Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ðường link tiết lộ

❊ ❊ ❊

“Máy quay gì?” Ruby, chị gái 22 tuổi của Vanessa, lầm bầm. Giờ là 3 giờ chiều chủ nhật, nhưng trông Ruby như vừa mới chỉ đi ngủ được 2 tiếng đồng hồ. Mắt chị vẫn còn nguyên vết chì màu đen đêm qua và chị vẫn mặc nguyên cái quần da bó sát màu đỏ tía. Ruby ngủ trên một cái đệm futon ở chỗ dùng làm phòng khách trong căn hộ một phòng ngủ hai tầng của họ ở Williamsburg, Brooklyn. Căn hộ chất đầy những thiết bị ampli, loa, đàn guitar và micro dùng cho ban nhạc Bố Già Hám Gái của Ruby, cùng những máy quay và thiết bị chiếu sáng dùng cho việc làm phim của Vanessa. Trên sàn là tấm thảm mà hai phụ huynh nghệ sĩ hippy gàn gàn đã tự dệt lấy trên khung cửi ở nhà họ vùng ngoại ô Burlington, Vermont. Tấm thảm màu xanh áo lính và đỏ vỏ táo dệt hình chủ đề con thuyền của Noah, với thú vật đứng thành đôi trên cái bè màu xanh lá nổi trên một biển đỏ, nhưng giờ bị chất bừa quần áo của Ruby và thiết bị âm thanh, đám con thú hoàn toàn mất tăm bên dưới.

“Cái máy quay video kĩ thuật số Sony của em ấy,” Vanessa cáu kỉnh. “Em đã để nó trên mặt bàn bếp mà.” Cô đã định xem lại đoạn phim đã quay ở công viên hôm thứ sáu để xem liệu có hình cột băng nào đáng giá để lưu lại không và xóa đi cảnh Nate cùng Jenny, nhưng giờ không thể tìm thấy máy quay đâu cả.

Ruby lộn người lại và đặt một cái gối lên mặt. “Chị mượn đấy.”

Vanessa nhìn chị chằm chằm. Điên thật, Ruby vẫn còn để cái gối lên mặt. “Ý chị là sao, chị mượn á? Thế nó ở xó xỉnh nào rồi?”

“Tao đưa nó cho mấy đứa bạn ở quán Năm Đồng và Một Hào rồi. Bọn nó dùng để làm một phóng sự về trượt băng.”

“Có thứ đã quay trong đó mà!” Vanessa hét lên kinh hoàng. “Cảnh quay cho phim mới của em!”

Ruby lôi gối ra khỏi mặt và ngồi dậy. “Cứ làm như thể mày không có mười cái máy quay khác ấy. Tao xin lỗi,” chị nói mỉa mai. “Chị xin lỗi vì đã đột nhập vào không gian của em mà không được phép. Chị có thể ôm em cái được không?”

Vanessa trừng trừng nhìn bà chị với hai tay vặn chặt vào nhau, móng tay cô bấu hằn vệt lên các ngón. Giơ cô biết tại sao cô nhận được 15 e-mail sáng nay đổ cho cô cái danh hiệu quay phim đồng tính nữ - con đĩ Nhìn Trộm. Lũ bạn của Ruby hiển nhiên đã làm chuyện tồi tệ hơn là chỉ mượn cái máy thôi; họ đã lấy thứ có trong đó và tải lên cái mạng internet chết tiệt.

Dan đã nghĩ cô là đứa đồi bại rồi. Giờ thì cậu sẽ nghĩ cô thế nào đây?

Buổi chiều ngày lễ Giáng sinh, Dan vào mạng, tìm những bài báo viết về tình trạng treo bút của nhà văn và giải pháp chữa nó. Mọi thứ cậu tìm thấy đều điên dại và ngu xuẩn. Hãy đi bô. Cứ như thể cậu chưa đi bộ đủ chiều dài Manhattan trong lộ trình mỗi ngày, ngẫm nghĩ tới lui về sự bất lực trong việc viết được cái gì mạch lạc. Hãy tắm nước nóng. Cậu ghét tắm. Và tắm táp chỉ làm cậu buồn ngủ. Tập thể dục. Không, cảm ơn. Kiêng thuốc lá và café với cậu đã là quá ý nghĩa so với tập thể dục rồi. Một trang thảo luận về lợi ích của chích ma túy. Bằng chứng là một nhà văn được giải đã viết trong cuốn tiểu thuyết về một đêm thử dùng ma túy và thậm chí không nhớ đến việc viết lách vào buổi sáng. Nhưng trừ việc uống rượu ở tiệc tùng, Dan giữ mình sống trong sạch hoàn toàn suốt thời trung học, và cậu không có ý định thử chích ma túy lúc này. Một trang khác khuyên thử một bài tập, bạn viết từ đầu tiên nảy ra trong óc và rồi phát triển từ đó lên. Bạn phải tăng tốc lên với một danh mục từ ngữ như hiệu tạp hóa, cái trang đó nói vậy, nhưng thế có lẽ tốt hơn là chẳng có gì. Dan quyết định thử xem. Cậu lật sang một trang mới trong cuốn sổ của mình và cầm bút sẵn sàng.

