Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình yêu, chuyện ấy và Frankenstein

❊ ❊ ❊

Kỳ thi tiếng Anh cuối cấp ở trường dự bị Riverside dài và khó kinh dị, nhưng Dan chẳng lo. Cậu đã đọc Frankenstein của Mary Shelley 2 lần và đã nạp hầu hết thơ của Keats vào hợp tuyển đã được ghi nhớ của cậu. Bên cạnh đó, cậu có thể viết được cả một bài luận tiếng Anh đáng điểm A ngay trong lúc ngủ ấy chứ.

Sau khi đã phân tích “Tụng ca chim Sơn ca” kỹ lưỡng như cậu có thể, cậu lật mặt sau tập bài thi màu xanh và bắt đầu viết một bài thơ mới mà cậu hi vọng làm thành thứ có thể gửi kèm theo đơn đăng ký đại học của mình. Dan thường không bao giờ viết cái gì ngoài những bài thơ tình đầy cảm giác bất an. Bài này có tên “Gửi Vanessa.”

Những mẩu giấy

chanh cắt lát

nước muối trong mắt tôi

Cậu đang thử nghiệm với hình thức thơ tự do mới, và cậu không chắc liệu nó có mang lại ý nghĩa gì không.

Mặt em

một cái mẹt

em xoa dịu vết cắt tôi

và bôi dầu động cơ tôi

Bôi dầu động cơ tôi? Không, nghe thế gợi dục quá, và cậu không muốn cho Vanessa nắm được bất cứ ý đồ gì trong trường hợp cậu muốn khoe cô bài thơ. Dan nhìn chằm chằm vào các từ và cố nghĩ đến một cách hay hơn để viết ra. Rồi cậu xé mẩu giấy ra khỏi cuốn vở và vo viên lại. Tại sao cậu không thể viết được cái gì hay ho hơn thế nhỉ?

Dan cảm giác có ai đó đang theo dõi mình và liếc sang trái thấy Chuck Bass, một trong số những gã cá biệt của lớp, đang ngồi ngay cạnh. Hồi lớp 7, Chuck là một trong những đứa con trai lùn nhất lớp. Cậu ta đeo kính gọng sừng và mặc bộ comple nhung màu nâu và lúc nào trông cũng giống như cần phải vào nhà vệ sinh. Cậu ta và Dan học cùng môn tiếng Anh lớp 7, và thầy giáo yêu cầu viết một bài thơ trong lớp về một bộ phận cơ thể. Chuck vốn kém khoản viết lách, và cậu ta luồn cho Dan một mẩu giấy nài nỉ Dan viết hộ một bài thơ. Viết thì quá dễ với Dan rồi, và cậu viết ra điều đầu tiên nghĩ tới, một bài thơ về đôi bàn tay và những gì chúng làm cho cậu trong công việc của một ngày. Cậu đưa bài thơ cho Chuck để chép lại, và rồi viết nhanh một bài thơ khác về cái miệng của cậu nhưng nó dở quá. Chuck được một điểm A+ cho bài thơ về bàn tay và lời phê của thầy giáo ghi, Hãy xem em có thể làm được gì nếu em tập trung tư tưởng đây ? Trong khi Dan chỉ được một điểm B cho bài thơ cái miệng và nhận xét của thầy giáo là, Tôi biết em có thể làm được tốt hơn .

Thoạt tiên thì Dan chẳng bận tâm. Ít nhất cậu đã giúp được một thằng nhóc đang có vẻ cần sự giúp đỡ. Nhưng trong vòng một năm, Chuck cao thêm 45 phân, bắt đầu cạo râu, đeo cái nhẫn hồng có khắc chữ ký, quàng khăn lụa cashmere xanh hải quân, và trở thành một đứa cực kỳ hư đốn, đặc biệt đối với con gái. Cậu ta đã từng sàm sỡ em gái của Dan, Jenny, trong phòng vệ sinh ở bữa tiệc tháng trước. Dan đã rõ ràng rằng mình ghét Chuck thậm tệ, nhưng Chuck dường như chẳng bận tâm. Bất cứ lúc nào từ giờ trở đi, hắn mà vẫn cứ nhờ Dan giúp môn tiếng Anh, Dan sẽ lại phải bảo hắn cuốn xéo đi.

