Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
N làm một cuộc tái hợp nho nhỏ

❊ ❊ ❊

Bạn nghĩ có một ngôi nhà miền quê xa khỏi thành phố như là đảo Núi Hoang ở bang Maine thì sẽ khá cô quạnh, nhưng Núi Hoang đầy những “lều” đi nghỉ hoành tráng của những gia đình lâu đời nhất và giàu có nhất New York, và lũ trẻ con chơi cùng nhau suốt những mùa hè và trong những kỳ nghỉ kể từ khi chúng mới biết đi. Đến trung học, hầu hết bọn trẻ đi học ở các trường nội trú khắp Bờ Đông, vì thế khi chúng thấy một đứa nào khác ở đảo trở lại thì giống như một cuộc tái ngộ. Mỗi dịp mồng 4 tháng 7 thì một nhóm đông hội này tổ chức đêm lửa trại ở bãi biển và tiến hành bắn pháo hoa mà chúng chuyển lén từ Canada về. Và mỗi lần Giáng sinh, Nate luôn lập hội với hai cậu trai khác để hút cần sa ống điếu trong phòng tập thể dục của mình.

Phòng tập có ván gỗ sồi, một lò sưởi bằng đá khổng lồ và một cái sàn đá đen được làm ấm bằng những đường ống bằng đồng bên dưới. Những cái móc treo ấn tượng trên tường làm bằng sừng hươu và nai sừng tấm mà ông nội Nate đã từng săn. Có một cái quầy bar bằng gỗ sồi chất đầy whisky Scot và rượu mạnh châu Âu quý hiếm, có cả một hầm rượu mà bạn phải trèo xuống bằng một cái thang qua một cái cửa sập trên sàn bên dưới một tấm thảm Ba Tư dệt tay. Một cái bàn bi da cổ bằng gỗ gụ với các chân được chạm trổ trang trí và mặt bàn bọc nỉ đỏ đứng ở giữa phòng.

Nate mang cái ống ra. Cậu đã có nó từ năm 13 tuổi, và nó được giấu trong hộp sơ cứu hiệu Looney Tunes. Hai cậu trai khác cười nhe nhởn như thể nó là một người bạn cố tri đã trải qua nhiều thăng trầm hơn cả chúng.

“Bạn hiền,” John Gauge, người mang thuốc đến, nói. “Thật tuyệt khi gặp mày.”

John mặc một cái áo vét da cừu màu nâu vàng, cái quần bò ống vẩy bạc màu, và đi một đôi ủng chăn bò da nâu đã bợt bạt. Mặc như thế thì không thể gọi là đẹp, trừ khi bạn là Marlboro Man hoặc người mẫu đồ Ralph Lauren, và cậu ta thì chẳng giống được ai cả.

Một tuần trước, rút cục John đã bị đuổi khỏi Deerfield vì bán cần sa, và cậu ta vừa mới trở lại sau 10 ngày ở một trại chăn nuôi kiểu cách, nơi cậu ta được đưa đến để học về những giá trị như lòng trung thực, sự tin tưởng và tôn trọng đối với bạn cùng trại.

Nate bọc cái bát lại và đưa cho Ryan O’Brien, cậu này mới có 15 tuổi nhưng đã nghiện nặng hơn cả John và Nate cộng lại. Sau khi bị đuổi khỏi trường St. Jude ngay tuần đầu năm học, Ryan đã đến học ở Học viện Hanover, nơi Serena từng tới. “Anh nghĩ mày lớn lên thật,” Nate nói. “Mày có thấy Ryan lớn hơn nhiều không?” cậu hỏi John.

Ryan bật cái bật lửa châm lên bát. Cậu cao đến mét tám chín và có mái tóc đen xoăn xõa xuống vai trông gần hệt như Flow, có điều sẫm hơn. “Mẹ kiếp,” cậu nói, kéo cái quần trượt tuyết Burton màu xám lùng thùng của mình lên.

Nate đợi Ryan nạp một mồi và chuyển cho cậu ta cái điếu. Mặt trời đang xuống và các khung cửa sổ phòng tập nhuộm màu hồng rực. Tuyết rơi nhiều trong mùa đông này, và ngôi nhà lớn bị tuyết phủ dày tới hơn hai mét. Bên ngoài, không có tiếng còi xe con hay tiếng gầm gào của xe buýt. Hoàn toàn tĩnh lặng. Nhưng nếu Nate nghe kỹ, cậu có thể nghe được tiếng đại dương vỗ vào vách đá. Cậu yêu âm thanh đó. Thỉnh thoảng vào ban đêm, cậu chỉ nằm yên trên giường và lắng nghe.

