Khu resort Đảo Hòa Bình nằm trên đảo St, Barts là một loại chốn nghỉ mà những người nổi tiếng đến ẩn náu và những phụ nữ New York trung niên giàu có đến để hồi phục sau các phi vụ phẫu thuật thẩm mỹ. Trừ khi bạn là ai đó hoặc bạn biết ai đó, bạn sẽ chẳng thể ở đây được. Nhưng thật quá bình thường cho Cyrus Rose, bố dượng của Blair, người sở hữu cả một công ty phát triển đã xây nên cái resort này, và do đó ba cái biệt thự mà ông với mẹ Blair đã đặt cho gia đình đương nhiên là đẹp nhất ở đây.
Biệt thự của Serena và Blair có một hàng hiên bao quanh, từ chỗ này, họ có thể nhìn thấy bể bơi của khu resort, nơi các bà ngoài 40 vừa đi cấy nâng ngực và giảm mỡ đùi nằm trên những cái ghế xếp, đeo kính râm to đùng và mặc áo nịt không dây, giả đò như đang đọc tạp chí thời trang tiếng Pháp tromg khi đã say khướt rượu punch trong nhà. Một trong số những bà ấy dắt theo một con chó trắng xù nhỏ xíu, và đến con này cũng được đeo kính râm nốt. Từ phía bên kia của hàng hiên, họ có thể thấy bãi biển cát trắng tuyệt vời, nơi những phụ nữ trẻ hơn đang tắm nắng ngực trần và các chàng đang uể oải đưa mái chèo trên ván lướt Windsurfer, giả vờ như không nhìn các nàng. Biển thật lặng sóng và có màu xanh biếc pha lục hoàn hảo đến nỗi cứ như thể được làm giả.
Serena ngồi trên ghế băng, hút một điếu Gitane và lật qua cuốn Elle tiếng Pháp, đợi Blair mặc quần áo trước khi họ gặp mọi người ở phòng ăn vào bữa trưa muộn. Cô vừa mới gội đầu, và thả tóc xuống bờ vai trần, phủ lên phía sau cái áo quây hiệu Diane von Furstenberg màu vàng. Sau khi tắm, cô thoa khắp người kem làm rám nắng Lancôme, và da cô đã bắt đầu chuyển sang một màu nâu vàng óng khỏe mạnh. Cái váy mini vải denim hiệu Agnès B. màu trắng nhỏ xíu của cô chẳng che được mấy phía trên chân, và đôi chân cô buộc một đôi sợi dây da trắng có đính pha lê.
Gần lan can hàng hiên, một con chim ruồi đang hút mật từ một bụi hoa dâm bụt, chuyền từ bông này sang bông khác. Serena nghĩ tại sao nó không chịu ở một bông hoa và cứ uống ngon lành lâu dài mà lại cứ di chuyển xung quanh nhiều thế.
Câu hỏi hay đấy.
“Xin chào? Có ai không?” Serena nghe thấy tiếng một người đàn ông nói giọng Pháp. Cô dí đế giày lên điếu thuốc và đứng dậy. Một gã mặc cái áo phông của Đảo Hòa Bình đang đứng ở bậc thềm, tay cầm một bó hoa nhiệt đới quý hiếm cực lớn. “ Ca c’est pour vous, mademoiselle, ” chàng ta tuyên bố, cầm bó hoa đi lên thềm và trao cho Serena.
Chúa ơi. Flow có gián điệp hay sao? Thế quái nào mà anh ta tìm ra cô chứ?
Serena đón lấy bó hoa và ngửi. “Cảm ơn,” cô nói với chàng kia.
“Không có chi,” anh ta đáp lại bằng tiếng Anh. Anh ta quay đi vừa lúc Blair mở cánh cửa mành, bước từ trong nhà ra hàng hiên.
