chỉ phái của Đại Tư Mệnh, kỳ thực cũng chưa hẳn là không thể."

Hoàng Tư Mệnh sửng sốt một chút, vuốt râu không nói, các Tư Mệnh còn lại cũng có chút lúng túng.

Qua một lúc, Ô Tư Mệnh kia chậm rãi mở miệng: "Trương Thủ Tịch đã có ý định miễn động binh qua, sao lúc này đại quân vẫn còn đang công đánh hai thành phía nam?"

"Ô Tư Mệnh, chúng ta đừng nên làm lẫn lộn nhân quả." Hứa Kính Tổ càng ngày càng thuần thục, càng ngày càng nhẹ nhõm. "Thiên hạ bốn phần, Bang Truất Long chiếm toàn bộ Hà Bắc như cuốn chiếu, tới cuối xuân là đã đến trước Bắc Địa, không thể nào ở U Châu hao phí trọn mùa hè thu được, nếu không dù là lão mẫu thân của vị đầu lĩnh nào trong bang cũng sẽ đến hỏi, sao lại ngồi để lỡ mất thời cơ tốt, tương lai ở nơi khác làm hỏng mất tính mạng của nhiều chiến sĩ? Nói cách khác, là nhất định phải đánh, cho nên Thủ Tịch của chúng tôi mới vì sinh linh Bắc Địa đến cầu hòa, chứ không phải vì cầu hòa mới bảo phía sau giả vờ giả vịt đánh lên... hai cái đó khác hẳn nhau."

Tới lúc này, chớ nói mấy vị Tư Mệnh, dù là Đại Tư Mệnh, vị Lục Phu Nhân kia hay Bạch Hữu Tư đều nhịn không được nhìn sang vị văn thư trẻ tuổi này của Bang Truất Long.

Mà Ô Tư Mệnh kia bị dồn nén khó chịu, tính tình chắc cũng có phần bực bội, cuối cùng bèn gạt bỏ những chuyện bề mặt ấy, nói ra điều mấu chốt nhất của ngày hôm nay: "Bang Truất Long thế tất phải chiếm được Bắc Địa, nhưng Bắc Địa đâu chỉ có mỗi một nhà Vệ Đãng Ma... Các ngươi Bang Truất Long định đối phó với Bát Công của Trấn Thủ Phủ thế nào? Chẳng lẽ muốn bắt chước cách làm ở Lạc Bát Thành bây giờ mà lần lượt nện chết từng tên sao?"

Hứa Kính Tổ khẽ mỉm cười, muốn nói lại thôi, rồi lại nhìn sang Trương Hành, trong lòng ông ta hiểu rõ, những phát biểu then chốt thế này vẫn phải để vị Thủ Tịch này lên tiếng.

Trương Hành mặt không đổi sắc, cuối cùng cũng mở lời: "Ô Tư Mệnh nói rất phải, đã muốn tìm cơ hội chung sức với Vệ Đãng Ma, đương nhiên phải lần lượt nện chết Bát Công... Bằng không thì sao, giữ lại để họ cùng ăn Tết chiên bánh rán à?"

Lời vừa dứt, trong thạch thất liền lặng ngắt ngay tức khắc.

Không còn cách nào, mấy ngày nay nháo nhào cả lên là để làm gì? Lục Phu Nhân vội vàng chạy tới đấu trí đấu dũng là vì chuyện gì? Lực lượng quấy nhiễu từ bên ngoài lớn nhất của Vệ Đãng Ma nằm ở đâu?

Kỳ thực ai ai cũng đều rõ cả.

"Trương Thủ Tịch." Hắc Diên lạnh lùng lên tiếng, "Đãng Ma Thất Vệ và Trấn Thủ Bát Công từ trước vẫn đối đầu nhau là thật, nhưng không phải chuyện lôi kéo bên này đánh bên kia đơn giản như vậy đâu, bởi vì Vệ Đãng Ma với Bắc Địa là một thể, Vệ Đãng Ma dù có ngày càng sa sút, cũng vẫn nắm giữ toàn bộ Bắc Địa, phải chịu trách nhiệm với toàn bộ cục diện ở Bắc Địa, nếu ngươi có lòng muốn khiến chúng ta với Trấn Thủ Bát Công thế như nước với lửa, thì chính là coi thường chúng ta rồi."

Trương Hành gật đầu: "Đương nhiên ta biết cục diện này, nhưng chư vị, ta thực sự cũng không muốn che đậy... Ấy là dù Vệ Đãng Ma có hợp lại với chúng ta thành một nhà, bước tiếp theo cũng vẫn là phải nện chết Trấn Thủ Bát Công... Còn như nói có một số đệ tử Trấn Thủ Phủ vốn hợp tác với chúng ta từ trước đến nay, thì chúng ta cho họ một thân phận, tiếp tục trọng dụng là được, nhưng cũng phải đánh đổ Trấn Thủ Bát Công, bỏ quy chế của họ, thiết lập quận huyện... Bằng không vẫn cứ câu nói kia thôi, ta đến đây một chuyến này để làm gì? Cứ trực tiếp đánh chiếm hai thành phía nam, đòi một cái minh ước trên danh nghĩa không phải xong sao?"

Vốn trong thạch đường có mấy người đang tỏ ra căm phẫn, nhưng đến khi nghe thấy hai chữ "Quận huyện" thì liền như trúng phải bùa Định Thân, tức khắc im bặt.

Rất rõ ràng, họ không phải lần đầu tiên đối mặt với cách nói này, mà hai chữ ấy cũng xác thực đã tạo cho họ áp lực rất lớn.

