Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V ở đúng nơi nhưng sai thời điểm

❊ ❊ ❊

Vanessa lý ra đã phải đến nhà Dan rồi, nhưng cô phải mang theo chỗ thiết bị quay phim, và đó là một cuộc hành trình - đầu tiên là tàu L từ Williamsburg đến đường 14 Tây và rồi tàu E đi ra rìa công viên Trung tâm - quả là một buổi chiều đẹp đẽ, thật xấu hổ nếu không ghi được cảnh nào cho bài luận bằng phim của cô khi đi ra ngoài trời thế. Tuyết rơi đêm qua và lối đi bộ trong công viên đóng băng lại rất trơn. Khi cô dò dẫm trên lối ra mặt hồ đóng băng, Vanessa ước gì mình đã quẳng cái quần lót Victoria’s Secret vào túi thay vì mặc nó lúc này. Cái chun cứa vào da cô lạnh buốt và chà xát cô vào toàn những chỗ khó chịu.

Cạnh hồ có một cây sồi già khổng lồ, cành rũ xuống những cột băng. Vanessa lôi máy quay ra khỏi bao. Cô có thể quay những cột băng này và dùng chúng cho cảnh mở đầu bài luận phim về New York của mình. Thật là một cách hay để giới thiệu bối cảnh. Khoảnh khắc đó sẽ khiến khán giả nghĩ phim được quay ở một miền quê thanh bình. Rồi cô sẽ cắt sang cảnh đô thị thật sự, như cảnh những tảng thịt được cắt ra từ những xác súc vật máu me ở trên đường West.

Cô xoay ống kính, cố gắng lấy hình gần các cột băng và rồi lùi ra. Nó hơi giống kiểu kênh National Geographic theo lối đi vòng quanh. Dan luôn bảo là cô cần phải cho thêm hành động vào phim của mình, nhưng Vanessa nhất quyết rằng phim chính xác giống như thơ. Không có gì cần thiết phải xảy ra cả; bạn chỉ phải cảm nhận điều gì đó thôi.

Và khi Vanessa đứng dưới tuyết ở bên hồ băng, cố gắng thu lại cái vẻ đẹp ngắn ngủi, bình dị của những cột băng, cô cảm nhận được rõ ràng một thứ: cảm giác của một cái quần lót tanga màu đen có ren lạnh cóng như cứa vào mông cô.

Đầu buổi chiều, Nate đưa Jenny đi xem buổi diễn vở Kẹp Hạt Dẻ ở Trung tâm Lincoln. Nó đúng như Nate vẫn nhớ, với một cây thông Giáng sinh khổng lồ và những con chuột ghê rợn đang đánh nhau to như thật. Jenny đã ngồi xem trong sự mê mệt say sưa với âm nhạc, cảnh trí, vũ công và trang phục - đặc biệt là nhân vật Nàng tiên Kẹo bi. Tim nó căng đến như vỡ òa ra trong cảnh kết khi Clara và Hoàng tử Kẹp Hạt Dẻ bay lên trời trên chiếc xe trượt tuyết ngựa kéo của họ.

Sau đấy, Jenny và Nate dự định sẽ đi thẳng về nhà dự bữa tiệc của ông Rufus, nhưng chẳng có cách nào nhanh hơn để tiêu tùng một buổi chiều hoàn hảo bằng cách đi bộ đến gặp bố của con bé với cái áo phông của ông quẳng ở bếp, đang rưới rượu rum và một chai tương cà chua cỡ tiết kiệm to uỳnh vào một cái bình. Nate đã thật hoàn hảo cả ngày, nắm tay nó và chỉ nó xem những phần yêu thích của cậu trong vở ballet. Cậu còn trông hoàn hảo hơn trong bộ comple vải cashmere xám và áo sơ mi xanh hoa oải hương. Vì thế Jenny quyết định về nhà theo đường xa hơn, đi qua Công viên Trung tâm.

Khi họ đi xuống lối ra hồ, nó tìm và nắm chặt tay Nate. Đôi ủng da lộn đen của nó có đế mềm và dễ bị trượt trên băng. Giờ nó không còn nghĩ đến vở ballet nữa, nó không thể không chú ý đến cảm giác rát kỳ cục trong khe mông. Nó thầm nhắc nhở mình rằng phải thư giãn - nó không có một cái gì chọc vào mông cả, chỉ là nó đang mặc cái quần lót dây mới mà thôi.

