“Đợi để xem cái tớ vừa quay nhé,” Vanessa bảo Dan khi cô ngồi xuống bàn ăn của bố cậu. Jenny và Nate vẫn chưa về, nhưng Rufus đã uống quá nhiều vang đỏ và không thể chờ để ăn nữa. “Trông cực điên. Ấy sẽ rất tự hào về tớ cho mà xem.”
“Vậy cháu là nhà làm phim à, Vanessamonda?” Lyle, bạn của bố Dan, hỏi trong khi tự chế cho mình món xốt cà chua. “Cháu làm loại phim gì thế?”
Vanessa uống một ngụm nước. “Đen trắng ạ. Bác biết đấy. Không có nhiều hành động.”
Lyle đổ đầy đậu nướng lên chỗ còn lại trên đĩa, chỗ Rufus đã chọn để dọn xốt cà chua. “Phim nghệ thuật hả?”
Vanessa gật đầu. “Cháu nghĩ vậy.”
“Bác thuộc loại hâm mộ phim phiêu lưu. Cháu đã xem Xác Ướp bao giờ chưa? Mà bác còn cho đó là một bộ phim hoàn hảo.”
Nhưng Vanessa không nghe thấy. Nate và Jenny vừa về và đang bận rộn cởi áo mũ ở sảnh.
“Xin lỗi bố ạ,” Jenny nói không ra hơi, bỏ mũ ra. Vanessa nhận ra cái mũ ngay tức thì. Nó màu đỏ và có lông xù, y như cái mũ mà cô gái ở công viên đã đội. Và Nate mặc cái áo khoác dài xanh hải quân, cũng hệt như chàng trai trong công viên. Cậu có cùng cái vẻ ngoài của học trò trường tư, và cùng mái tóc nâu vàng lượn sóng. Vanessa đặt nĩa xuống.
Ôi trời.
“Bố, đây là Nate,” Jenny nói, dẫn Nate lại bàn. Con bé cảm thấy như đang nhảy múa quanh bàn, hôn mọi người ở đó. Nó chưa từng cảm thấy có thể hạnh phúc đến thế - Nate đã nói cậu yêu nó!
Nate bắt tay với bố Jenny. “Rất vui được gặp bác, bác Humphrey.”
Rufus đang ăn đầy mồm và ông nuốt trôi nhờ rượu vang. “Nate, chàng trai của ta,” ông nói, “cháu là nguyên nhân mà con gái bác đã mượn hơn 400 dollar tháng trước. Rất vui vì cuối cùng cũng gặp cháu.” Ông kéo cái ghế bên cạnh ra. “Lại đây, ngồi xuống đi.”
Jenny quá hoan hỉ đến nỗi chẳng bận tâm khi bố nó làm nó xấu hổ. Nó chỉ hi vọng ông sẽ tử tế với Nate.
“Vậy hãy nói cho bác biết, Nate,” Rufus nói, rót một cốc đầy vang cho Nate. “Cháu ham mê thứ gì không?”
Nate mỉm cười. Bố của Jennifer có vẻ vui tính. “Thuyền ạ,” cậu trả lời. “Bố mẹ cháu có một cái nhà trên Mount Desert, Maine. Cháu và bố đóng thuyền và lái chúng lên đó.”
Dan đón chờ Rufus sẽ ăn sống nuốt tươi Nate, chửi bới về sự ích kỷ của giai cấp thượng lưu và sự vô dụng của những thứ như thuyền chèo, nhưng Rufus tỏ ra rất hào hứng và tiếp tục hỏi han Nate.
Bình thường thì sự xã giao như thế này làm Dan phát điên, nhưng cậu quá phân tâm về việc muốn bảo với Vanessa rằng, cậu thật sự chán việc bố mình đang tào lao lăng nhăng với một thằng nghiện không ra gì như Nate. Cậu chú mục vào món xốt của mình. Thêm 10 phút nữa, và rồi cậu sẽ hỏi một cách lịch sự để xin phép cho mình và Vanessa có thể “nói chuyện” ở trong phòng cậu.