Đúng lúc này, Chuck đang chăm chú nhìn vào bài làm của Dan, cố gắng đọc bài luận của cậu về “Tụng ca chim Sơn ca.” Dan lật một trang giấy trắng và viết, MÀY CÓ THỂ ĐỌC ĐƯỢC CÁI NÀY CHỨ, ĐỒ KHỐN? TỰ XỬ ĐI! bằng chữ viết hoa cỡ lớn. Chuck ghé mắt nhìn vào bài thi của Dan và rồi nhìn lên, thọc cho Dan một phát.

KHÔNG, tiên sư MÀY! Dan viết, và gạch dưới hai gạch.

Trước khi sang câu tiếp theo, Dan đọc lại vài dòng trong bài “Tụng ca chim Sơn ca” trong tờ bài thi của mình.

Trong bóng tối tôi lắng nghe; và rất nhiều khi

Tôi đã nửa chừng yêu cái Chết nhẹ nhàng

Đấy là một mở đầu hoàn hảo cho bài thơ tặng Vanessa. Cô là bóng tối của cậu. Và đúng vậy, Dan đã yêu nửa chừng cái chết, cách cậu hút thuốc liên tục, và hiếm khi ăn gì, rồi cách uống quá nhiều café. Vanessa giữ cho cậu được lành mạnh. Cô giữ cho cậu còn sống được.

Dan nhặt cái bút lên và cố gắng nghĩ đến một cách viết lãng mạn hơn, cô đọng hơn cũng về thứ Keats đã viết, nhưng khác đi. Có điều cậu càng cố gắng bao nhiêu, cậu vẫn không thể nghĩ ra cách nào khác để nói về điều mới chỉ đạt nửa chừng. Thay vì thế, cậu đọc câu hỏi tiếp theo.

Trên lớp, chúng ta đã thảo luận về những ý nghĩa có tính biểu tượng đa dạng của sinh vật nhân tạo giống con người, Frankenstein, của Mary Shelley. Nhưng Frankenstein có

ý nghĩa gì với bạn?

Dan nhìn chăm chú vào cái biển đèn Exit màu đỏ sáng ở cửa phòng thể dục, suy nghĩ. Cậu luôn nghĩ Frankenstein đáng sợ, nhưng cũng rất đẹp theo một cách nào đấy. Frankenstein không có ý định làm hại ai, nhưng hắn không thể kìm được - hắn là một con quỷ. Trong cách thể hiện, hắn ưa thích việc yêu bản thân mình: kinh khủng và tuyệt vời, ghê rợn và phóng khoáng, ngột thở và sầu thảm, tất cả cùng phô bày.

Run lên vì năng lượng sáng tạo, Dan lật ngay một mặt trắng đằng sau quyển vở và viết bài Gửi Vanessa lần nữa lên đầu trang. Rồi cậu viết dòng đầu tiên: Em là Frankenstein của tôi.

Ồ, bạn mến. Chúng ta có cần muốn biết dòng thứ hai là gì không?

* * *

Vanessa ngồi ở phía sau hội trường trường Constance Billard, làm bài thi môn Sử giống như Serena. Cô đã làm xong bài thi bốn mươi lăm phút trước. Bây giờ trong khi đám bạn óc rỗng cùng lớp đang vây quanh Serena như một bầy ong thợ bé nhỏ quanh nữ chúa của chúng, chỉ vì Serena từng được chụp ảnh với cái gã trai ca sĩ điếc nhạc nhạt phèo kia, Vanessa lập nên lộ trình cho một bộ phim quay quanh thành phố mà cô hi vọng sẽ nộp cho trường NYU trong bộ hồ sơ đăng ký. Trang 6 chết tiệt. Cô sẽ ghi lại những điều thực xảy ra trong thành phố, thứ thực sự thú vị xảy ra ngay trước mũi mọi người trong khi họ bận rộn đọc trang 6 [1] .

Trước hết, cô muốn dậy trước bình minh và quay cảnh những người đánh cá dưới cảng đang giao hàng vào chợ cá Fulton. Mùi cá tanh làm cô muốn nôn, nhưng một trong những điều hoàn hảo là: Cô có thể kể lại hành trình của một con cá từ thuyền lên chợ, nơi nó sẽ được bán, đâu như 32 xu nửa ký, rồi đi vào vài nhà hàng phố trên, nơi nó sẽ được phủ lên một lớp hạt hồ trăn với một bên là khoai tây đỏ và bơ nấm dại, bán với giá 29 dolla một đĩa. Vài người phụ nữ ở Park Avenue dạng 2 lần ly dị mắc chứng biếng ăn sẽ gọi món này, chỉ ăn có vài miếng tí tẹo, và rồi phần còn lại sẽ bị đổ đi.

