Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thật tệ khi bạn không thể tìm thấy quần áo của mình

❊ ❊ ❊

Blair chỉ muốn xong thật nhanh, nhưng Miles muốn tận hưởng thời cơ, xem xét từng phân một cơ thể của nó theo cái cách như là ở phòng khám, giống một ông bác sĩ da liễu khám da xem có bị chàm hay khối u gì. Nó cố gắng thả lỏng và tận hưởng cảm giác Miles hôn mu bàn chân, nhưng vì cả hai đều khỏa thân hoàn toàn và nó không thể không nghĩ xem nếu Miles là Nate thì họ đã xong việc xừ nó rồi.

Lúc Nate có hứng, cậu khá là bạo lực. Không phải là cách đáng sợ, nhưng là kiểu run rẩy, không dừng lại được và đam mê. Blair luôn phải tỏ ra rất cứng rắn khi nó nói không, nó chưa sẵn sàng đi tới cùng, và rồi nó phải tìm cách để gián đoạn cậu.

Ồ? Như thế nào đây?

Lần này nó sẽ không bảo Nate dừng lại, và lúc này họ đang nằm tay trong tay, ngắm sao trời qua khung cửa sổ, hút thuốc và nói chuyện uể oải về tương lai.

Miles bắt đầu sang chân kia, cắn vào ngón cái và đưa lưỡi lướt qua mặt nhọn của cái nhẫn kim cương đeo ngón cái của Blair. Blair rụt lại một cách không chủ ý. Mọi thứ dường như luôn rất nhịp nhàng khi nó cùng Nate. Họ như thể hai miếng ghép của trò xếp hình. Họ vừa vặn với nhau tuyệt đối, và khi họ bên nhau, mọi thứ còn lại đều đầy ý nghĩa. Điều đó cắt nghĩa tại sao chẳng có tí ý nghĩa gì khi nó nằm phơi mông trên cái giường trong phòng khách sạn trên một hòn đảo giữa Carribe với gã Miles trần truồng liếm chân, mà Nate thì đang ở mãi tận bang Maine lạnh giá cô đơn, đang suy nghĩ, hẳn là đầy hi vọng về nó.

Blair giật ngón chân cái ra khỏi miệng Miles và cuộn người ra khỏi giường.

Miles thò đầu ra từ dưới tấm trải giường. “Có gì không ổn à?”

“Tớ phải đi,” nó nói mà không nhìn cậu. Nó gập người xuống, lần tìm váy, nhưng tối mò và đủ thứ rác trên sàn, nó chẳng thể thấy váy đâu cả.

Miles ngồi thõng thượt ở cuối giường, nhìn nó trong khi cậu gõ gõ những ngón tay lên cẳng chân. “Tớ đang cố gắng làm từ từ.”

Chúng mình biết chứ.

Blair phớt lờ cậu. “Cái váy chết tiệt của tôi đâu rồi?” nó càu nhàu.

Bỗng nhiên đèn bật sáng lên và váy của nó hiện ra lù lù một đống trên sàn cạnh chân giường. Aaron đứng ngay ở lối vào, nhưng thay vì mau chóng xin lỗi và lao ra khỏi phòng theo đúng kiểu một tay anh con dượng nên làm, cậu nhìn chằm chằm Blair và cứ thế đứng nhìn.

Thoạt tiên, Blair vô cùng xấu hổ. Trong hai giây, cảm giác xấu hổ của nó chuyển thành giận dữ. Sao cậu ta dám? Sao cậu ta dám nhìn chằm chằm nó như thế? Cậu ta đúng là một thằng anh con dượng kỳ quái.

Aaron biết cậu nên quay đi và để mặc họ yên, nhưng chân cậu không nhúc nhích được. Miles cúi xuống và vơ lấy cái váy hồng của Blair ở chỗ nó đang nằm trên sàn cạnh chân cậu. “Chào cậu,” cậu nói với Aaron, quăng cái váy cho Blair.

Blair kéo cái váy qua đầu và đi ra cửa. “ Mày có vấn đề gì vậy?” nó rít lên, vọt qua Aaron trên đường ra.

Không hẳn là nó thật sự muốn biết.