Hứa Kính Tổ thấy vậy, liền chớp thời cơ xen vào: "Chư vị, các vị đừng quên rằng, Trấn Thủ Bát Công ở Bắc Địa rốt cuộc sinh ra như thế nào? Há chẳng phải là hào kiệt Trung Nguyên tiến lên phía bắc, bức bách Bắc Địa phải cải tổ bên trong từ Vệ Đãng Ma thành Trấn Thủ Phủ đó sao? Mà ngàn năm nay, hết lớp này đến lớp khác hào kiệt Trung Nguyên lại kéo đến Bắc Địa, buộc Bắc Địa thay đổi chế độ, chẳng lẽ đều là những kẻ mất trí hết cả hay sao? Mà hành vi này, cũng chẳng phải phù hợp với lời lần trước của vị Thủ Tịch chúng ta đó sao? Đại thế cứ như thế, không ở chỗ này thì ở chỗ kia, chư vị hà tất phải nhọc lòng làm một cọng cỏ dại ngược gió, chống lại đại thế làm gì? Đạo lý này Thủ Tịch chúng ta thực đã nói thấu suốt rồi! Lại so đo tính toán nữa thì chẳng còn ý vị gì nữa!"

Lời ấy vừa ra, Lục Phu Nhân không có chút lời lẽ sắc mặt nào, Lam Đại Ôn lại nhìn về phía Đại Tư Mệnh ngồi ở cuối phòng, mà trơ mắt nhìn thấy vị này không hề có nửa điểm phản ứng, vị Tư Mệnh của An Xa Vệ này rốt cuộc thì đùng đùng nổi giận, trực tiếp đứng dậy quát mắng: "Các ngươi muốn đầu hàng, làm chó cho người ta, thì tự nhà các ngươi đi mà làm, dù sao ở trong Vệ này cũng là các ngươi định đoạt! Nhưng đến lúc ấy thật sự như thế, hãy cứ nói trước với ta một tiếng, ta còn biết trút bỏ trách nhiệm Tư Mệnh này, mà chuyên tâm đi kéo xe chở hàng cho người ta!"

Nói xong, thế mà lại phất tay áo bỏ đi.

Lam Đại Ôn vừa đi, bầu không khí trong thạch đường không khỏi càng thêm ngột ngạt, qua một lúc lâu, Đại Tư Mệnh kia lại thở dài một tiếng, rồi kết thúc cuộc hội đàm đầu voi đuôi chuột này.

Bị đuổi ra khỏi Thạch Thành, còn chưa kịp đến quán xá phía dưới, Hứa Kính Tổ đã chẳng kịp chờ đợi, khó nén vẻ mừng: "Thủ Tịch, Tổng Quản, việc này lại sắp thành rồi!"

Những lời này tự nhiên có phần đạo lý, Lam Đại Ôn kia bị đè nén đến mức phá phòng, tự nó đã nói lên rằng trong cuộc thảo luận của tầng cao Vệ Đãng Ma, y đang ở thế yếu... Chiếu theo cách nói trong một vài bộ phim cao cấp, lúc đàm phán kiêng kỵ nhất là một bên để lộ ra sự bất đồng trong nội bộ.

Mấy hôm trước, Giả Việt hơi để lộ một chút lập trường thiên về bản thổ Bắc Địa, buổi tối liền bị người ta chuốc rượu say rồi đưa về, đại để cũng chính là ý này.

Vậy hôm nay thì sao đây?

"Thế nào thì mới thành được?" Trương Hành dễ dàng ngắt lời đối phương. "Chúng ta dù sao cũng là người ngoài đến, không có căn cơ ở đây, chỉ có thể trông cậy vào mấy vị Tư Mệnh và Đại Tư Mệnh có thể nhìn xa trông rộng cho ra một kết quả tốt, tuyệt đối đừng có đắc ý vênh váo, càng đừng làm mâu thuẫn thêm gay gắt."

"Vâng." Hứa Kính Tổ nghiêm nghị đáp lời. "Thủ Tịch nói rất phải, mấy hôm tới là hại nhân chi tâm bất khả hữu, phòng nhân chi tâm bất khả vô..."

Trương Hành gật gật đầu.

Ngược lại là Bạch Hữu Tư giơ tay che nắng nhìn về phía tòa thành lớn bên cạnh Hắc Thủy này, đưa ra một phán đoán không rõ nguyên cớ: "Theo ta nói, e là chẳng còn mấy ngày nữa đâu..."

"Sao lại nói vậy?" Trương Hành nghiêm túc hỏi.

"Cục diện bây giờ bày ra đến mức này rồi, bọn họ còn chờ thêm nữa thì chờ được gì chứ? Chờ Lý Tứ đánh chiếm hai thành phía nam à? Hay là gã Lưu Văn Chu kia dám tới?" Bạch Hữu Tư vẻ mặt nghĩ ngợi. "Chẳng lẽ lại là chờ Chí Tôn mở lời sao?"

"Không sai." Trương Hành nghĩ một chút rồi cũng bật cười. "Chỉ là mấy vị Tư Mệnh bàn bạc với nhau, vài ngày cũng đủ rồi, nay cô lại tới nữa, bọn họ cũng đã nháo đến cứng nhắc với nhau rồi, trừ phi đúng là còn có gì đáng để chờ, nếu không thì cũng phải lật bài ngửa thôi."

Hai người đoán không sai một chút nào.