Thật bất ngờ, Rufus nện lên bàn. “Tiếp nào, mọi người, đưa tôi đĩa đây. Tôi nghĩ món xốt cà chua này sẽ ngon kinh khủng hơn nhiều nếu đốt lửa bén trên mặt.”
“Bố,” Jenny nhăn nhó. Ông làm cho nó cảm thấy hoàn toàn phát ngượng. Thật hết thuốc chữa.
Nate đưa Rufus đĩa của cậu. Rufus đánh diêm và thả que diêm cháy xuống món xốt của Nate. Vì có quá nhiều rượu rum trong món xốt nên món này cháy bùng lên lửa.
“Được rồi!” Nate la lên.
Rufus cười hân hoan và Jenny đưa ông đĩa của nó, một nụ cười méo xệch kinh hãi căng ra trên mặt Jenny. Trong giống như họ đang chất hàng vào kho vậy!
Dan không thể chịu đựng được thêm nữa. Cậu quay đầu sang Vanessa. “Anh có thể nói chuyện với em một phút không?” Cậu quá hồi hộp, tay cậu run rẩy.
“Được,” Vanessa đáp lại, cũng tự nhiên thấy hồi hộp. Cô có dám vượt qua và cho cậu thấy cái món trang phục nho nhỏ của mình không? Lyle lấy đĩa của cô và rồi trả lại với ngọn lửa cháy bùng trên đó. “Cảm ơn ạ,” cô lí nhí đáp lại, vẻ mất tập trung.
Dan đứng dậy. “Đi nào.”
Vanessa cầm túi lên và đi theo cậu về phòng ngủ. Căn hộ của nhà Humphrey là một trong những di vật cho thuê hạn chế đã không được sửa chữa gì từ tận những năm 1940. Nó to và bụi bặm, và có mùi như giày cũ và bìa sách mốc. Dan từng tìm thấy một bộ bài còn nguyên hộp chưa mở trong phòng làm việc của bố được in từ năm 1955. Các quân bài vua trông giống hệt Elvis Presley. Thật khiếp.
“Thế,” Dan bắt đầu một cách ngượng nghịu sau khi đóng cửa phòng ngủ lại. “Anh muốn bảo em cái này.”
Vanessa ngồi xuống sàn và tháo dây đôi giày da đen kiểu lính của mình. Nếu cô vượt qua chuyện này, cô sẽ phải làm thật nhanh trước khi có thể dừng lại và nghĩ về nó.
“Ừ hừ,” cô nói. Cô tụt đôi tất len đen dài đến đầu gối của mình ra và ngọ nguậy những ngón chân trần. Hai đêm trước, cô đã để cho chị gái Ruby sơn màu nâu chocolate lên móng. Trông chúng thật đẹp. Cô đứng dậy và cởi cúc cái áo len đan màu đen ra.
Dan bước lại bàn cậu và cầm quyển sổ tay bìa đen mới nhất lên, nghĩ rằng có thể nếu cậu cho Vanessa biết bài thơ của cậu dở thế nào, cô sẽ hiểu tại sao cậu lại phải quan hệ tình dục. Cậu lật giở các trang. Chúng đầy các đoạn bắt đầu của những bài thơ kiểu Em là Frankenstein của tôi, Lichtenstein của tôi. Em thật thần thánh .
Không bài nào có kết thúc vì chúng quá tệ để viết xong. Đọc chúng chỉ khiến cậu ngượng chín người.
“Anh có lẽ không thể viết cái gì ra hồn được nữa,” cậu nói, vẫn lật các trang giấy.
Vanessa cởi cái váy len đen ra. Cô giật cái áo len cổ lọ đen qua khỏi cái đầu gần như trọc của mình. Rồi cô đứng với tay đặt lên hông, đợi Dan quay ra.
“Và anh đang nghĩ, có lẽ lý do anh không thể viết được cái gì là bởi...” Dan gập cuốn sổ lại và quay lại. “Anh cần phải...” Cậu im bặt.