“Mẹ tớ tốt hơn nên có một tài khoản đăng ký ở quầy bar,” nó bảo Serena trước khi kịp thấy chàng trai. Blair mặc một chiếc váy lụa trơn màu be gần như đồng màu với làn da thoa kem rám nắng Lancôme của nó. Nhìn xa tưởng như hoàn toàn khỏa thân. Chân nó đi đôi dép xỏ ngón cao su màu đỏ mua ở hiệu thuốc, và đeo một cái nhẫn giả kim cương trên ngón chân út trái, thử đưa ra một hình ảnh mới, đồ-cặn-bã-da-trắng-nhiều-tiền. Nó để ý thấy anh chàng người của resort đang chăm chú nhìn mình. “Vâng?” nó cất giọng hỏi. “ Parlez-vous Anglais? ”
Anh chàng có vẻ xấu hổ. “Xin lỗi, tôi chỉ muốn nói ‘lời chào mừng’ tới hai cô gái xinh đẹp nhất trên hòn đảo này.”
May mắn sao, âm sắc của anh ta nghe cực kỳ quyến rũ. Và chỉ có cách đó anh ta mới có thể diễn đạt được những thứ nghe hoàn toàn sáo rỗng.
“Cảm ơn,” Blair nói. “Gặp anh sau nhé,” nó nói thêm, phớt anh ta.
“Hi vọng bó hoa làm cô vui, mademoiselle,” anh chàng nói, gật đầu với Serena. Rồi anh ta cười với Blair lần nữa và đi khỏi.
Blair lùa tay vào chải tóc và vươn người về phía biển. Được mấy gã con trai chú ý chỉ như mấy chuyện vụn vặt nhạt nhẽo.
Serena đặt hoa xuống cái bàn mây ở giữa hàng hiên.
“Hoa từ ai đấy?” Blair hỏi.
Serena nhún vai. “Tớ nghĩ cậu chẳng cần phải hỏi.”
Blair bước lại và mở cái thiệp gài trên cái lọ thủy tinh vuông mà bó hoa vừa cắm vào. “Chúc một kỳ nghỉ tuyệt vời và đừng căng thẳng quá mức về kế hoạch cho đám cưới,” cô đọc to. “Bạn thân yêu của cậu, K và I.”
Blair và Serena nhìn nhau và phá lên cười.
Serena thực sự vui mừng khi phát hiện hóa ra có thể không phải là Flow gửi tất cả các món quà. Người tuyết chocolate và bình cá nhồng con chẳng hạn. Có thể Kati và Isabel đã gửi cũng nên.
“Đi nào,” cô nói rồi nắm tay Blair và kéo bạn mình xuống bậc thềm biệt thự. “Bảo chú Cyrus mua bọn mình cái gì uống đi!”
Aaron và Miles đã ở trong quán bar chơi cờ thỏ cáo và thử cho Tyler ăn ốc xà cừ. Mẹ Blair và Cyrus vẫn đang ở ngoài thuyền riêng của người nào đấy, vì thế chẳng ai thấy họ cả.
Phòng ăn của resort thực tế không hẳn là một phòng, chỉ là một cái hàng hiên rộng được che lại, trông ra bãi biển và mặt nước xanh pha ngọc lục tuyệt hảo. Một phía hàng hiên là một quầy bar làm từ tre và kính, với ghế bọc da trắng. Trông rất ăn chơi kiểu nhiệt đới tân thời.
“Cho hai rum và Coke,” Blair bảo người pha chế bằng tiếng Pháp. Điều tuyệt vời khi ở một hòn đảo của Pháp là bạn không phải lăn tăn về chuyện phải trình giấy tờ.
Mà cũng không mấy khi nó phải trình thẻ gì cả.
Serena lấy rượu của mình và chạm cốc với Blair. “Vì chúng mình,” cô chúc. Và rồi cả hai ngửa đầu ra sau và nốc cạn.
“Chà,” Miles thở mạnh, ngắm Blair đầy ngưỡng mộ. Cậu đã thay đồ sang cái quần vải bạt Armani đen và áo phông có cổ cũng Armani màu xám cement và trông thấy ngay nước da xanh xao của dân thành phố. “Làm sao có thể làm vậy mà không rớt ra như một tài xế xe tải lùi xe nhỉ?”
Blair nhe răng cười và chùi miệng bằng mu bàn tay. “Tập thôi.”
Aaron lắc đầu. Mái tóc tết bím của cậu trông thích hợp hơn lúc này với bãi biển làm nền phía sau. Cậu đút tay vào túi quần short vải bạt màu xanh lá cây của lính. “Tớ không nghĩ đấy là thứ đáng tự hào.”
Blair trợn mắt lên. “Cứ làm như là chưa bao giờ uống ấy.”