Bàn tay kia của Nate bóp chặt quanh cái túi Ziploc đựng lá cần sa trong túi áo khoác len, giữ cho ấm. Không gì tệ hơn là lá cần sa đông lạnh lại. Nó sẽ ẩm sì và khói như địa ngục khi bạn châm lửa. Cậu đã muốn châm lên ngay khi ra khỏi buổi biểu diễn ballet, nhưng có mấy thứ siêu thực và đẹp đẽ lúc mặt trời chìm trong màn tuyết và hơi ấm từ tay của Jenny làm cho cậu không cảm thấy cần một điếu nào. Cậu chỉ cảm thấy thích trò chuyện.

“Chán ghê, anh phải lên Maine ngày mai,” cậu nói. “Nhưng anh phải làm xong mấy bản hồ sơ đăng ký, vì thế có cái hay là anh sẽ đến chỗ nào yên tĩnh. Người phỏng vấn anh ở Brown nói họ có cái khoa mới khá thú vị tên là Nghiên cứu Khoa học Kỹ thuật. Anh đang nghĩ nếu anh tới đó, anh có thể thiết kế thuyền như một phần trong ngành học của anh, em biết chứ?”

Jenny gật đầu, tập trung vào đôi chân mình. Nó không muốn Nate đi ngay ngày mai. Nó không muốn cậu đi ngay đến trường đại học nữa.

Hồ nước đã hiện ra trước mắt. Vào mùa xuân, Nate thích đứng trong cái vọng lâu, rít cần sa, và theo dõi những con vịt cùng bầy con của chúng bơi quanh. Cái hồ lúc này hoàn toàn đóng băng. Có lẽ họ có thể đi trên đó được.

“Thật kỳ lạ,” cậu nói tiếp. “Cũng dịp này năm ngoái, anh biết đích xác mình sẽ ở đâu trong một năm tới: ở đây, trong thành phố này, đi đến trường và lượn quanh cùng hội bạn giống như mọi lần. Nhưng anh không có ý tưởng gì về nơi anh sẽ đến năm sau. Điên thật.”

Jenny quay sang nhìn Nate, băn khoăn liệu cậu sẽ phản ứng thế nào nếu nó nói nó yêu cậu ngay lúc này. Má cậu hồng lên vì lạnh và vành của đôi tai hoàn hảo đáng ngưỡng mộ của cậu cũng vậy. Anh thật đẹp ngời ngời, nó cảm thấy muốn hét lên mỗi lần nhìn cậu.

“Em đang mặc quần lót dây,” nó thở ra trước khi có thể kìm mình lại. Nó bắt đầu bước nhanh hơn. Nó không thể tin nổi mình lại nói thế!

“Đợi chút. Gì cơ?!” Nate tăng nhịp lên để theo kịp nó. Cậu chẳng nghe thấy nó nói gì.

Jenny buông tay cậu ra. “Em đang mặc quần lót dây!” nó la lên, lần này to hơn. Rồi nó khúc khích cười và đâm bổ chạy đi, trượt và lướt trên đồi xuống đầm đóng băng.

Lần này, Nate đã nghe thấy. Cậu buông tay khỏi cái túi Ziploc và bắt đầu đuổi theo nó. “Quay lại đây! Anh muốn nhìn cái quần lót dây đo-ó!” cậu la lên bằng cái giọng ma cà rồng dễ sợ.

Jenny ré lên và tiếp tục chạy. Mắt nó ứa lệ vì lạnh và hơi thở nghẹn cổ họng.

Nate đuổi theo suốt đường ra trên mặt băng phủ tuyết, chỗ chân Jenny trượt lướt thướt bên dưới, rồi nó nằm lăn ra dưới một cây sồi to được trang hoàng bằng những cột băng dài, lấp lánh như pha lê. Cậu nhảy chồm lên Jenny và cả hai lăn tròn, cười rúc rích đến tắt thở và vốc tuyết lên tóc nhau.

Nate lật chỗ bụng Jenny ra và tốc áo khoác của nó lên. “Cho anh xem, cho anh xem!” cậu hét lên, móc cái lưng quần nhung đen của nó ra và kéo chúng xuống để thấy một thoáng mông trần.

“Đợi đã!” Jenny thét lên, rúc rích và quằn quại. Nó nhắm nghiền mắt, không thể kìm lại chút nào nữa. “Đợi đã, Nate, em yêu anh!

Nate dừng lại một giât lát, đón nhận thông tin. Rồi thay vì lăn nó vòng quanh và hôn nó hay bảo rằng cậu cũng yêu nó, cậu thổi một vốc tuyết lên một bên mông hồng hồng xinh xinh của nó và rồi xoa lên lưng mình, thở ra những hơi như khói ấm lên bầu trời xanh giá lạnh.