Nhắc tới, hôm nay đúng lúc là giữa tháng Tư, đến buổi tối, trên đỉnh đầu hai vầng trăng như chiếc mâm, soi khắp thành sáng lấp lánh, và vì Bạch Hữu Tư tới, thêm vào đó đến bên Hắc Thủy này trái lại còn trộm được chút thanh nhàn, thế là Trương Hành bèn đặt một tiệm cơm trong thành, gọi chút món ăn Bắc Địa, kêu mấy vò rượu, rồi bày tiệc thưởng trăng ngay trong sân quán xá.

Kết quả, hai chén rượu vừa mới xuống bụng, mấy đĩa thức ăn còn đang bốc khói nóng, một bát mì còn chưa ăn hết, liền có một võ sĩ mang đao thẳng đi theo người đưa đồ ăn tiến vào, nói là Đại Tư Mệnh có lời mời.

Mọi người bất đắc dĩ, định đứng dậy cùng đi qua, võ sĩ này bèn lại nhấn mạnh một lần nữa, chỉ mời Trương Thủ Tịch và hai vị đại đầu lĩnh Bạch, Giả, thỉnh đừng mang theo tùy viên.

Lần này, mấy người trái lại tinh thần rung lên, biết là kịch hay đã tới, bèn lập tức lên tiếng đáp ứng, để Tần Bảo ở lại phía sau, rồi định trực tiếp đi qua ngay, riêng mỗi Giả Việt, Trương Hành nhìn thấy đối phương quay vào trong phòng, mang thanh Kinh Phách Kiếm mà từ khi vào Bắc Địa vẫn chưa đeo ra, rồi mới cùng nhau khởi hành.

Vẫn là con đường đó, lên núi đá, đi thẳng tới Hắc Đế Quán, cũng chính là ở chỗ này, khi mọi người chuẩn bị rẽ sang cái sân đá kia thì bị võ sĩ dẫn đường ngăn lại.

"Đại Tư Mệnh ở trong Thần Tiên Động." Võ sĩ giơ tay chỉ. "Từ chỗ trũng phía trước hành lang đá đi xuống là được."

Ba người không dừng lại, bước nhanh vào trong nơi căn cơ đắc đạo của Hắc Đế Gia này.

Vào tới thạch thất tự nhiên này, quả nhiên thấy bản thân vị Đại Tư Mệnh đã bỏ áo choàng đen, đội mũ tiểu quan của võ sĩ, khoác một bộ giáp nửa thân màu đen, quàng một bộ chiến bào màu đen, rồi đang ở chính giữa thạch thất, trước một bức thạch bích, tay múa chân đạp, trông chính là khúc chiến vũ hý đặc sắc của Bắc Địa, cái mà lúc trước Cao Đốc Công sở trường đó.

Thấy vậy, Giả Việt không dám chậm trễ, nhanh chóng tiến lên trước hướng về thạch bích hành lễ.

Hai người còn lại thì đi chậm hơn một chút, đồng thời dọc đường nhìn quanh bốn phía dò xét... Tuy nhiên, dò xét tới dò xét lui, cũng không phát hiện ra Thần Tiên Động này có huyền cơ gì.

Nếu phải nói đặc sắc, thì chính là một chữ, lớn!

Bên ngoài nhìn cũng chỉ có vậy, nhưng thực sự bước vào trong liền phát hiện, thạch thất tự nhiên này so với người mà nói là vô cùng rộng rãi và cao sâu, mặt đất và vách tường sau khi được người ta mài giũa đã hình thành những khu vực chức năng rõ ràng, ngoại trừ nóc nhà hơi cao hơn ra, thì chẳng khác gì bên trong những kiến trúc bằng đá bên ngoài, gần như có thể coi là một tòa thành nhỏ được bao bọc sáu mặt... Có thể tưởng tượng, trong thời kỳ của Hắc Đế Gia, đây là một căn cứ quân sự và sinh hoạt xuất sắc biết bao.

Chính là động đá lớn này, đã tạo nên hình thức hoạt động tù bang mang tính chất căn cứ địa cho các bộ chúng dưới trướng Hắc Đế Gia, tiếp đó ảnh hưởng tới toàn bộ Bắc Địa, sản sinh ra cơ cấu tổ chức Đãng Ma Vệ chồng lên chiến đoàn, rồi tiếp đó ảnh hưởng đến toàn bộ thiên hạ.

Nhưng nó thực sự cũng chỉ là một cái động đá lớn mà thôi.

Thần kỳ vĩnh viễn là con người.

Đi tới trước vách đá, Trương Hành và Bạch Hữu Tư cùng ngẩng đầu lên, nhưng không hẹn mà cùng thở dài một tiếng trong lòng — hóa ra, trên vách đá nhẵn bóng khổng lồ ở chính giữa, chỉ có ba chữ dưới dạng kim văn mà thôi. Tuy rằng đối với kim văn bọn họ hiểu lơ mơ, nhưng ba chữ này chẳng hiểu vì sao, lại là nhìn một lần là biết, chính là Thiên, Địa, Nhân!

Trương Hành không nói một lời, khom người vái một cái, rồi trang nghiêm đứng yên đợi Đại Tư Mệnh nhảy múa xong. Cũng trong khoảng thời gian này, Lục Phu Nhân cũng một mình tới đây. Bà cũng vái một cái, rồi hướng về mấy người khẽ mỉm cười gật đầu chào, sau đó mới đứng yên, dường như hoàn toàn không biết rằng ban ngày người trước mắt còn luôn miệng nói muốn san bằng tám nhà Bát Công ở Trấn Thủ Phủ.