Aaron nhún vai. “Tớ có uống. Tớ chỉ thích uống nước khi khát thôi.”
Tyler cắn một con ốc và rồi nhè nó vào một cái giấy lót cocktail. “Và chị Blair có uống cả rượu cồn y tế nữa,” cậu châm chọc.
Blair định tát cho cu cậu một cái, nhưng bắt gặp bóng mẹ mình và Cyrus đang đi từ bến tàu về. Cyrus đỡ lấy khuỷu tay Eleanor như thể ông ta lo bà bị vấp. Nếu là người khác thì Blair sẽ nghĩ như vậy thật ngọt ngào, nhưng trong đầu nó thì chẳng có điều gì Cyrus làm lại có thể ngọt ngào cả. Mẹ nó mặc một cái váy Lilly Pulitzer màu xanh lá cây pha hồng tươi có những hình ếch trắng điểm khắp người. Sẽ đẹp hơn nếu cái váy chỉ một màu và che cặp chân không quá gầy của bà thêm tẹo nữa. Mái tóc vàng nhuộm highlight của bà đeo một cái bờm vải linen trắng, và khuôn mặt bà rám nắng sậm. Cyrus thì mặc cái quần xếp ly vải linen đỏ và áo phông có cổ màu xanh hải quân sọc trắng. Mặt ông ta đỏ và bóng, ông ta không thể giống lợn hơn được nữa.
Có nghĩa là “như lợn”, đối với những ai có điểm thấp kỳ thi ngôn ngữ SAT.
Eleanor Waldorf Rose reo lên khi thấy cả đám đứng trong bar. “Chào các bé con!” bà chạy lại và ôm chặt Tyler. Bà rời cậu ra và vồ lấy Blair. “Mẹ nhớ các con quá. Và mẹ có nhiều điều kể cho các con lắm cơ!”
Serena mỉm cười lịch sự. “Chào cô Rose ạ.” Mẹ Blair là kiểu người hơi man mát, nhưng thế còn đỡ dở hơi hơn mẹ cô nhiều.
Cyrus bắt tay Aaron. “Gặp con thật mừng, con trai. Không thấy luật sư của bố gọi, vì thế bố đoán con và Blair đã xoay xở được để không đốt cháy cả tòa nhà khi bố mẹ đi.”
Aaron nhe răng cười. “Ôi, bọn con làm thế rồi ấy chứ. Bọn con đang xây cho bố cái khác. Bố sẽ thấy khi quay về. Nó sẽ thật đẹp đấy.”
Blair quyết định cũng pha trò tí. Hoặc có thể là do hơi say. “Và con có bầu,” nó nói. Nó vòng tay quanh người Miles. “Đó là của Miles. Cậu ấy là người cha.”
Nụ cười biến mất trên khuôn mặt Aaron.
“Con thành nhà khôi hài từ lúc nào thế?” Eleanor hỏi, nghiêng nghiêng đầu thắc mắc về tính hài hước hơi lẳng lơ của con gái.
Blair bỏ tay khỏi vai Miles và nháy với mẹ một nụ cười ranh mãnh, “Sau khi con bị đuổi khỏi Constance đấy ạ?”
Serena khúc khích. “Cậu thật là dối trá.”
Cyrus tóm lấy Blair bằng bàn tay nần nẫn và kéo nó lại để ôm. “Có người đang vui hả!” ông nói.
Chẳng còn vui tí nào.
Buông Blair ra, Cyrus ra hiệu cho người pha chế. “Champagne cho tất cả nhé!”
Blair nhăn mặt. Nói toàn kiểu rẻ tiền .
Eleanor vỗ nhẹ lên bụng. “Em không uống đâu, cưng à.”
Từ bao giờ bà ta bỏ champagne vậy?
“Thì bọn anh càng được uống nhiều,” Cyrus nháy mắt với Blair và chuyển ly cho Aaron, Blair, Serena, Miles và Tyler. Lão ta đưa cho Eleanor một cái ly nước khoáng và rồi giơ ly champagne của mình ra trước mặt. “Vì gia đình lớn hạnh phúc của chúng ta,” ông hô lên, nhe răng cười giống như một thằng ngốc.