Cậu viết ra từ điện thoại , nhưng ngay lúc đó máy tính kêu bíp, báo hiệu cậu có thư mới. Cậu cầm lấy con chuột và nhấp vào hộp thư. Thư gửi từ Zeke, đứa bạn tốt duy nhất ở trường Riverside.

Xem cái link dưới đây, ông bạn. - Z

Dan nhấp vào đường link, nghĩ chắc lại cái link tầm phào về môn bóng rổ ngu ngốc nào nữa mà Zeke mới tìm thấy. Cậu quay lại cuốn sổ mà không đợi xem cái gì hiện ra trên màn hình.

Điện thoại. Giờ thì sao? Cậu cần một từ khác.

Bố cậu gõ vào cánh cửa mở và thò đầu vào trong phòng. “Này Dan, bố đi mua vòng gỗ đây. Con có yêu cầu gì đặc biệt không?”

Dan xoay lại trên ghế, định bảo bố là mang về cho cậu một cốc café đen thật lớn, nhưng bỗng dưng mặt ông chuyển sang vẻ kinh khiếp khi ông nhìn chằm chằm vào màn hình của Dan.

“Jennifer Tallulah Humphrey - đó là sao!?” Rufus gầm lên, lao vào phòng như một con thú điên. Ông đang mặc một cái áo phông Onion màu trắng đã sờn, và mái tóc bạc bờm xờm tua tủa lộn xộn từ mọi phía trên đầu.

Dan quay lại nhìn vào màn hình. Thứ đầu tiên cậu nhận ra là cái mũ đỏ của Jenny. Rồi cậu thấy cái gì như là mông con bé có cái quần lót dây trắng. Bỗng nhiên một gã tóc vàng nâu lượn sóng ấn miệng vào mông nó. Cái máy quay nhanh chóng cắt sang cảnh gã này tụt quần xuống, và hình ảnh chuyển sang hình hai người, cuộn lại chặt trong cái áo khoác của gã trai, làm cái việc trông rất tục tĩu.

Ông bố và con trai xem mà không tin nổi với sự kinh hoàng khi đoạn phim cứ tự lặp đi lặp lại.

“Jennifer!” Rufus lại gầm lên, bắn những vệt nước bọt tức giận vào màn hình.

Jenny xuất hiện ở ngưỡng cửa trông như hình ảnh của sự ngây thơ với bộ đồ nhung xanh nhạt mặc ở nhà và tóc buộc gọn thành đuôi ngựa xoăn phía sau. “Gì ạ?” nó hỏi.

Dan xê cái ghế ra sau để nó có thể nhìn thấy màn hình từ chỗ nó đang đứng.

“Gì ạ?” Jenny nhắc lại sốt ruột. Nó bước lên một bước. Và rồi tay nó vội đưa lên miệng khi thấy hình ảnh mông trần của mình trên màn hình. Cứ như là xem một phim kinh dị mà trong đó nó là diễn viên. Làm sao mà chuyện này lại xảy ra chứ? Nó thắc mắc trong sự tủi hổ ghê gớm.

“Đấy là con và cái thằng Nate đó,” Rufus xác nhận một cách không cần thiết, mặt ông méo xệch vì cơn thịnh nộ.

Ông là một vị phụ huynh thoải mái. Ông để cho Dan hút thuốc trong phòng cậu và uống rượu bất cứ khi nào cậu muốn. Ông đã để cho Jenny mua đôi giày đế bằng đầu tiên khi nó lên 9. Nhưng với ông, Jenny vẫn là bé con, và khi nhìn thấy cảnh con mình lăn lộn gần như cởi truồng với một thằng con trai trên internet thì quá đủ để ông phải xem xét lại thực tế.

Câm lặng với sự kinh hoàng, Jenny chằm chằm ngó màn hình khi đoạn phim chạy lại. Đó là mũ của nó, quần lót dây của nó, mông nó với đầu của Nate dúi vào đó, rồi hai người lăn trong tuyết cuộn trong cái áo choàng của cậu. Đó thật sự là một khoảnh khắc riêng tư, đặc biệt, nhưng giờ nó đã bị phơi ra cho cả thiên hạ - gồm cả bố và anh trai nó - xem. Nó nấc lên một tiếng nức nở và đâm bổ ra khỏi phòng.