Qua một lát, Đại Tư Mệnh nhảy múa xong, chắp tay sau lưng đứng sang một bên, liền ngắm nhìn vách đá trên đỉnh đầu mà thong thả kể chuyện, y hệt như một hướng dẫn viên du lịch ở kiếp trước của Trương Hành:

“Nhớ khi xưa, Thanh Đế Gia truyền dạy văn minh, trăm tộc hưng thịnh, nhưng cũng rất nhanh nảy sinh hiềm khích, thôn tính lẫn nhau. Đến khi Hắc Đế gia giáng thế, tuy vẫn còn những bộ tộc khác tồn tại trên đời, nhưng khí thế của ba tộc Nhân, Vu, Yêu đã không gì cản nổi.

“Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, bởi vì lúc ấy ngoài ba tộc ra, còn có rất nhiều chân long hoành hành khắp thiên địa, trong sơn dã hồ hải cũng có vô số những kẻ đắc chân khí rồi hiển hóa thần dị. Bọn chúng có kẻ thiện, kẻ ác, có kẻ đơn thuần chẳng khác gì dã thú, lại có kẻ trực tiếp được Chí Tôn che chở. Nhưng chung quy vẫn trái ngược với bản tính phàm nhân của ba tộc, hơn nữa còn có thế tranh chấp lẫn nhau, điều này khiến cho cái gọi là bang quốc bên trong liên hệ còn khó, huống chi kiến lập nên loại quốc gia như bây giờ.

“Hắc Đế gia sinh ra ở vùng Tấn Bắc và Hà Bắc, vị trí cụ thể nay đã không thể khảo chứng. Thuở nhỏ, cha mẹ Người đều chết trong bọn thần dị bên ngoài, nghe nói Người còn có một người chị, cũng làm vật tế phẩm mà chết trong miệng một tên thần dị nào đó. Về sau không cần nghĩ cũng biết, khi lớn lên một chút, Người liền đại sát tứ phương, giết sạch lũ thần dị quanh bộ tộc.

“Nhưng bởi vì ở nơi phúc địa Hà Bắc, giết một kẻ, luôn sẽ có thêm ba năm kẻ khác lại đến, hơn nữa còn phải đánh trận với các bộ tộc còn lại ở khắp bốn phương tám hướng, còn phải ứng phó sự đề phòng của những giống quý tộc trong bộ tộc, Người liền cảm thấy có chút phiền chán. Lại thêm về sau gặp được một con chân long cực kỳ có thủ đoạn, bèn dứt khoát từ bỏ vùng đất Hà Bắc, đi về phía Bắc tới tận đây, dựng lại cơ nghiệp.

Trương Hành nghe tới đây, mí mắt giật một cái.

“Lão nhân gia người nghĩ rất đơn giản.” Nói tới đây, Đại Tư Mệnh cũng quay đầu nhìn Trương Hành. “Đã ở nơi như Hà Bắc, giết những thần dị đó, chung quanh vẫn luôn có thể bổ sung thêm, vậy thì dứt khoát từ nơi cực Bắc của thiên hạ bắt đầu giết, từ đầu đến cuối giết cho sạch sẽ… Kết quả là Người cũng đã gặp Thôn Phong Quân ở Hắc Thủy này, Thôn Phong Quân nhường lại Hắc Thủy cùng thạch thất này, bản thân đi tới Thiên Trì. Còn lão nhân gia Người thì ở chỗ này tự mình lĩnh ngộ ra Nhược Thủy chân khí, còn tụ tập được một ít hào kiệt nguyện ý đi theo Người.

“Bởi vì Người không kính những chân long kia, không kính những thần dị kia, thậm chí không kính vị Chí Tôn duy nhất xuất thân từ chân long lúc bấy giờ, cho nên mới chỉ kính Thiên Địa Nhân. Cũng chính vì vậy, mới dứt khoát quở đám thần dị kia là ma, cho nên mấy trăm hảo hán từ trong Thần Tiên Động này ra, liền xưng là Đãng Ma Vệ…”

“Nghe thấy mà lòng người hướng tới.” Bạch Hữu Tư ôm trường kiếm trước ngực, không giấu được vẻ u u.

“Đó là lẽ tự nhiên.” Đại Tư Mệnh gật gật đầu, cũng có chút thái độ cảm hoài. “Những chuyện sau này các ngươi cũng biết rồi, liền không nói nhiều nữa.”

Mấy người đều gật đầu.

Chuyện sau này là gì, không ngoài việc vị Chí Tôn lão gia này cơ hồ đã giết sạch lũ “ma” ở vùng Bắc Địa, Hà Bắc, giết chân long cũng gần hết, kẻ thì hàng, kẻ thì chết, gần như chỉ còn một vị Thôn Phong Quân là còn hoạt động trong lãnh địa của người. Hơn nữa, giết mãi giết mãi, cái tù bang tên là Đãng Ma Vệ này liền được rèn luyện thành, trở thành cộng chủ của nhân tộc, coi như đã thống nhất nhân tộc trên danh nghĩa… Chưa hết, còn tiếp tục cùng hai vị kia ở hai tộc Vu, Yêu, trên dưới dòng Đại Hà, đánh đến mức đúng như mặt chữ mà nói là thiên địa vô quang, sơn xuyên biến sắc.

Cuối cùng, ba vị thiên kiêu cùng thời đại, một niệm chi sai, một rơi Khổ Hải, hai lên Thiên Môn.