Blair đã có đủ thời gian cho gia đình lắm rồi. “Ta có thể ngồi và ăn chưa ạ?” nó rên lên. “Con đang đói.” Nó chưa nôn tí nào từ lúc mẹ và Cyrus đi vắng, nhưng nó có cảm giác rằng bất cứ thứ gì và mọi thứ nó ăn hôm nay sẽ không giữ được thật lâu.
Họ rời sang phòng ăn thoáng và ngồi xuống một trong những cái ghế dài bọc da trắng. Một cái quạt trần quay uể oải trên đầu, và một ngọn đèn hắt nhẹ lên tán lá của những cây cọ xung quanh. Mọi người trừ Aaron đều gọi hamburger. Đây là một nhà hàng Pháp, và không có món chay riêng nào trong thực đơn.
“Tôi chỉ cần một đĩa salad và khoai tây chiên,” cậu bảo người phục vụ, rồi châm một điếu thuốc thảo mộc đặc biệt của mình.
“Chúng ta đang có một kỳ nghỉ tuyệt vời,” bà Eleanor thốt lên, phết bơ vào một cái bánh cuộn và ăn ngấu nghiến như thể bà đã bị dạt vào một hòn đảo hàng tuần liền không có đồ ăn. Bà đã tăng cân khá nhiều từ khi đi nghỉ, Blair băn khoăn nghĩ có nên nói gì đó không. “Nhưng mẹ rất mừng vì các con đã đến.”
Cyrus bóp tay bà. “Và mẹ các con và dượng có một bất ngờ lớn cho các con,” ông nói, đôi mắt xanh trông lồi ra hơn bao giờ hết.
Eleanor đặt những ngón tay đeo đầy kim cương của bà lên đôi môi bự của ông ta. “Suỵt,” bà nói. “Chờ Giáng sinh đã.”
Aaron cảm thấy đầu gối Blair chạm vào cậu dưới gầm bàn và thay vì rụt lại, cậu để nguyên. Một trong những niềm khoan khoái đặc biệt nho nhỏ của cậu là đầu gối trần, bàn tay Blair lướt trên tay cậu khi lấy bánh mì, hơi thở của Blair phả vào tai cậu khi nó thở dài chán chường.
Cậu có thể nhận ra Blair vừa mới tắm xong, dù tóc đã khô, vì nó có mùi dầu gội dừa Kiehl’s mà nó ưa thích. Cậu cũng để ý thấy da nó nâu hơn lúc ở trên máy bay, vì thế hiển nhiên là nó đã dùng kem làm rám da ngay sau khi họ tới nơi. Cậu biết móng chân nó sơn màu hồng nhạt và nó đã cởi đồng hồ ra. Và cậu ghét bản thân mình khi cứ chú ý những thứ đó, bởi vì đấy không phải là những thứ mà một cậu anh trai lại để tâm tới.
Tyler chán nản nhìn vào cốc Coke của mình. Cậu muốn ngày nào đó sẽ có đĩa ghi âm của riêng mình và làm video cho MTV. Không chỉ tệ hại khi mới chỉ 11 tuổi và phải đi nghỉ với gia đình thay vì đến Ozzfest, mà ai cũng có bạn đi cùng trừ mỗi cậu ra.
“Đừng buồn, anh bạn,” Aaron bảo khi thấy em trai con mẹ kế trề môi dưới ra. “Ngay khi bọn mình ăn xong, Miles và anh sẽ đưa em đi cưỡi jet-skiing.”
Tyler vớt cái ống hút ra khỏi cốc của mình và thử đốt nó bằng cái bật lửa Zippo của Aaron. “Hay đấy,” cậu nói, cố gắng tạo ra hình ảnh một đứa 11 tuổi bất trị trong bộ đồ quần short khaki là ly thẳng đứng và áo phông Lacoste xanh lá cây.
Thức ăn được mang ra, Cyrus và Eleanor bắt đầu điểm lại chuyến hải trình trăng mật của mình. Tuần trước họ trèo lên một ngọn núi lửa và xem cá đuối gai độc ở Martinique. Ở St. Johns, Cyrus đã mua cho Eleanor một cái trâm san hô nạm kim cương vớt lên từ một cái tàu đắm. Và ở Virgin Gorda, họ đã uống cocktail với Albert Finney, người mà được bảo là một diễn viên già rất nổi tiếng mà chẳng ai trong số họ từng nghe nói đến.