Rufus nhìn vào màn hình một lúc lâu hơn và rồi quắc mắt nhìn Dan. “Con biết gì về chuyện này không?”

Dan lắc đầu bảo không. Mặc dù cậu cảm thấy phần nào chịu trách nhiệm. Cậu đã quá rối trí vì chuyện nhà văn treo bút của mình và lăn tăn tới lui mãi chuyện làm tình với Vanessa để đến nỗi không bảo vệ Jenny khỏi cái thằng chó Nate nhà giàu dụ dỗ trẻ con.

“Hừ, từ giờ trở đi, bố muốn con phải để mắt đến con bé,” Rufus gầm lên. “Bố có thể tha thứ, nhưng bố không thể để nó chạy nhông như mấy con điếm được.”

Dan gật đầu nghiêm trang, và Rufus vỗ vai cậu, rồi ông đi về phòng Jenny, nơi nó đang úp mặt vùi đầu xuống cái gối lông ngỗng mềm, giữa đám chân dung của Nate mà nó yêu.

“Jennifer.” Bố nó cố giữ giọng bình thường nhất có thể. “Bố chưa bao giờ nghĩ bố phải làm điều này, nhưng con đã khiến bố không còn sự lựa chọn. Con sẽ bị cấm túc suốt kỳ nghỉ còn lại. Không đi ra ngoài. Không phim ảnh. Không tiền tiêu vặt. Không gọi điện. Không e-mail. Không có gì hết. Và tuyệt đối không liên lạc gì với nhân vật Nate kia. Dan sẽ trông chừng con như một con diều hâu và chắc chắn rằng con sẽ không được chạy lung tung đâu, bởi vì rõ ràng là không thể tin con được.”

Jenny ngồi dậy. Mặt nó nhoè nhoẹt vệt nước mắt và môi dưới nó run lên. “Thế là không công bằng!” nó phản đối. “Con không biết ai đã làm thế! Không phải lỗi của con! Nate và con yêu nhau! Anh ấy đã đưa con đi xem vở Kẹp Hạt Dẻ . Bọn con chẳng làm gì sai trái cả!”

Rufus vẫy vẫy tay vào khoảng không để nó im. “Con quá trẻ để biết bất cứ cái gì về chuyện gì, đặc biệt là tình yêu,” ông hắng giọng cộc cằn.

“Nhưng bố, con không biết ai đã quay phim bọn con,” Jenny cãi, ôm lấy con gấu trúc bông.

Rufus nhướng đôi lông mày rậm màu muối tiêu như chổi xể lên và xoa cái cằm lởm chởm. “Con tưởng thế là xong chuyện à?”

“Con không thèm quan tâm!” Jenny gào lên, ném con gấu xuống sàn và dòng nước mắt tuôn ra ào ạt theo cơn giận dữ. “Con không quan tâm bố nghĩ gì! Bọn con chẳng làm gì sai .”

Rufus cúi xuống và lôi ra từ giá sách cuốn Anna Karenina chưa đọc mà ông đưa con gái mùa hè vừa rồi. “Bố sẽ nói con biết bố nghĩ gì,” ông gầm lên. “Bố nghĩ con cần ở trong nhà đọc nhiều sách hơn!”

Jenny liếc nhìn cuốn sách và đá nó đầy hờn giận cho đến khi nó tung ra trên giường và rớt xuống sàn gỗ. Rufus lắc đầu không chịu nổi, quay đi và đóng sầm cửa lại sau lưng trước khi ông thực sự làm hỏng nó.

Dan lắng nghe từ phòng mình, vẫn chằm chằm nhìn đoạn phim chạy đi chạy lại trên màn hình. Giờ cậu đã qua cú sốc ban đầu khi nhìn thấy đứa em gái trong một bộ phim khiêu dâm trên mạng, cậu thấy quen thuộc một cách đáng sợ về ngón nghề quay phim của tác giả đoạn phim đó. Những góc quay không bình thường. Cách máy quay cắt sao mà quá gần, những hình ảnh hầu hết trừu tượng, và rồi bị đẩy ra thật xa, Nate và Jenny chỉ là một đốm cuộn tròn trên nền tuyết trắng tinh khôi. Đây là tác phẩm của Vanessa Abrams, Dan chắc chắn vậy.

Cậu đấm vào nút tắt máy tính, kinh tởm bản thân mình vì đã xem quá lâu, nhưng cậu còn thấy kinh tởm hơn với Vanessa và Jenny. Làm sao mà cả hai ả đều trở nên quá... Dan nhặt quyển sổ lên và nghĩ ngay đến một từ mới để bắt đầu bài tập của nhà văn bị treo bút. Cậu cầm bút lên và viết từ đó ra.

Đồ đĩ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.