"Chuyện chính để lát nữa hãy nói." Đại Tư Mệnh thấy vậy, bèn bày ra tư thái đại tông sư. "Các ngươi đều là điểm tuyển của Chí Tôn... chuyện thiên ý khí vận này, e rằng chỉ có lão đạo sĩ Tam Nhất Chính Giáo ở Quan Trung kia với một kẻ đeo kính chạy lung tung mới có thể sánh với ta, nhưng lão đạo sĩ thuộc về Tam Huy, căm ghét các ngươi thấu xương; còn cái gã đeo kính kia lại điên điên khùng khùng. Chẳng như ta, xưa nay vẫn ôn hòa... Vả lại, trong Thần Tiên Động này, dù Chí Tôn Chân Long có thân chinh tới, nếu không phá nổi Hắc Đế Quán trước cửa, tự mình đi vào, e rằng cũng chẳng nghe được gì. Cho nên các ngươi cứ hỏi, ta có hỏi tất đáp."

"Đại Tư Mệnh." Trương Hành không chờ được bèn hỏi. "Ta ngưng đan đã lâu, đều không sao quán tưởng nổi, mấy vị tông sư đều không rõ nguyên do. Ngươi có biết gì không?"

Đại Tư Mệnh nghĩ một hồi, lắc đầu đáp: "Lần trước ta nắm tay ngươi hồi lâu, cũng không phát hiện ngươi có chỗ nào không ổn, chỉ kinh ngạc vì tu vi ngươi thấp kém... Điều duy nhất có thể nói, chính là chuyện này tuyệt đối không phải vì Chí Tôn điểm tuyển."

Trương Hành không nói nên lời. Chuyện rách này đến cả đại tông sư cũng không có lời giải thích, lẽ nào chính là do lão tổ Đạo Tổ ở thế giới kia đã tạo ra thứ gì đó giống như «Lục Thao», mà mình còn chưa xem tới?

Ngay cả Đại Tư Mệnh cũng có chút lúng túng, nói hay là có hỏi tất đáp, vậy mà vừa lên đã không trả lời được.

Một lát sau, vẫn là Bạch Hữu Tư tới hỏi tiếp: "Đại Tư Mệnh, ta cũng là điểm tuyển gì đó sao?"

Đại Tư Mệnh thở phào nhẹ nhõm, nheo mắt nhìn đối phương: "Bạch Tam Nương đương nhiên là điểm tuyển, hơn nữa còn là điểm tuyển lớn nhất ở đây, điểm tuyển duy nhất của Xích Đế Nương Nương... Nói thực lòng, ta thực sự chưa từng nghĩ điểm tuyển của Xích Đế Nương Nương lại có thể vào tới Thần Tiên Động này, càng không ngờ điểm tuyển của Xích Đế Nương Nương lại thành hôn nhân với điểm tuyển của Hắc Đế Gia... Mà hôm nay, sở dĩ mời các ngươi tới đây vạch trần nội tình, chính là vì chính mắt thấy Bạch Tam Nương ngay trước mặt, mới hạ quyết tâm."

"Điểm tuyển cũng phân lớn nhỏ sao?" Lục Phu Nhân cũng chợt tới hỏi.

"Tự nhiên." Đại Tư Mệnh cách ngọn núi đá chỉ trời, ung dung đáp. "Thiên vận ngưng nơi hồng nguyệt, Tứ Ngự cùng chia trong đó hai ba phần, rồi lại chia đều nhau, mỗi bên tự thi triển... Bạch Đế Gia tinh khôn nhất, rải thẳng vào Quan Lũng, Ba Thục, Kinh Tương, làm lớn khí vận nơi mình xuất thân; Thanh Đế Gia trực tiếp nhất, chỉ lo giữ lấy Đông Di năm mươi châu của mình; còn Xích Đế Nương Nương hào phóng nhất, lại chỉ dùng vào dòng truyền thừa đích hệ trong Chân Hỏa Giáo của ngài, cũng tức là chỉ điểm mỗi Bạch Tam Nương một người; còn bên chúng ta, Hắc Đế Gia thì đem phần của mình bày ra, tuấn kiệt Bắc Địa ai muốn lên Thiên Trì mà lấy, thì đều có thể tự mình đến lấy... Nhưng làm vậy thì người khó tránh có hơi nhiều một chút."

Lục Phu Nhân tự nhiên kinh nghi. Bạch Hữu Tư tuy sớm biết vài lời đồn đại, nhưng lúc này ngồi vững mình là điểm tuyển của Xích Đế Nương Nương, biết mình xuất thân từ Chân Hỏa Giáo, hoàn toàn nghiệm chứng lời của Tề Vương Tào Minh Truyện hôm ấy, thật có chút trống rỗng.

Giả Việt nhếch mép một cái, hình như muốn nói gì, nhưng lại hơi nhát gan.

Còn Trương Hành đưa mắt nhìn một vòng, chủ động khơi ra vấn đề đó: "Đại Tư Mệnh, đã là điểm tuyển, nghĩa là có chút ân trạch của Chí Tôn trên người... Ân trạch này có giống nhau không?"

"Đến cuối cùng đều như nhau, ban đầu thì không giống." Đại Tư Mệnh buột miệng đáp.

"Cuối cùng là khai tỏa? Thiên hạ muôn vàn chủng loại chân khí, chỉ cần dẫn nhập vào thân thể, liền có thể tùy ý lưu chuyển?"

"Là khai tỏa. Nhưng cái gọi là khai tỏa, thực ra là chỉ điểm tuyển có được khí vận của trời đất, tự mình làm theo ý mình, sau đó có thể đem ân trạch của Tứ Ngự dùng chung mà thôi. Còn trước đó, điểm tuyển của mỗi nhà chỉ có thể dùng ân trạch của nhà mình... Cũng như ngươi nói muôn vàn chủng loại chân khí chuyển đổi, đó chính là ân trạch của Thanh Đế Gia."

"Vậy chỉ nói về ân trạch của Hắc Đế Gia chúng ta, có phải là sát nhân đoạt khí?" Trương Hành tiếp tục truy vấn.