Serena bỏ ngoài tai. Cô và Blair ngồi trông ra biển, và bầu trời trên mặt nước có một thủy phi cơ nhào lộn và bổ xuống. Cái máy bay đang viết chữ lên nền trời. Ô, họ đã làm thế nào vậy? Và không vui sao nếu phi công không thể đánh vần được? Cô nhỏm người lên khi đọc cái từ được viết trên trời, chắc mẩm nó là tiếng Pháp.
S-E-R-E-N-A.
Serena giơ tay lên miệng và thúc mạnh Blair bằng khuỷu tay. Blair cũng thúc đáp trả lại Serena mạnh như thế. Nó nhặt lên một cái thiệp gấp nhỏ màu trắng bày ở giữa bàn và đưa nó cho Serena.
Ngón tay Serena run run khi đọc những dòng chữ nhũ vàng trên tấm thiệp:
Hãy đặt bàn của bạn tại Đảo Hòa Bình
Tiệc đêm Giáng sinh với ban nhạc 45
8 giờ tối đến nửa đêm
Serena tóm lấy tay Blair và bóp chặt. Điều duy nhất sẽ giữ cho cả hai không phát điên lên kỳ Giáng sinh này là nếu họ bị kẹt cùng nhau.
“Ôi nhìn kìa!” Eleanor rú lên, làm cho cả Serena và Blair nhảy dựng lên khỏi ghế. Bà chỉ về hướng quầy lễ tân. “Đó là Misty và Bartholomew Bass!” Bà hạ giọng xuống thì thào. “Em nghe nói Misty đã phải cắt gan - cô ấy nghiện rượu nặng - nhưng thấy cô ấy vẫn hoàn toàn ổn. Không hiểu có phải họ đến đây bằng thuyền không. Thật là một cách khôn ngoan để kiêng cữ. Ý em là ta không thể uống tử tế nếu không mang theo rượu chè gì.”
Misty và Bartholomew Bass, bố mẹ của Chuck Bass lẫy lừng, đang nhận phòng khách sạn, một chồng vali Louis Vuitton dưới chân họ. Blair và Serena đợi Chuck xuất hiện bên cạnh bố mẹ - sẽ là vận may cho các cô - nhưng chẳng có bóng dáng cậu ta.
“Đấy là ruột thừa của cô ấy, mẹ,” lát sau Blair cất tiếng. Có vẻ như Chuck đã ở nhà, ơn Chúa. “Cô ấy bị viêm ruột thừa. Có chuyện gì to tát đâu.”
“Chà, đấy lại không phải thứ mẹ được nghe đâu,” Eleanor khăng khăng. “Dù sao thì mẹ cũng không hề biết họ lại nghỉ Giáng sinh ở đây.” Bà liếc nhìn quanh nhà hàng, đưa ngón tay lên chỉnh cái trâm san hô nạm kim cương. “Mẹ nghe nói có vài kiểu người nổi tiếng ở đây, mặc dù mẹ chả thấy ai mà mình biết cả.”
Cyrus cắt lời bà bằng cách đút một miếng khoai tây chiên vào miệng bà. “Hãy chắc chắn là em đã uống đủ vitamin và chất khoáng, em yêu,” ông nói đầy yêu thương.
Blair chắc chắn mẹ mình chẳng cần thêm một miếng khoai tây rán nào, và nó cũng chắc chắn mình chẳng muốn ngồi đó và chứng kiến Cyrus chăm bẵm bà. Nói về chuyện đó chỉ làm nó muốn nôn.
“Con xin phép,” Blair lẩm bẩm, rồi từ bàn lao bổ đi tìm phòng vệ sinh nữ gần nhất.
Mọi người đã quen với việc Blair nhảy ra khỏi bàn ngay lắp tự nên chẳng ai nghĩ ngợi gì, nhưng Serena ghét cái ý nghĩ Blair ở trong một buồng vệ sinh mà nôn mửa. Cô phủ cái khăn ăn bằng vải lên món burger chưa ăn của mình. “Cảm ơn bác vì bữa trưa ạ,” cô nói yếu ớt. Rồi cô đứng dậy và lao theo Blair để xem cô bạn có ổn không, cúi mái đầu vàng của mình xuống đề phòng nhỡ Flow từ đâu đó xung quanh nhảy xổ ra từ sau một cây cọ.