Biệt thự mà Blair và Serena ở chung chỉ cách có chừng 6 mét - không đủ xa, xa như Blair muốn. Nó tiếp tục bước qua biệt thự để ra bãi biển, và ngay khi chân chạm cát, nó bắt đầu chạy. Nó chẳng bận tâm đã phải đặt yêu cầu đặc biệt cho bộ váy hồng từ Calypso và trả thêm một 150 dollar phụ phí. Nó chạy nhanh hết mức có thể tới khi chạm mặt nước và quăng người xuống, như muốn phá toạc cái váy. Hít một ngụm không khí thật to, nó ngụp xuống nước, lao thân mình về trước với tất cả sức mạnh có trong tứ chi. Rồi khi phổi nó đau tức như muốn cháy, nó ngoi lên, thở và chớp chớp cho làn nước mặn ra khỏi mắt.

Mặt trăng sáng vành vạnh và nhạc từ bữa tiệc Giáng sinh vọng ra trên mặt nước. Ban nhạc 45 đã ngừng chơi và một DJ đang chơi “Tội tại điệu Boogie,” một bài hát kinh điển của Michael Jackson. Trên bãi biển, Blair có thể thấy hình dáng mờ ảo của một cô gái, đôi chân cô ta đang khoắng làn nước nông, trông giống như Halle Berry trong phim Chết vào một ngày nào khác , nhưng tóc vàng dài và mặc một bộ bikini trắng thay vì màu cam.

Dĩ nhiên đó là Serena.

“Miles đâu rồi?” Serena gọi, khum tay lên miệng.

“Ai thèm quan tâm?” Blair đáp lại, đập tay lên mặt nước. “Flow đâu?”

“Ai quan tâm chứ?” Serena hét lên đáp trả.

Cả hai cùng cười, và Blair nằm nổi trên mặt nước, nhìn lên mặt trăng. Rồi nó quay lại và bơi về phía Serena. “Tớ đang nghĩ đến việc quay về ngày mai,” nó nói, bước lên bờ. Nó có một kịch bản phải viết, và nó muốn hoàn thành mà không có bà mẹ mang bầu của mình, thằng anh trai con dượng quái đản, hay thằng bạn cao nghều của hắn cứ lảng vảng làm phiền nó.

Serena biết tốt hơn là hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. “Nhưng ngày mai là Giáng sinh,” cô nhắc. “Mẹ cậu sẽ không bị say chứ?”

Blair gạt nước ra khỏi tóc, nước rỏ xuống cát thành vệt. “Cứ làm như tớ quan tâm ấy. Với lại Cyrus là người Do Thái.”

Hai cô gái bước chầm chậm dọc bãi cát và quay lại biệt thự, thưởng thức sự đồng hành của nhau và tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ. Giá mà họ có thể cứ đi dạo mãi mãi.

Khi cuối cùng về đến biệt thự, họ phát hiện ra một cái lồng chim lớn bằng sắt rèn trang trí bằng cái khăn trùm kẻ sọc đỏ và trắng đặt sẵn cho họ ở ngưỡng cửa.

Merry Chistmas!

Serena nắm lấy cái tay nắm bằng đồng và nhặt cái lồng lên đem vào nhà. Cô đặt cái lồng lên cái bàn cạnh giường và kéo cái khăn ra khi Blair bật đèn lên.

Bên trong cái lồng là một con vẹt màu xanh biếc pha lá cây lộng lẫy với cái mỏ vàng đậu trên một cái vòng gỗ nhỏ xíu. Con vẹt chớp chớp nhìn Serena bằng đôi mắt như cườm của nó. “Anh yêu em, Serena! Anh yêu em, Serena!” nó quàng quạc kêu lên. “Cưới anh đi. Cưới anh đi.”

Blair cười hô hố. “Cậu có nghĩ nó là quà tặng của Kati và Isabel không đấy?”

Serena cười khúc khích. “Tớ chịu. Chẳng có cái thiệp nào.”

“Anh yêu em, Serena! Cưới anh đi. Cưới anh đi,” con vẹt lại nói tiếp và rỉa lông.

Serena trùm cái khăn trở lại và bước lùi ra xa cái lồng. Flow đương nhiên là đẹp trai phát cuồng và hào phóng đến ngây ngất, nhưng lần này thì đi quá xa rồi. Cô nhìn lên Blair. “Cậu vẫn nhớ cậu đã nói về chuyện ngày mai về chứ?”

“Ừ?” Blair lột cái váy ướt ra và vứt nó vào thẳng thùng rác ở góc phòng.

Serena bước lại tủ và kéo cái vali Kate Spade xuống từ ngăn trên cùng. “Tớ đã sẵn sàng chờ khi nào cậu xong đây.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.