Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nghệ thuật của J loạn lên và N đi mất

❊ ❊ ❊

“Bọn con xin phép, được không bố?” Jenny hỏi. “Con muốn cho Nate xem phòng con.”

Rufus không buồn liếc nhìn nó. “Mais oui,” ông nói bằng cái giọng Pháp dở tệ. “Bien sr.”

Jenny tròn mắt lên. Khi bố nó uống quá nhiều vang đỏ, ông nỗ lực hóa thân thành một nhà thơ Beat vui tính, hút thuốc lá và nói tiếng Pháp trong một quán café bohemian.

Cha nào con nấy.

“Đi nào,” nó bảo Nate, dẫn cậu xuống hành lang về phòng. Nó mở cửa và bật đèn lên.

Nate không mong đợi thấy gì ngạc nhiên ở phòng của Jenny. Phần còn lại của căn hộ khá tiện lợi nhưng đổ nát nhiều, giống như một ngôi nhà miền quê chưa bao giờ được quét tước, và cậu đoán chắc phòng nó cũng còn hơn thế. Nhưng Jenny lúc nào cũng ghét cái tường trắng đã ố trơ thụi lụi của mình, cái trần nứt nẻ, cái sàn gỗ thô kệch và bộ khăn trải giường màu trắng cũ, mà nó thì khá là có tính nghệ sĩ. Vì thế vài tháng qua, nó đã vẽ khá nhiều, đặc biệt là tranh chân dung, và chủ đề ưa thích của nó dĩ nhiên là Nate. Có 6 cái chân dung của cậu tất cả, mỗi một cái vẽ theo một phong cách của một họa sĩ khác nhau. Cái là Nate kiểu Monet, trường phái ấn tượng; Nate kiểu Picasso, với đôi mắt nằm ở chân; Nate kiểu Dali, chảy xuống thành vũng nước trên vỉa hè; Nate kiểu Warhol, với đôi mắt xanh lá cây dạ quang và tóc cậu sơn vàng; Nate kiểu Pollock, với màu bắn tung tóe trên hình một cái đầu; và Nate kiểu Chagall, với đầu Nate bay trong bầu trời đêm.

“Anh có thích không?” Jenny hỏi vẻ hi vọng. “Em đang thử sao chép mọi phong cách khác nhau. Cái kiểu Pollock là khó nhất.”

Nate ngó lên những cái tranh trên tường với mồm há hốc ra. Cậu không biết cái nào là kiểu Pollock, cũng như chẳng nhận ra kiểu của họa sĩ nào mà Jenny đã dùng, nhưng cậu nhận ra mình đến 6 lần, và thế cũng đủ để cậu lặng đi.

“Đây là nơi em dành hầu hết thời gian của mình,” Jenny hân hoan giải thích. Nate đã nói chuyện với bố nó rất lịch thiệp, làm cho nó phải lòng cậu nhiều hơn thêm. Nó mạnh dạn kiễng chân lên và đặt hai tay lên vai cậu. “Em thật muốn hôn anh suốt đêm,” nó khàn khàn thì thầm.

Nate đứng ngay đơ, nhưng không phải theo kiểu bạn nghĩ đâu.

Vâng, thông thường thì kiểu tấn tới sẽ chỉ khiến cậu thấy như thằng ngố, nhưng Nate vừa có một hình ảnh rất rõ ràng về việc Jenny bỏ hàng giờ một mình trong phòng vẽ những bức chân dung đẹp nhưng cực kỳ kỳ cục về cậu .

Vấn đề là, cậu vừa bảo Jenny rằng cậu yêu nó. Và đó là câu nói khi ở lúc đấy thôi. Nhưng giờ nó đang mong đợi cậu làm gì, chẳng hạn như phá trinh nó chăng?

Cậu hôn nhẹ lên môi nó. “Anh tốt hơn nên về luôn,” cậu nói khẽ. “Anh phải đóng gói đồ cho ngày mai.”

Jenny nhăn nhó. “Ôi, xin đừng đi mà.” Nó hé miệng cười và nhìn xuống sàn. “Em vẫn đang mặc quần lót dây.”

Nate phải ra ngay khỏi đây trước khi nó bắt đầu cởi quần áo giữa bộ sưu tập mỹ thuật của nó. May mắn thay, cậu không phải nghĩ ra một lý do khả dĩ nào về việc tại sao cậu cần đi ngay lập tức, bởi vì điện thoại của cậu đổ chuông.

Cậu lôi điện thoại ra khỏi túi quần và nhìn vào số hiện lên màn hình. Đó là Jeremy. “Chào cậu cả, cậu đang ở đâu?”

“Bọn tao định đến quán bar ở Rivington. Mày nhớ chứ, cái quán mà Charlie đã bị đuổi ra vì hút bằng ống điếu ở cửa thoát cứu hỏa ấy?”

“OK, bình tĩnh nào,” Nate lấy giọng chỉ dẫn, nghĩ rằng như vậy sẽ làm cho cú điện thoại có vẻ khẩn cấp, Jenny sẽ để cậu đi.

“Há?” Jeremy hỏi.

“Tớ sẽ tới đó ngay,” Nate nói. Cậu đóng máy và nắm lấy tay Jenny. “Anh xin lỗi, Jennifer, nhưng anh thật sự phải đi. Jeremy nói Charlie và Anthony đã xài vài viên E [1] và bọn nó đang làm loạn lên. Anh phải đến đó và giúp bọn nó trước khi hai đứa gây ra điều gì nguy hiểm.”

Jenny gật đầu, môi dưới trề ra. Nate sẽ đi đến Maine ngày mai. Nó sẽ chẳng gặp được cậu trong rất, rất nhiều ngày. “OK.”

Cậu kéo nó ôm vào lòng. “Anh sẽ quay về vào đêm Năm mới. Em sẽ ngoan nhé?”

Nó nhắm nghiền mắt và ôm chặt lấy cậu. “Em yêu anh.” Nói bao nhiêu cũng là không đủ.

Nate tới bên giường lấy một con gấu trúc bông. Cậu nhét nó vào dưới tay Jenny. “Giả vờ nó là anh,” cậu nói và hôn lên mũi Jenny. Rồi cậu lao ra khỏi phòng và chạy xuống sảnh, lịch sự cảm ơn ông Humphrey chớp nhoáng trước khi nhảy vào một cái taxi phóng thẳng đến quán bar trên đường Rivington, nơi cậu sẽ mua cho thằng bạn Jeremy một cốc rượu thật to để cảm ơn hắn đã cứu cậu một cách tình cờ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.