NGOẠI. KHOA TIẾNG ANH. TÒA NHÀ TRONG SÂN TRƯỜNG ĐẠI HỌC NEW ENGLAND – NGÀY
Một ngôi nhà gạch bốn tầng có những cột trắng và ngà. Sân rộng phía trước. Bậc đá.
AUDREY 18 tuổi, một cô gái tóc sẫm màu xinh đẹp mặc một chiếc váy thời trang, áo khoác trắng và đi giày đế bằng, cưỡi chiếc xe đạp Schwinn kiểu cổ băng qua sân và dựng nó vào một cái ngăn ở một bên bậc thềm đá. Cô chạy lên bậc thềm và đi vào trong.
NỘI. KHOA TIẾNG ANH. TÒA NHÀ – TIẾP TỤC
Một cái sảnh dài có nhiều văn phòng khoa nhỏ nằm hai bên. Mọi cửa ra vào đều mở, và bên trong mỗi phòng có một vị giáo sư đang gặp một sinh viên và đang thảo luận những điểm tinh tế của văn chương.
SINH VIÊN A
Em thực sự nghĩ sẽ hay hơn nếu con cá voi biết nói, thưa thầy.
GIÁO SƯ A
Nhưng đây không phải về một con cá voi biết nói. Mà là về một người đi tìm kiếm ý nghĩa.
SINH VIÊN B
Không có dấu chấm câu. Thấy chưa ạ? Em không dùng một dấu phẩy hay chấm câu đơn lẻ nào.
GIÁO SƯ B
Điều đó không làm nên bài thơ. Một bài thơ phải có... chà, một bài thơ phải có chất thơ trong đó.
GIÁO SƯ C
Em đã đọc cuốn sách tôi bảo chưa?
SINH VIÊN C
Cuốn về con cá voi ấy ạ?
GIÁO SƯ C
Ừ hừ. Em nghĩ sao?
SINH VIÊN C
Ồ, em thật sự nghĩ nó sẽ hay hơn nếu con cá voi biết nói.
Một vị giáo sư thứ 4 bước ra ngoài cửa phòng, nhìn ra hành lang theo cả hai hướng, rồi đóng cửa phòng lại. AUDREY chạy vào sảnh, trông kiệt sức. Cô gõ vào cánh cửa mà vị giáo sư vừa đóng lại.
AUDREY
Giáo sư Weeks! Ôi, giáo sư Weeks!
Ông ta mở cửa.
GS. WEEKS
Em đến muộn.
AUDREY
Dạ, nhưng em có lý do cực kỳ chính đáng.
Vị giáo sư ngừng lại, đợi nghe lý do.
GS. WEEKS
Vâng?
AUDREY
(hổn hển)
Ồ, nhưng em không thể nói cho thầy được! Có chuyện phạm pháp.
GS. WEEKS
(cau mày)
Phạm pháp? Có cần thầy gọi bảo vệ của trường không?
AUDREY
(lắc đầu)
Ôi, không ạ. Ít nhất thì không cần.
Cô đưa ông bài viết.
AUDREY
Em không thể tập trung đầu óc vào một vở nào của Shakespeare để viết, nên em viết về tất cả chúng. Em hi vọng thầy không phiền.
Giáo sư đeo kính lên và bắt đầu đọc bài của cô. Ông ngồi xuống ghế, hoàn toàn mê mải với thứ đang đọc. Trong khi đó, Audrey bước không chủ đích ra khỏi văn phòng của ông và đóng cửa lại. Cô bước ra hành lang và ra khỏi cửa tòa nhà, ra chỗ xe đạp, rồi đạp đi băng qua sân.
NGOẠI. SÂN TRƯỜNG ĐẠI HỌC - TIẾP TỤC
Một cái sân mênh mông bao quanh bởi các tòa nhà gạch.
AUDREY đạp xe băng qua sân, nhìn lên tán lá mùa thu thay vì nhìn xem đang đi đâu. Cô đâm sầm vào một chàng trai mặc áo phông đồng phục thủy thủ đang trên đường luyện tập. Chàng trai ngã ra đất.
Anh ta tên là COLIN DAVIS.
COLIN
Oái!
Audrey nhảy ra khỏi xe đạp và quỳ xuống bên cạnh chàng.
AUDREY
Tôi thật xin lỗi. Anh có sao không?
COLIN
Tôi nghĩ chân tôi chắc gãy rồi.
Chàng cố gắng co chân.
COLIN
Ai!
AUDREY
Đừng cử động. Tôi sẽ gọi cấp cứu.
Cô lục ví lấy điện thoại. Một khẩu súng lục rơi ra khỏi ví xuống đất. COLIN nhìn chằm chằm nó. AUDREY nhặt khẩu súng lên và nhét nó trở lại ví. Cô bấm điện thoại và gọi số 911.