Đại ấn đã định, những ấn chương khác thì dễ làm hơn nhiều, nhưng cũng phải chọn lựa vàng bạc tinh thiết, rồi lại triệu tập thợ giỏi đến để đúc. Còn về các loại ấn văn, cơ bản đều xuất phát từ thủ bút của Trần Tam Lang. Tuổi hắn tuy còn trẻ, nhưng tạo nghệ trong thư pháp đã sớm độc nhất vô nhị, dưới ngòi bút toát ra tinh thần, Chu Phân Tào và những người khác đều tự thấy không bằng.
Hơn nữa, chữ của Trần Tam Lang có đặc điểm rất riêng biệt, người thường khó mà bắt chước được.
Quyết định đã hạ, toàn bộ Lao Sơn phủ nha tựa như một cỗ máy, bắt đầu vận hành một cách trật tự.
Đại sự thế này, đương nhiên không thể giữ kín như bưng, ngày hôm sau liền có tin đồn lan truyền ra ngoài, nhất thời lòng người cả thành xao động.
"Động" này, không phải là hoảng loạn xao động, mà là kích động.
Từ khi Dương Châu tạo phản, Nguyên Văn Xương đem binh áp sát dưới Ngũ Lăng quan, dân chúng Ung Châu đối với triều đình liền không còn ôm hy vọng gì nữa, Lao Sơn bên này lại càng thậm tệ hơn. Người ta gọi thức thời mới là trang tuấn kiệt, đến nước này, người ta luôn phải biết nghĩ cho bản thân, còn như kiểu trung trinh báo quốc, phải làm rõ một điều, thế nào là nước?
Quốc gia có nạn, thất phu có trách, nhưng thất phu có nạn, thì phải làm sao?
Kỳ thực Ung Châu không thiếu kẻ trung liệt, nhưng lớp người này khi man quân nhập cảnh đã chết sạch không còn một mống, số còn lại cũng đã bỏ chạy mất dạng, hoặc là chạy tới kinh thành, hoặc không biết tung tích nơi nào.
Hiện tại những người còn lại, đại đa số là dân chúng đang chật vật mưu sinh. Dân tâm chất phác, lại càng đơn giản.
Trần Tam Lang ở đây, chính là chiếm được nhân hòa. Tính ra thì, thiên thời địa lợi đều đang chiếm giữ, nếu không sẽ không thuận lợi như vậy để mở mang cơ nghiệp này.
Mà nay, Trần Tam Lang muốn phong quan.
Thoạt nghe có chút kỳ lạ, đều vì hắn hiện tại không chiếm giữ danh phận đại nghĩa. Nhưng những vấn đề chi tiết này đương nhiên không ai đi hỏi cho ra lẽ, làm vậy chỉ tự chuốc lấy sự tẻ nhạt mà thôi. Nói đi cũng phải nói lại, dựa theo chính sách từ trước đến nay của triều đình, Lao Sơn phủ hiện tại, chức Tri phủ đại nhân không thuộc về Trần Tam Lang thì là ai, hắn là Tri phủ, bổ nhiệm Đồng tri cùng với các quan chức khác cũng không có gì là quá đáng.
Bởi vì từ trước đến nay, các thế lực nghĩa quân khác đều làm như vậy.
Cho nên phong quan, cũng chẳng có gì không ổn. Chỉ là Trần Tam Lang tỏ ra chính quy hơn, có chế phục, có quan ấn, chế độ nghiêm cẩn chỉnh tề.
Chỉ riêng điểm này, đã ưu thế hơn hẳn những nhóm nghĩa quân kia rồi.
Không có quy củ, không thành vuông tròn, trị lý tốt, mới có tiền đồ tương lai.
Đối với việc này, từ trên xuống dưới đều vô cùng ủng hộ.
Không những ủng hộ, mà còn hy vọng mình có thể giành được một ghế trong đợt phong quan đầu tiên.
Theo tin đồn lan truyền ra, lần phong quan này sẽ dựa vào biểu hiện công tác của mọi người trước đây để đánh giá thẩm hạch, nghĩa là không phải hiện tại đang làm gì thì sẽ tiếp tục làm mãi, có thể được thăng tiến, cũng có thể bị giáng chức.
Hôm nay khác xưa, nhớ thuở ban đầu Trần Tam Lang vào chủ Lao Sơn phủ, thân tín bên người không nhiều, chỉ có bấy nhiêu người, nói trắng ra là dùng cái ban bệ của một huyện thành để quản lý một phủ thành, nhân thủ tự nhiên thiếu hụt, giật gấu vá vai, cầu hiền như khát nước.
Khi đó, phàm là kẻ có chút tài cán, cơ bản đều đã vào nha môn nhậm chức.
Nhưng hiện tại rõ ràng đã khác, theo thanh thế tăng trưởng, các lộ nhân mã tranh nhau đến đầu quân, vị trí nhất thời không đủ dùng nữa.
Trong tình cảnh này, tuyển chọn liền trở thành một loại chế độ. Mà lớp người nhập chức trước đó các mặt đều tồn tại khiếm khuyết đoản bản nhất định, khó mà cạnh tranh với người đến sau, lập tức liền nảy sinh cảm giác nguy cơ.
Ví dụ như đám người đến từ Mai Hoa cốc, bọn họ vì đầu quân muộn, vị trí tốt cơ bản đều đã mất, chỉ có thể làm chân chạy vặt, đám con cháu thế gia này tuy tính cách ngạo mạn, nhưng trải qua nhiều sự việc, những góc cạnh sắc nhọn sớm đã bị mài mòn, trở nên trầm ổn.