Jenny nằm sấp ra thêm vài giây, lấy lại hơi. Rồi nó nhổm dậy đứng lên và chỉnh lại quần áo. Nó sung sướng vì rút cục đã nói ra, nhưng có vẻ sẽ tuyệt vời hơn nhiều nếu Nate đáp lại ngay. Cậu hẳn đã định nói, “Anh yêu em,” rồi bế nó, và đưa lên một chiếc xe trượt tuyết độc mã đến xứ thần tiên phi thực.

Nhưng mọi thứ Nate đã làm chỉ là gây tiếng phòm phọp trên mông trần của nó.

“Anh không mặc cái quần boxers chèo thuyền đấy chứ?” nó hỏi đầy vẻ hi vọng, cố gắng điều khiển những thứ đầy vui vẻ đã được khởi sự.

“Anh không rõ,” Nate lần xuống và tháo dây lưng, Cậu tụt quần dài xuống khỏi hông. “Kẻ ô xanh,” cậu nói. “Xin lỗi nhá.”

“Được mà,” Jenny đáp lại nhanh chóng, kéo áo khoác kín người. “Này,” nó chuyển chủ đề. “Đi ra chỗ tượng Romeo và Juliet đi. Chỗ đấy em rất thích, và ngay trên lối này.”

Nate đã vào công viên hàng bao lần, nhưng cậu chưa bao giờ biết tới cái mà nó đang nói tới. “Tượng Romeo và Juliet nào cơ?”

Jenny xoa bàn tay lên và xuống cánh tay. “Không hề gì. Em sẽ chỉ cho anh khi bọn mình ra đó.”

“Em lạnh không?” Nate hỏi, ngồi chống khuỷu tay và giơ tay kia ra. “Lại đây.”

Nó do dự một giây và rồi bước lại. Nate kéo nó nằm lên người cậu và bọc nó lại bằng áo khoác của cậu, hôn lên trán và rồi hai bên má hồng rực vì rét của nó.

Nó chà đôi môi lên cằm của cậu và không thể cưỡng lại được việc nói ra lần nữa. Có thể, chỉ là có thể, cậu chưa nghe thấy lúc đầu.

“Em yêu anh,” nó thì thầm.

Lần này Nate phải đáp lại. Cậu đang nắm tay nó, và nó thì đang nhìn vào đôi mắt xanh lục của cậu bằng đôi mắt nâu to đầy chờ đợi.

Và họ vừa mới xem Kẹp Hạt Dẻ , lạy Chúa, đó là một câu chuyện tình, trong trường hợp cậu không nhớ.

“Anh cũng yêu em,” cậu lẩm bẩm.

Và rồi họ hôn nhau lâu, thật lâu. Cái mũ đỏ của Jenny rơi ra và mái tóc nâu sẫm phủ lên mặt họ, che giấu họ.

Nhưng thế lại không ổn lắm.

Dan đã bảo Vanessa rằng phim của cô cần có hành động hơn. Chà, đây rõ ràng có vài hành động rồi. Phải, những cột băng thật tuyệt, thật tráng lệ. Nhưng bạn có thường xuyên thấy một người phụ nữ phô mông trần ra dưới tuyết chưa? Bạn có thường thấy một gã trai mày râu hoàn toàn sạch sẽ đi tụt quần dưới ban ngày ban mặt giữa mùa đông không? Và bạn có hay thấy một cặp nào lăn lộn trong một cái áo khoác to giữa một cái hồ đóng băng, và giữa một thành phố náo nhiệt nhất trên thế giới không? Nếu chỉ cần có cái trực thăng, Vanessa sẽ bay lên và lùi ra xa, ra xa cho đến khi cặp kia chỉ còn là một cái đầu ghim ở giữa những ô bàn cờ của Manhattan. Nhưng cô không có trực thăng, vì thế cô phải sáng tạo bằng cách biên tập. Phần hay nhất là cô không quay cận mặt đôi kia, để họ có thể là bất kỳ ai ở tuổi nào - bạn và bạn trai của bạn, hay cụ nội và bạn trai của cu ấy. Đó là chất thơ thuần khiết, thô mộc và đẹp đẽ. Cô thật nóng lòng cho Dan xem.

Đợi đã. Nhưng nên trước hay sau khi cô cho cậu xem cô mặc gì dưới cái áo cổ lọ đen và cái váy len đen này nhỉ?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.