Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
S và B để con trai được là con trai

❊ ❊ ❊

“Bọn mình không thể ở đây cả ngày mãi được,” Serena bảo Blair. Đã gần trưa ngày lễ Giáng sinh và cô đang đứng ở cửa sổ biệt thự, ngóng ra bãi cát trắng và mặt biển màu xanh ngọc lục bảo ngoài kia.

“Nhưng thế còn Flow và Miles thì sao?” Blair hỏi vặn lại khi bóp tuýp kem đánh răng Tom’s of Maine vị thì là lên cái bàn chải điện Braun. “Tớ nghĩ bọn mình đang đi ở ẩn mà.” Nó đã nghĩ ẩn lánh trong biệt thự với Serena sẽ cho nó thời gian để làm bài luận vào trường Yale, nhưng rồi mọi việc họ làm là uống mấy cốc đầy rượu rum cắm mấy lát cam, quả anh đào dại và ô giấy; chơi bài bridge; và sơn cho nhau móng chân màu hồng kẹo bông. Đó là thời gian để rời ra khỏi cái máy iBook.

Serena lại nghĩ khác. Cả một đêm dài và nửa buổi sáng ở trong nhà mà không làm gì thì quả là vượt giới hạn của cô rồi.

“Bọn mình sẽ ra bãi biển,” cô tuyên bố, rồi mặc cái quần short Miu Miu ra ngoài cái quần bikini trắng. “Ai muốn nói chuyện với chúng ta, thì họ sẽ phải nói thôi.” Cô giật phăng cái áo bikini hai hình tam giác nhỏ xíu màu trắng, phô ngực ra với Blair.

Blair nhướn lông mày lên và rồi quay lại đánh răng. Nó nhổ vào bồn rửa. “Ý cậu là, không mặc áo?” nó hỏi, đã thấy thích ý tưởng này rồi.

Serena gật đầu, một nụ cười quỷ quái nở trên khuôn mặt. “Chính xác.”

Aaron, Miles và Tyler đang tập lướt ván buồm vài mét ngoài xa lúc Serena và Blair tụt cái khăn tắm màu hoàng yến xuống cát, bỏ mảnh trên của bikini ra, và nằm ngửa xuống cát, phơi ngực trần ra giữa trời.

“Ghê quá,” Tyler nói, quay lưng lại để không phải nhìn thấy.

Miles làm rơi buồm và ngã xuống nước. Cậu nổi lên và giũ nước khỏi đầu, nhìn về hướng Aaron, lúc này vẫn đứng vững trên ván. “Không thể tin được cậu vẫn đứng yên được,” cậu nói vẻ ghen tị.

Buồm của Aaron đã sũng nước. Cậu kéo mạnh sợi dây, cố giữ cho buồm giương lên và chắn tầm nhìn về bãi tắm, nhưng dù cậu kéo mạnh đến đâu, cái buồm vẫn đổ ụp xuống nước. Blair chắc hẳn nghĩ cô là người châu Âu và sành điệu khi để ngực trần như thế, nhưng theo ý cậu, trông thật là đĩ thõa. Ai đi ngang qua cũng đều có thể nhìn thấy, và rồi đến bữa tối khi thấy cô ăn mặc đầy đủ, họ vẫn có thể hình dung ra được rõ mồn một cô khỏa thân thì trông thế nào. Nghĩ thế thôi cũng đã làm cậu choáng váng mặt mày.

Hướng dẫn viên người Jamaica mặc đồ bơi Speedo của họ, Prinz, lội xuống nước lưng quay lại bãi tắm. “Để tôi giúp cậu một tay,” ông ta nói và nhào xuống, như một con cá heo, rồi nổi lên bên dưới ván buồm của Aaron và nâng nó lên khỏi mặt nước bằng đầu mình.

Mánh hay thật.

Aaron kéo chỗ dây bị chùng cho đến khi cái buồm đã dựng thẳng lên đúng vị trí, vuông góc với ván. Cậu nắm chắc cái tay cầm cao su gắn vào buồm và ngả ra sau khi buồm bắt được gió. Cái thuyền lướt trên mặt nước, làm thành âm thanh rin rít nho nhỏ khi nó rẽ sóng và để lại một vết lằn rất đẹp trên đường đi. Aaron cảm thấy cực kỳ thích thú. Cậu làm được rồi!