Bọn họ vô cùng hiểu rõ, Lao Sơn phủ hiện tại chính là cơ hội tốt nhất của bản thân, nhất định phải thể hiện ra thực lực, chiếm lấy một chỗ đứng, nếu không thì, cuộc sống sẽ chẳng dễ chịu gì.
Người ta đều có tâm tư kiến công lập nghiệp, hơn nữa gia tộc sau lưng bọn họ cũng đang liều mạng đốc thúc nhắc nhở, để cho đệ tử nhà mình được thăng tiến, quang tông diệu tổ.
Không thể không nói, được giáo dục tốt với xuất thân từ thảo dã, quả thực tồn tại không ít ưu thế.
Tỷ như Lôi Uy kia, hiện nay đảm nhiệm chức đầu mục nha dịch, nhưng bản thân hắn một chữ bẻ đôi cũng không biết, là kẻ thô lỗ mười phần, sau khi vào làm cũng đã học một thời gian, ngặt nỗi bẩm sinh không phải cái loại này, cầm bút nặng như núi, mặt mày khổ sở. Khó khăn lắm mới viết được một chữ, còn xấu hơn cả chữ gà bới.
Như hạng người này, võ lực lại không đủ, cả đời có lẽ chỉ là ở lại nha môn, dẫn dắt một đám nha dịch tuần tra phố phường mà thôi.
Dẫu là vậy, Lôi Uy bây giờ cũng đã có cảm giác nguy cơ. Xuất thân của hắn, tự hắn rõ nhất, lúc trước còn từng muốn trộm ngựa của công tử, rất không vẻ vang gì, Trần Tam Lang dùng hắn, phần lớn là thấy hắn là kẻ thổ địa, am hiểu tình hình địa phương mà thôi.
Nhưng hiện tại, ưu thế này không còn nổi bật nữa, nếu Trần Tam Lang không vui, bãi miễn mình, vứt xuống làm một tên nha dịch bình thường, thì chẳng phải khóc chết sao? Dù sao chức vị đầu mục nha dịch này, nói cao không cao, nhưng lợi lộc mười phần, cũng có chút phân lượng, lại chẳng đòi hỏi kỹ thuật gì mấy, đổi người khác đến, có khi vẫn làm tốt như thường.
Nghĩ vậy, trong lòng Lôi Uy liền thấp thỏm, vội vàng hồi tưởng lại từ khi nhậm chức đến nay, mình có làm việc gì không thỏa đáng không, có vi phạm luật lệnh điều lệ gì không...
Tâm tư của đám người bên dưới, Trần Tam Lang ít nhiều cũng hiểu rõ, đây chính là điều hắn hy vọng xuất hiện. Thơ rằng: "Hỏi sao nước được trong ngần thế, nhờ có nguồn xa nước chảy về!" Nếu cứ nhất mực dùng thân tín, không xây dựng cơ chế cạnh tranh, lâu ngày chầy tháng, cuối cùng sẽ tan rã, khó thành đại sự.
Cổ chí kim lai, những ví dụ như vậy nhiều không kể xiết.
Một chế độ hoàn thiện tốt đẹp, liền bằng với một hệ thống, có thể không ngừng đổi mới, duy trì sinh cơ và sức sống.
Trần Tam Lang cũng dựa vào thân tín, nhưng khi một người nào đó đã rõ ràng không thích hợp với vị trí nào đó, tuyệt đối không ngại đổi người khác đến làm.
Lao Sơn hiện tại, chỉ là một miếng cơ nghiệp nhỏ mà thôi, bốn bề đầy rẫy nguy cơ, nếu cảm thấy gối cao vô ưu, nằm ngủ khò, giống như Tô Trấn Hoành trước kia, sớm muộn gì cũng sẽ gặp tai họa diệt vong.
Người bên dưới có cảm giác nguy cơ, nhưng bọn họ không dám giở trò nhỏ trước mặt Trần Tam Lang, thế là đều chạy về phía Chu Phân Tào. Đáng tiếc Chu Phân Tào trước nay mặt đen, công tư phân minh, tóm lại một câu: "Chuyên tâm làm việc, tự có thưởng phạt!"
Được rồi, không cần đi tốn công vô ích nữa, vẫn là nghe lời ngoan ngoãn làm tốt bổn phận.
Thời gian thoi đưa, chẳng bao lâu liền đến tết.
Mấy ngày nay, chính là những ngày lạnh giá nhất ở Ung Châu, băng tuyết không ngừng, người ở bên ngoài, hà hơi một cái cũng bị đóng băng.
Khí hậu nghiêm hàn, dân chúng lũ lượt co rút trong nhà đốt lửa sưởi ấm, may mà trước đó các hộ gia đình đều hưởng ứng lệnh của nha môn, ra ngoài đốn không ít củi về. Mà một trong những lao động thường ngày của đám lưu dân đến đầu quân, cũng chính là đốn củi.
Không những đốn củi, còn phải đốt củi gỗ thành than.
Trong mùa đông, than củi này là món hàng rất hút khách.
Như vậy, lưu dân bỏ ra sức lao động, đổi lấy nơi cư trú cùng với thức ăn, liền thuộc về một vòng tuần hoàn hợp lý.
Ngày này, chủ sự các huyện thành lần lượt đến phủ thành, chuẩn bị tham gia đại hội.