Trảm Tà

Lượt đọc: 620 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 438
Dưới đầm có cá, xếp hàng cắn câu

❊ ❊ ❊

"A, có cá cắn câu rồi!"

Hồng A Đại sống hơn nửa đời người, sóng gió gì cũng từng kinh qua, giờ phút này lại kích động như một đứa trẻ, chỉ hận không thể lao tới, tự mình cầm cần thu dây.

Trần Tam Lang mỉm cười, vung tay lên, sợi dây mảnh khảnh vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ trên không trung. Có thể thấy rõ nơi lưỡi câu đang móc một con cá lớn béo mầm, nặng ít nhất bốn năm cân, "bạch" một tiếng rơi trên bờ, vẫn còn đang nhảy đành đạch.

"Đại Khôi, bắt cá!"

"Được thôi!"

Đại Khôi nhanh như cắt lao tới, túm chặt con cá lớn, gỡ lưỡi câu, rồi thả cá vào thùng gỗ. Trong thùng đã có sẵn lưng lửng nước, cá ở trong đó sẽ không chết. Như vậy lúc giết thịt mới giữ được độ tươi sống, ăn mới ngon hơn.

Trần Tam Lang thản nhiên thay mồi, tiếp tục buông cần.

Hắn câu được cá trước cả Hồng A Đại khiến những người quan sát cảm thấy kinh ngạc. Ở trong thôn, Hồng A Đại đức cao vọng trọng, kỹ năng bơi lội siêu phàm, bất kể là đánh cá hay câu cá, ông tự nhận đứng thứ hai thì không ai dám nhận đứng nhất. Dù tay không, ông cũng có thể bắt được cá dưới nước, thủ pháp này quả thực có thể gọi là "thần sầu quỷ khốc".

Vậy mà, một lão ngư lão luyện như thế, sao lại thua một gã thư sinh nho nhã? Đây lại không phải là cuộc thi đọc sách viết chữ. Nếu không phải mồi câu, cần câu đều do Hồng A Đại chuẩn bị, đám người suýt chút nữa đã hoài nghi Trần Tam Lang dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn một khả năng duy nhất, chính là Trần Tam Lang chó ngáp phải ruồi, vừa vặn con cá đó cắn câu của hắn.

Điều này không khó hiểu, cá bơi lội trong nước hoàn toàn không có quy luật, có lẽ lúc đó cá vừa vặn bơi tới chỗ Trần Tam Lang mà thôi, chỉ vậy mà thôi.

Nghĩ thế, đám đông cũng nhẹ nhõm. Chỉ là một con cá thôi, không nói lên được gì, lát nữa mới thấy được bản lĩnh thật sự.

Không chỉ đám đông, Hồng A Đại cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng ông vừa định thần lại, cần câu mới thả xuống nước chưa được bao lâu của phía bên kia lại động đậy, phao câu nhanh chóng chìm xuống. Nhìn cái đà này, con cá cắn câu lần này còn lớn hơn con đầu tiên nhiều.

Quả nhiên, theo một cú vung cần của Trần Tam Lang, một con cá lớn bị văng lên bờ, dài đến hơn một thước, vảy cá lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.

Mới cách nhau bao lâu chứ? Hình như chỉ trong chớp mắt thôi mà.

Đại Khôi tỏ vẻ hưng phấn, không cần dặn dò đã xông lên bắt cá vào thùng.

Con thứ hai rồi!

Công tử bắt cá, quả nhiên có thủ thuật!

Đại Khôi nhớ lại chuyện tối hôm qua, trời tối đen như mực mà Trần Tam Lang vẫn có thể bắt được ba con cá lớn. So sánh mà nói, hiện tại câu được hai con cá cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Tất nhiên, đó là suy nghĩ của hắn, người thôn Hồng gia thì không như vậy. Họ đều trợn mắt nhìn đến đờ đẫn, tuy nhiên còn chưa kịp hoàn hồn khỏi kinh ngạc, thì phía bên kia Trần Tam Lang lại thả cần rồi. Điều càng khiến người ta khó tin hơn là, lưỡi câu vừa chìm xuống nước, phao câu đã bị kéo đi dữ dội.

Không nghi ngờ gì nữa, lại là một con cá lớn cắn câu.

Hồng A Đại đang ngồi phía bên kia suýt chút nữa ngã ngửa: Đây là chuyện quái gì thế này, sao cá dưới đầm cứ như xếp hàng bên chỗ Trần Tam Lang mà cắn câu thế kia, con này nối tiếp con kia? Quả thực là chuyện lạ chưa từng thấy.

Con thứ ba, con thứ tư, con thứ năm...

Trong ánh mắt gần như chết lặng của đám đông, từng con cá lần lượt bị móc lên, rồi thả vào trong thùng.

Cái thùng này không tính là lớn, chừng nửa canh giờ đã đầy ắp. Một thùng cá đầy nghẹt bên trong chen chúc, quẫy đuôi, nước bắn tung tóe ra ngoài.

Đại Khôi đã cười đến híp mắt, miệng kêu to: "Lấy thùng, mau lấy thùng không đến đây."

Hồng Thủy Muội giật mình, vội vàng lấy cái thùng khác chạy tới.

Chỉ là không bao lâu sau, cái thùng này cũng lại đầy ắp.