"Không phải sát nhân đoạt khí, mà là đãng ma đoạt khí." Đại Tư Mệnh đứng dưới vách đá khắc hình trời đất người kia, cười lớn. "Đây là bí quyết Hắc Đế Gia hoành hành thiên hạ tự mở ra, cũng là chỗ dựa khi ấy ngài lấn át hai vị kia, trấn áp vô số Chân Long thần dị... Chỉ là các ngươi nay chỉ biết, cũng chỉ có thể, tàn sát lẫn nhau mà thôi!"

Trương Hành đực mặt ra ở đó, hồi lâu không thốt nên lời, mấy người còn lại cũng lặng thinh, thoắt cái chỉ còn tiếng cười của Đại Tư Mệnh vang vọng trong Thần Tiên Động, cùng tiếng thở của mấy người mà thôi.

Hồi lâu sau, Trương Tam cũng theo đó mà cười: "Nói vậy thì chỉ là mấy người chúng ta xưa nay lấy lòng tiểu nhân đo bụng Chí Tôn mà thôi... chẳng giấu gì Đại Tư Mệnh, từ khi có cái thần dị này, tôi chỉ cảm thấy có đại năng nào đó muốn biến tôi thành công cụ luyện công, thay hắn thu thập chân khí, cuối cùng chỉ làm mồi cho Ngài; mà Giả Việt càng ngày đêm lo lắng, chỉ thấy ý của Hắc Đế Gia là muốn chúng tôi tự giết hại lẫn nhau, cuối cùng thành tựu một người..."

Nói rồi, Trương Hành nhìn sang Giả Việt mặt trắng bệch, xoè tay đối mặt: "Nhưng sự thật thế nào? Lão Giả à, sự tình chẳng qua một lời là phá, ông lại cứ coi như khối tâm bệnh... nếu không nhờ hôm nay Đại Tư Mệnh đích thân giải thích, có phải ông còn định sau vụ này đến chỗ Lục phu nhân làm tử gián, giết Lục phu nhân, rồi để tôi tự tay đâm chết ông? Để coi như thành tựu cho tôi?"

Giả Việt mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Trương Hành và Lục phu nhân cũng thoắt sững sờ... không vì gì khác, nhìn phản ứng của Giả Việt, tên này thật đúng là đã có ý nghĩ tương tự.

Bạch Hữu Tư lại không nhịn được bật cười một tiếng.

Đại Tư Mệnh thấy không ổn, vội cũng cười gượng: "Tự tàn sát lẫn nhau đương nhiên là bịa, Chí Tôn tuyệt không có ý đó, ngược lại câu nói lúc trước của Trương thủ tịch, cũng chẳng phải nói bừa..."

Trương Hành lại kinh ngạc.

"Thiên cổ anh hùng, hiển hóa ra đời, nếu xuất từ tay Chí Tôn, thì như cờ rơi xuống một nước, đến lúc ấy hào kiệt tự làm việc của mình, nếu thoát được khỏi bàn cờ, tự đứng trong trời đất, ắt có một phen tạo hóa. Nhưng nếu con cờ ấy tự mình chém giết rồi rơi rụng, cuối cùng trên bàn cờ, rồi thu vào cung nỏ, có phải trắng về trắng, đen về đen chăng?" Đại Tư Mệnh nghiêm giọng nhắc nhở. "Trương thủ tịch, đạo lý chính là đạo lý đó, tôi đã nói rồi, đêm nay không có giấu giếm... đám hào kiệt các vị, nếu không thể siêu thoát cảnh phàm nhân, thì có những thứ tự nhiên là phải trả lại cho Chí Tôn."

"Nếu là như vậy thì cũng không sao." Trương Hành nghĩ một lúc, trái lại thấy nhẹ lòng. "Người sống một đời, tự có tâm chí của mình, Chí Tôn ở trên, chỉ cần không cố ý chặn đường thông lên, thì không có gì đáng chê trách, huống hồ dù sao cũng là đã giúp những người được điểm tuyển một tay... chỉ là Đại Tư Mệnh, Chí Tôn chỉ là ban ân thôi sao? Không có thao túng lòng người, đẩy rồi đè, dẫn rồi dụ sao?"

Đại Tư Mệnh trầm ngâm một lúc, nghiêm túc hỏi lại: "Trương thủ tịch là chỉ cái gì?"

"Hồi ấy tôi ở Hà Bắc, bị đại tông sư vây khốn, hầu như không còn đường sống, nếu không phải chưởng giáo của Tam Nhất Chính Giáo nhắm mắt cho đồ đệ mình mang Phục Long ấn tới, thì đường ra duy nhất của tôi lúc đó, e là phải dẫn đám tàn binh bại tướng theo viện quân Bắc Địa chạy lên Bắc Địa thôi." Trương Hành cười nói. "Trước đó không thấy có gì, nhưng lần này tới đây, gặp cái kẻ đeo gương trước ngực kia, hắn bèn nói tôi nên lên Bắc Địa sớm chút, Trịch Đao Lĩnh còn để cho tôi hai quyển thiên thư, tới nơi này, lại nghe Đại Tư Mệnh ông kể chuyện của Hắc Đế Gia, càng thấy quái dị... sao cứ cảm giác có người dẫn tôi, ép tôi học theo Ngài vậy?"

Đại Tư Mệnh nhất thời im lặng, rõ ràng có chút nghi hoặc, Bạch Hữu Tư thì hơi nheo mắt, trực tiếp xác định chuyện này.