Đó chính xác là thứ đầy châm biếm mà Vanessa theo đuổi: loại vị ngọt đắng lẫn lộn. Cô là một người bi quan và Dan là một kẻ lãng mạn, điều này giải thích tại sao, cô yêu cậu chẳng ngại điều gì, cô không thể hiểu tại sao Dan lại quá căng thẳng về chuyện họ có quan hệ tình dục với nhau hay không. Cách cô thấy là, Dan càng đợi lâu và càng gạt bỏ sex một cách quá nghiêm trọng, rồi cứ viết thơ về chuyện ấy và rầu rĩ đến mất ngủ, cậu chỉ càng đi đến tuyệt vọng mà thôi. Nhưng cô không thể nghĩ ra một cách nào nhẹ nhàng để khiến cậu nhìn ra được điều đó, hơn là trói phéng cậu ta lại và lột phăng quần áo của cậu ra. Như thế có lẽ cũng chẳng phải là ý tồi.

Vanessa mỉm cười và kéo suy nghĩ quay lại bài luận môn điện ảnh.

Sau chợ cá, cô muốn cả ngày đi theo mấy viên cảnh sát đi xe đạp thành đôi quanh Công viên Trung tâm, và không bao giờ để ý đến đám choai choai ở Bãi Cừu đang phê thuốc và uống bia khi chưa đến tuổi. Cái cô muốn tìm ra là, họ có từng bắt ai đó không, hay là chỉ cố gắng tập cho có cơ bắp đẹp trên đôi chân nhờ đạp xe không? Thực sự, sở cảnh sát chắc chắn chẳng cho cô quay phim đám cảnh sát xe đạp mà không có giấy phép, nhưng dù sao đấy cũng là một ý tưởng hay.

Cuối cùng, cô muốn đi lang thang với một người bán bánh kẹp xúc xích dạo. Đến nhà anh ta, biết được gia đình, rồi con chó của anh ta. Để xem liệu anh ta có những khách hàng thường xuyên không. Xem xem liệu trong khi đợi ai đó đến mua bánh thì anh ta có đọc quyển sách nào thật gây kích thích không, kiểu như Cầu vồng của Trọng lực của Thomas Pynchon, và mơ trở thành một nhà lãnh đạo ngày nào đó. Hoặc có thể anh ta sẽ chỉ vui thú với việc là một anh bán bánh kẹp dạo và được ăn bánh kẹp miễn phí cả ngày.

Một cái gì đó di chuyển ở cửa phòng xẹt qua mắt Vanessa. Đám chuột chũi Constance tản ra khỏi chỗ Serena.

“Cảm ơn các cô gái. Và cảm ơn Serena,” thầy Hanson hô. “Còn mười phút nữa.”

Vanessa để ý thấy Serena quay trở về việc tích cực lẩn mẩn chẻ lọn tóc.

Serena và Dan lẽ ra đều cùng đóng trong bộ phim Chiến tranh và Hòa bình của Vanessa hồi tháng 10. Nhưng vì Dan cứ đóng như thể một thằng ngốc quanh Serena nên Vanessa không thể chịu đựng nổi, vì thế cô nhờ một cô bé khác không mấy kinh nghiệm diễn xuất đóng vai nữ chính. Serena đã thích Dan, nhưng cũng chỉ chừng dăm ba giây. Và trước khi Serena có thể gây nguy hại quá mức, Vanessa đã gây bão tố với cái đầu cạo trọc của mình, cái áo cổ lọ đen và đôi giày nhà binh để chữa lành trái tim tan vỡ của cậu.

Vanessa hạ chân xuống rồi bắt chéo lại. Ý nghĩ cứu Dan khỏi cơn đau tan vỡ khiến cô muốn làm tình với cậu hơn bao giờ hết. Cô thở dài đầy nóng ruột. Qua đợt nghỉ này, cô và Dan sẽ có nhiều thời gian bên nhau với rất ít sự giám sát của người lớn. Cho dù cậu sẵn sàng hay không, đó chỉ là vấn đề về thời gian trước khi họ vào cuộc.

Xem nào? Cho dù dáng vẻ khó ưa của Vanessa và sự coi thường hầu hết mọi người trong đám nhân loại, cô vẫn chỉ như một cô gái 17 tuổi hiếu kỳ nào khác thôi. Chúng mình đều giống nhau mà.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.