Vanessa đang đứng cạnh giường cậu, mặc một cái áo lót nâng ngực màu đen có ren và một cái quần cộc cũng màu đen có ren, cả hai thứ đều trông mỏng tang và trong suốt. Dan có thể nhìn thấy mọi thứ xuyên qua chúng.
Dĩ nhiên rồi. Đó là mục đích mà.
Cô nhếch miệng cười và chớp mắt. “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Dan nhìn cô chằm chằm, hoảng sợ. Đây là thứ cuối cùng cậu mong đợi được thấy. “Em đang làm gì vậy?”
Vanessa bước lại, cố gắng không nghĩ về việc bắp đùi và phần dưới mông trông thế nào trong bộ đồ lót dây rất hở hang này. Cô đặt tay lên vai Dan. Toàn thân cậu run bần bật. Cô không chắc thế là tốt hay xấu.
Dan liếc quanh phòng. “Em không quay cái này đấy chứ?” cậu hỏi vẻ ngờ vực. Bình thường, Vanessa hỏi cậu trước xem cậu có muốn vào trong một phim của cô không, nhưng cậu có thể thấy cô chắc đang cố gắng thu được thứ gì hoàn toàn thô mộc vào phim mà không bảo cậu trước.
Cô lắc đầu. “Hôn em đi,” cô nói.
Dan thu tay lại trước ngực. Cậu có thể thấy điều Vanessa đang muốn lúc này.
Thì sao? Họ đang yêu. Tại sao cậu không làm điều đó nhỉ?
Bất cứ cậu trai nào khác cũng chắc chắn muốn. Nhưng Dan lại không phải một cậu trai nào. Cậu là Dan, người lãng mạn nhạy cảm. Cậu không muốn cái lần đầu tiên của mình lại bị lằng nhằng với đồ lót có dentelle đen. Nó quá sắp đặt, sáo mòn và... hỏng bét . Cậu muốn nó thật tinh khiết, tự nguyện và... thật đúng .
Dan lùi lại và quay đầu đi. “Anh xin lỗi,” cậu nói.
Vanessa hiểu, cô đã húc vào cậu và có lẽ như thế không công bằng, nhưng cô chỉ mới cố gắng để có chút vui vẻ. Cô cũng đã cố gắng để làm cho mình trở nên không cưỡng lại được đối với cậu, nhưng hiển nhiên là cậu đã kháng cự lại vừa đủ. Cô vơ lấy áo trên giường và nhanh chóng chui nó qua đầu, cảm thấy hoàn toàn bẽ bàng.
Dan châm một điếu thuốc và rít một hơi dài, nặng nề. “Em cho anh xem thứ em quay được ở công viên nhé?” cậu hỏi.
Ừm. Có lẽ không.
Vanessa lắc đầu, không dám nhìn cậu. Cô kéo váy lên và cái cúc áo len lại.
Dan dụi điếu thuốc vào một cái cốc café rỗng. “Anh nghĩ chúng mình nên quay lại bàn.”
Vanessa buộc dây giày lại và đứng lên. “Em nghĩ em nên đi,” cô nói, giọng cô run run. Cô không hề khóc kể từ năm lên 4 tuổi, nhưng cô biết cảm giác đó có lúc này.
Dan gật đầu, cảm thấy khó xử giữa việc bảo cô nói cho cậu biết cái gì sai và muốn cô đi để cậu có thể cố gắng viết trở lại. Mà họ biết nói gì với nhau nếu cô ở lại chứ?
Lạ lùng làm sao khi một chuyện như có bạn gái mặc đồ lót hở hang có thể thay đổi hoàn toàn quan hệ.
Vanessa bước tới cửa và mở ra. “Chào,” cô lặng lẽ nói.
“Chào,” Dan trả lời khi cánh cửa đóng lại sau lưng cô. Cậu quay lại bàn, ngồi xuống và mở quyển sổ ra, hi vọng sự rối bời của mình vừa qua sẽ gây cảm hứng cho cậu viết cái gì đó thật hay. Nhưng nó chẳng ích gì, và cậu chỉ ngồi đó, hút thuốc liên tục.