Không xác định sao được, bởi vì lúc đó nàng cũng ở vào một hoàn cảnh, Xích Đế Nương Nương bày rõ ràng trận địa muốn nàng xuống phía nam... chỉ có điều, cũng như Ngũ Kinh Phong dưới ánh mắt của chưởng giáo Tam Nhất Chính Giáo mang Phục Long ấn tới vòng vây, còn vị đại đô đốc của Đông Di cũng có toan tính của riêng mình, nhờ thế mới gượng gạo thoát thân.

Một nam một bắc, một núi một biển, một đỏ một đen, quá giống nhau, cũng quá tương phản nhau.

"Kỳ thực, nếu như năm ngoái mà đến Bắc Địa, thì đã không có những tranh chấp hôm nay rồi." Trương Hành cười nói. "Không phải ta tự khoe, Bang Truất Long dù sao cũng là cường lương có tiếng trong thiên hạ, trong đó anh tuấn nhân vật cũng không ít, năm ngoái mà đem bọn họ tới đây, mượn việc nhà của Chu Tư Mệnh Vệ Thiết Sơn, còn có Hắc Tư Mệnh tương trợ, ta gần như có thể tưởng tượng ra năm ấy làm sao ở Nam Bộ đứng chân, lại làm sao lên phía bắc giao chiến với các trấn thủ phủ, rồi làm sao từ trong nội bộ Vệ Đãng Ma lay động cục diện… đợi đến lúc hôm nay, bất kể là chiến hay hòa, là bên này hay bên kia, chung quy cũng có thể từ bên trong mà nhào nặn Bắc Địa thành một khối rồi, qua vài tháng nữa, trời vừa mát, chưa biết chừng đã có thể từ trước động Thần Tiên này thề sư xuôi nam Hà Bắc, lại một lần nữa hoành hành Trung Nguyên rồi."

"Xác thực." Đại Tư Mệnh nghe một lát, không ngờ cũng gật đầu. "Nếu như chiếu theo lời ngươi nói, Chí Tôn thật sự ngầm thúc đẩy cũng có khả năng, dù sao, ta cũng chẳng phải con sâu trong bụng lão nhân gia người… cái này ta thực sự không biết."

"Vẫn nên thử suy đoán một chút." Trương Hành nhân cơ hội chuyển sang vấn đề then chốt. "Đại Tư Mệnh, ngài xem việc này, nếu quả thật là ý của Chí Tôn lão gia, há chẳng phải là Chí Tôn lão gia có ý đem Bắc Địa phó thác vào tay ta sao?"

Trong thạch thất lại lần nữa yên tĩnh trở lại.

Còn Đại Tư Mệnh trầm mặc giây lát, chậm rãi mở miệng, đưa ra đáp án chính thức: "Trương Thủ Tịch, ta có thể nói rõ với ngươi, ta cùng mấy vị Tư Mệnh đã thương thảo một phen, vẫn là tán thành việc hợp nhất nhiều hơn một chút, hôm nay gặp Bạch Tam Nương rồi, lại càng không muốn kéo dài thêm nữa… đạo lý ngươi nói đã đủ rõ ràng, chúng ta cũng nhận, liền không cần nhiều lời nữa… nhưng mà, ngươi nhất định phải thay mặt Bang Truất Long cùng chính ngươi, bao gồm cả Bạch Tam Nương, đáp ứng thêm cho chúng ta ba việc."

Trương Hành nhìn Bạch Hữu Tư một cái, rồi lập tức quay đầu lại nghiêm nghị mà đối đáp: "Ngài nói."

"Thứ nhất, ta vẫn phải mượn một câu hôm nay của Hắc Tư Mệnh, Vệ Đãng Ma của chúng ta là đánh cùng Bắc Địa dính xương nối gân đấy, hơn nữa Vệ Đãng Ma cũng không phải là Vệ Đãng Ma của riêng mấy người chúng ta, chúng ta chỉ là Đại Tư Mệnh, Tư Mệnh, chiếu theo quy củ có thể làm một ít quyết đoán, nhưng Vệ Đãng Ma lớn như vậy, nhiều người như vậy, còn có rất nhiều chiến đoàn phụ thuộc vào chúng ta, không thể nào ta nói một câu bọn họ liền đều cúi đầu vâng mệnh, tuân theo mà làm." Đại Tư Mệnh một tiếng thở dài. "Trương Thủ Tịch, tin tức một khi truyền đạt xuống dưới, khẳng định sẽ có người tạo phản, sẽ gây chuyện… ngươi phải xá miễn cho bọn họ, bởi vì sự tình là do chúng ta gây ra, là do ngươi vội vàng thúc bách mà ra."

"Ta hiện tại còn chưa có quyền hành xá miễn." Trương Hành buột miệng đáp. "Nhưng ta có thể hạ lệnh, tất cả những vụ phản loạn trong nội bộ Vệ Đãng Ma, trừ phi là trên lộ tuyến hành quân trực tiếp gặp phải, bằng không đều giao cho nội bộ Vệ Đãng Ma đến xử trí… các ngươi xử lý phản loạn nội bộ ra sao, trước khi chúng ta thu phục được các khu vực khác của Bắc Địa, tuyệt không can thiệp. Nhưng ngược lại mà nói, nếu có người trực tiếp công kích chúng ta, hoặc là chạy đến phía địch đối lập ở Bắc Địa tham chiến, cũng xin các ngươi không cần để ý tới nữa."

"Có thể." Đại Tư Mệnh nghĩ một chút, gật đầu tán đồng, nhưng rõ ràng có chút cảm giác bất lực.

Bạch Hữu Tư thừa thế liếc nhìn Lục Phu Nhân, lại thấy đối phương sắc mặt vẫn như thường, bèn chủ động thúc giục: "Còn thỉnh Đại Tư Mệnh tiếp tục nói thử."