Cậu nạp mồi, che cái nắp điếu để khói không bay ra được. Rồi cậu làm hơi nữa, thưởng cho mình vì đã dành cả hai tiếng sớm nay để đọc qua bản đăng ký vào đại học của mình và điền các phần dễ. Cậu nhả khói, chuyển cái điếu cho John và nhắm mắt lại. Thật là tốt khi thoát khỏi thành phố - xa khỏi trường học và không phải thấy cảnh mọi người toàn nói chuyện liên miên về tương lai. Lên đây, cậu có thể xả hơi và tận hưởng mà không phải lo nghĩ về thi cử, đại học hay trả lời người nào cả.

John hút xong và đặt cái điếu xuống bàn bi da. Cậu ta cầm quả bóng trắng lên và xoay nó trong tay. “Này Nate,” cậu bắt đầu. “Chuyện gì với cái đoạn phim mát trên internet thế?”

Nate nheo mắt chậm chạp nhìn cậu ta, như thể một con lười nheo mắt nhìn mặt trời. “Há?”

Ryan châm một điếu Marlboro Light và thổi những vòng khói lên trần nhà. “Anh biết rồi còn gì,” cậu ta nhắc. “Anh với cái con bé lùn tóc nâu xoăn có ngực to ấy?”

Nate gật đầu. Cậu biết Ryan đang nói về ai, nhưng trong một giây bất thần cậu không thể nhớ nổi tên cô. “Jennifer,” cậu nói vì bỗng nhiên nhớ ra.

“Ừ, phải, Jennifer,” Ryan nói. “Anh chưa xem đường link à?”

Nate lắc đầu. “Link nào?”

John vớ lấy viên lơ màu xanh nhạt dùng bôi đầu gậy bi da đưa lên mũi và hít, như thể chỉ một người rất nghiện mới làm vậy. “Nó là một bộ phim quay mày và con nhỏ Jennifer đó,” cậu giải thích. “Gọi là huỵch nhau trong Công viên Trung tâm.”

Nate đưa cái điếu ra trước mặt. Cậu chẳng nhớ là mình có làm chuyện đó với Jennifer trong công viên không. Cậu chẳng nhớ tẹo nào là mình có ấy Jennifer hay không. Mọi điều cậu nhớ là những bức chân dung điên rồ về cậu treo trên tường phòng ngủ con bé. Cậu lắc lắc cái đầu nặng nề vì phê thuốc và tặc lưỡi. Một đoạn phim mát trên internet? Đó là một chuyện tốt. Những thằng này luôn bày trò với cậu đấy thôi. Nhún vai một cái, cậu ấn miệng vào cái đầu tẩu của ống điếu và châm lửa, hít một hơi dài êm ái cho ngày Giáng sinh. Cậu đang ở trên con đường của mình đến một cõi vô cùng dịu ngọt, nơi Jennifer và những cái chân dung điên rồ chỉ còn là đốm nhỏ xíu ở khoảng cách mờ mịt.

Điện thoại nội bộ reo. Bất ngờ, giọng kiểu câu lạc bộ miền quê New England của bố Nate tràn ngập căn phòng.

“Mẹ con và bố đang pha cocktail ở phòng lớn. Con có nhập hội không?”

Bạn nghĩ thế này thì thật có phải là một cú cuống cuồng hút chết không, nhưng Nate luôn có một giải pháp để khỏi chạm trán bậc phụ huynh quý tộc khi đang phê thuốc. Họ sẽ uống rượu nặng tới bến, mà bên cạnh đó thì nay là lễ Giáng sinh mà.

Nate đưa John cái điếu và ấn nút trên điện thoại. “Con tới đây.” Cậu nhả nút và gật đầu với John. “Làm tiếp đi. Một hơi nữa và rồi hai đứa chia nhau thì hơn.”

Cậu và Ryan nhìn John hút hơi cuối cùng.

“Vậy anh và con bé Jennifer đó, có còn đi với nhau nữa không?” Ryan hỏi.

Nate cầm lấy quả bóng số 8 và lăn nó sang bên kia bàn. Cậu cố nhớ ra lúc cậu bỏ mọi thứ lại với Jennifer, nhưng mọi thứ cậu nhớ được là con gấu trúc bằng bông trên giường con bé.

Thật buồn cười khi cậu tìm cách làm sao để quên đi cái phần “Anh yêu em.”

“Không,” cậu nói. “Thật sự là không.”

John hút xong và Nate để cậu ta và Ryan ra đằng cửa hậu. Cậu khóa cửa lại, giấu cái điếu vào một hộp thiếc bánh Triscuits cũ đặt dưới bồn rửa ở quầy bar, rồi đi lên gác để uống gin và ăn hào sống Maine với bố mẹ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.