Lúc này Trần Tam Lang thu cần câu lại, đứng dậy nói: "Hôm nay đến đây thôi, không câu nữa, về giết cá đi."

"Được thôi!"

Đại Khôi mày mở mặt mày, cầm lấy đòn gánh, xách hai thùng cá đi thẳng. Lúc ăn cơm trưa, chia một bát nước cháo, nghe thấy người ta bàn tán xôn xao, đều đang mắng bọn họ ăn chực ở trong thôn, giờ tốt rồi, có hai thùng cá này, đủ để ngẩng cao đầu mà tự hào, xem đám dân làng kia còn dám nhìn người bằng nửa con mắt nữa không.

Mà bên kia, phao câu của Hồng A Đại vẫn yên tĩnh trôi lềnh bềnh, không chút động tĩnh. Ông đầy bụng nghi hoặc, không rõ nguyên do. Nếu câu được một hai con còn có thể giải thích bằng "vận may", nhưng người ta đã câu được hai thùng rồi, còn có thể nói gì nữa?

Chẳng lẽ, đây là vì bọn họ là người ngoài?

Nhưng cũng không hợp lý, cá làm gì biết phân biệt người quen người lạ...

Hồng A Đại chỉ cảm thấy đầu óc như lọt vào sương mù, dở khóc dở cười. Ông cũng không cảm thấy có gì mất mặt, Trần Tam Lang là ân công của nhà mình, giữa đôi bên cũng chẳng có chỗ nào để tranh giành, chỉ đành cười khổ một tiếng, thu cần về thôn.

Hai thùng cá, tính tổng cộng cũng phải hơn ba mươi con, nặng hơn một trăm cân, số lượng này cũng không tính là nhiều. Những năm tháng qua, Hồng A Đại tung một mẻ lưới xuống, đều có thể thu hoạch được chừng ấy. Vấn đề là hiện tại, những con cá này lại trở nên vô cùng quý giá.

Tại sân nhà Hồng A Đại, trải thớt ra, cầm dao phay lên, bắt đầu giết cá. Cá nhiều, Đại Khôi và A Vũ cũng xắn tay áo lên giúp một tay.

"A Đại bá, Thất thúc Lục thẩm bọn họ nói cá này đến từ đầm Quy, họ không cần, cũng không muốn ăn."

Hồng Thiết Trụ đi vào, thấp giọng nói.

"Không ăn?"

Hồng A Đại nhíu mày: "Đã đến nước này rồi, còn sợ cái này sợ cái nọ."

Hồng Thiết Trụ gãi đầu: "Cháu đã nói với họ rồi, bọn họ cứ không chịu nghe."

Hồng A Đại hỏi: "Hai ngày nay lên núi săn bắn, có thu hoạch gì không?"

Hồng Thiết Trụ lắc đầu nói: "Chỉ bắt được con vịt trời, nếu hầm canh thì mỗi người không đủ một hớp."

Hồng A Đại thở dài, đặt dao xuống: "Để ta đi tìm họ nói chuyện."

Ông sải bước đi ra.

Cuộc đối thoại của hai người lọt vào tai Trần Tam Lang, hắn hơi trầm ngâm: Kiêng kỵ truyền miệng, ở nhiều nơi đều có, tự có quy tắc riêng. Tuy nhiên hiện tại sắp đoạn lương chết đói rồi, mà còn không dám ăn, thì có vẻ hơi cổ hủ, không biết tùy cơ ứng biến.

Hay là nói, trong đầm Quy này thật sự có chuyện huyền bí, cá đó không ăn được?

Khóe miệng Trần Tam Lang hơi lộ ra chút lạnh lẽo.

Hồng Thiết Trụ cố tình sán lại gần chỗ Hồng Thủy Muội, giúp giết cá. Hồng Thủy Muội liếc nhìn hắn: "Bọn họ không dám đến ăn cá, huynh không sợ à?"

Nghe vậy, Hồng Thiết Trụ lập tức vỗ ngực, nói lớn: "Ta có gì mà sợ, có bao nhiêu, ta ăn bấy nhiêu."

Thiếu nữ hừ một tiếng: "Cá này cũng đâu phải huynh bắt, còn muốn ăn bao nhiêu?"

Câu này khiến Hồng Thiết Trụ lập tức xìu xuống, đám cá này con nào cũng là Trần Tam Lang câu lên. Vấn đề nằm ở chỗ vẫn coi bọn họ là kẻ trộm, vậy ăn cá của kẻ trộm, chẳng phải là nợ ân tình kẻ trộm sao? Nhưng không ăn thì bụng lại không nghe lời, một ngày không ăn thịt, toàn thân đều rã rời, thì còn làm sao lên núi săn bắn được nữa...

Một lúc sau, Hồng A Đại trở về, sắc mặt ủ rũ, không cần hỏi cũng biết kết quả, dân làng hầu hết đều không chịu đến ăn cá.

"Bọn họ không ăn, chúng ta ăn!"

Hồng A Đại lớn tiếng nói. Hôm nay ông cũng đủ mệt rồi, bát nước cháo buổi trưa kia còn không đủ làm đầy bụng, giờ cảm giác đi lại còn lảo đảo. Đến nước này rồi, còn sợ thần linh trách phạt cái gì nữa, mặc kệ hết, ăn no bụng, còn quan trọng hơn cả đầy trời thần phật.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:433
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.