"Thứ hai, chính miệng Trương Thủ Tịch nói, Vệ Đãng Ma có thể cùng Bang Truất Long cùng tồn tại, vậy thì các ngươi phải cho phép chúng ta xuôi nam, đến Hà Bắc, Đông Cảnh, Hoài Bắc đi thu nạp các nơi Hắc Đế Quán, xây dựng lại Vệ Đãng Ma." Đại Tư Mệnh tiếp tục nói.

"Về nguyên tắc thì có thể." Trương Hành nghĩ một chút, đưa ra đáp lời. "Nhưng mà, Vệ Đãng Ma xuôi nam, không phải là đi tranh quyền cai trị quyền quân sự, không thể ngược lại ảnh hưởng đến Hành đài, quận huyện của chúng ta, phải phục tùng quy chương chế độ của Huyền Đạo Bộ chúng ta, không thể đảo ngược nhật nguyệt."

"Đó là lẽ đương nhiên." Đại Tư Mệnh nghiêm mặt nói.

"Vậy việc cuối cùng là việc gì?" Trương Hành tiếp tục hỏi, lại đột nhiên giơ tay ngăn lại. "Để ta đoán thử xem có được không?"

Đại Tư Mệnh hơi sửng sốt, rồi liền cười: "Tự nhiên có thể."

"Là muốn Bang Truất Long của chúng ta thay mặt Hắc Đế Gia truất lạc con rồng nơi cuối Hắc Thủy kia, trong Thiên Trì đó sao?" Trương Hành lấy tay vượt qua thạch sơn chỉ lên trời.

Giả Việt trợn mắt há mồm, nhưng Lục phu nhân và Bạch Hữu Tư đều không mấy bất ngờ.

Đại Tư Mệnh trầm mặc một lát rồi chậm rãi gật đầu: "Đúng là thế, Hắc Đế gia một lòng đãng ma, sao có thể nhịn Thôn Phong Quân ở lại một mình Bắc Địa? Huống hồ, Thôn Phong Quân ngày ấy nhường ra Thần Tiên Động vốn là nhờ được Thanh Đế gia điểm hóa, cũng coi như đã lừa Hắc Đế gia một phen. Sau này Hắc Đế gia lên Thiên Môn, hành vi của Thôn Phong Quân lại càng rõ ràng là chen vào giữa hai vị Chí Tôn. Bởi vậy Hắc Đế gia vẫn luôn muốn truất bỏ y cho hả giận, chỉ là vịn vào ước định ngày trước, không thể trái minh mà ra tay… Chúng ta, Đãng Ma Vệ khởi từ Thần Tiên Động cũng không cách nào xuất thủ… Thực ra, bao phen thiên hạ loạn lạc, Chí Tôn điểm chọn tuấn kiệt, nơi khác thì không rõ, còn ở Bắc Địa này vẫn luôn trông mong truất bỏ được Thôn Phong Quân, chỉ là chưa từng thành công mà thôi."

"Thảo nào vừa mới vào Bắc Địa, Thôn Phong Quân đã vội đến thăm ta và Giả Việt." Trương Hành rốt cuộc hiểu ra. "Lại còn lộ sát cơ nữa."

"Hắn có ước định với Chí Tôn, không dám xuống sơn cốc đâu." Đại Tư Mệnh cười lạnh. "Thế nào, các ngươi truất long trước, chúng ta liền hợp lại, quyết không nuốt lời."

"Trước hết tuyên bố hợp nhất, chúng ta tự khắc sẽ đi truất long." Trương Hành đáp ứng điều kiện, nhưng tiến lên nửa bước. "Dù các ngươi không cách nào xuất thủ, nhưng không huy động toàn bộ lực lượng Bắc Địa, không xuất hết tinh hoa của Bang Truất Long, thì truất long làm sao được?"

"Được thôi." Đại Tư Mệnh lại trầm mặc giây lát rồi gật đầu ưng thuận.

Lục phu nhân không chút do dự, xoay người bỏ đi.

Trương Hành nhìn theo bóng đối phương rời khỏi, kế đó ung dung hỏi: "Ân long đầu, đã muốn truất long, dám hỏi chỗ Đãng Ma Vệ ở đây có phải là có chuẩn bị gì cho việc truất long không? Bạch Đế gia còn biết lưu lại cho hậu nhân một cái Phục Long Ấn, Đông Di Đại Đô Đốc kia cũng có thủ đoạn vật dụng để trấn áp Phân Sơn Quân…"

Đại Tư Mệnh… cũng là một trong những long đầu Bắc Địa mới nhất của Bang Truất Long, Đại tông sư Ân Thiên Kỳ chậm rãi lắc đầu: "Đãng Ma Vệ làm ra nổi thứ ấy, nhưng chúng ta không làm được. Tuy nhiên, theo ta biết, có một người tên là Lưu Văn Chu, hình như là học trò của Kim Qua phu tử đã qua đời, xưa nay thích chế tác những đồ vật như vậy, nay lại khéo ở ngay Bắc Địa, ngươi sao không hỏi hắn thử xem."

"Ồ." Trương Hành chợt hiểu, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà hỏi. "Ân long đầu, ngươi nói xem Bang Truất Long chúng ta đặt tên này, là thiên ý chăng, hay là lòng người?"

"Chắc là lòng người." Ân Thiên Kỳ than thở. "Nếu là thiên ý, thì gọi thẳng là Bang Đãng Ma há chẳng tốt nhất ư?"

Trương Hành phen này thì không còn gì để nói nữa.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.