Mọi người bắt đầu la hét sau lưng cậu, và cậu liếc qua vai nhìn lại.

Serena và Blair đang đứng trên khăn của họ, vẫn hở ngực, vỗ tay và hoan hô cậu.

“Đi tiếp đi, Aaron! Đi, Aaron! Nghệ quá đi!”

Aaron nhìn chằm chằm họ - cậu không thể nhịn được - một giây mà tưởng lâu lắm. Khi cậu quay đầu lại, ván của cậu đã bị mắc cạn vào một doi cát nhô ra vịnh, và cậu bay lộn ra sau, chạm đất như thể một con cua bị lật ngược với lưng nằm trong lớp nước nông choèn.

Oái.

Miles muốn bắt chuyện với Blair, nhưng cậu không chắc nếu có một cái luật bất thành văn về việc làm thế nào bạn có thể đứng cạnh một cô gái tắm nắng để ngực trần mà không liếc mắt nhìn cô ta. Cậu cũng không rõ liệu Blair có bận tâm không.

Prinz đã bơi ra để cứu Aaron từ doi cát, còn Miles lôi cái ván lướt của mình lên bờ và bước trên cát cho đến khi cậu đứng cách cái khăn tắm của Blair chừng 2 mét rưỡi. Cả Blair và Serena vẫn nằm ngửa. Ôi trời ạ, thật là một cảnh tượng để ngắm.

“Này,” Miles nói vẻ thờ ơ.

Blair quay đầu lại và hé mắt nhìn cậu. Cảnh này sẽ vui đây. Nó ngồi dậy, phô cho cậu thấy toàn cảnh khỏa thân. Dĩ nhiên là từ eo trở lên rồi.

“Chào.”

Miles nhìn xuống cát, đỏ bừng mặt dù bản thân đã cố giấu. Cậu trông dễ thương trong chiếc quần short lướt sóng màu cam và cái vòng cổ bằng vỏ sò, mái tóc vàng dựng đứng của cậu chĩa ra từ mọi hướng. “À, mình đang định hỏi xem bọn ấy có đến dự tiệc Giáng sinh đêm nay không.”

Blair liếc sang Serena. “Bọn mình có kế hoạch đi lễ Giáng sinh đêm nay không nhỉ?” nó thì thầm.

Serena nhếch miệng cười, đưa tay lên mắt như thể một cái băng che. “Chắc chắn rồi.”

Blair quay lại với Miles. “Bọn tớ có đi,” nó đáp.

Miles gật đầu, cố giữ ánh mắt dừng trên mặt Blair. “Hay đấy. Gặp các cậu sau.”

Blair mỉm cười và che mắt lại, hé nhìn cậu ta lê bước quay lại cái ván lướt và khoe những cơ bắp khi cậu đẩy ván lại xuống nước. Chuyện này vui ghê. Các chàng có thường xuyên đứng cách bạn hai mét rưỡi mà thở dốc không? Cô nàng nằm xuống cái khăn và lăn người sấp xuống.

Có thể sẽ vui, nhưng dù có dùng kem chống nắng SPF 45, thì chỉ khi thật nhiều nắng, một cô gái để ngực trần mới có thể vui được!

Sau tiếng rưỡi tắm nắng, Serena đã có màu nâu suốt đằng trước và sau lưng. Cô định bảo Blair là mình đã đủ rám nắng lúc...

“Serena?”

Cô lăn người qua rồi ngồi dậy.

Phải, đó là Flow. Và vâng, ngực cô vẫn để trần.

Anh ta dường như không bận tâm. Anh đến ngay chỗ mép khăn của Serena và đứng cạnh cô. Bên cạnh cô, Blair nằm sấp, đầu cô che bằng một cái áo phông trắng, vờ như đang ngủ.

“Cuối cùng,” Flow thở, hất mái tóc xoăn khỏi vướng đôi mắt xanh có hàng mi dài của mình. Anh mặc độc cái quần short lướt ván màu cam chói, thân hình cơ bắp chắc lẳn rám nắng màu bơ quế tuyệt hảo. Quanh cổ anh đeo một cái vòng da có cái răng cá mập. “Em nhớ anh không?”

Serena nhún vai và xoa cánh tay trần của mình, nửa che đậy bộ ngực trần để Flow khỏi nhìn thấy quá rõ. “À... anh gửi em nhiều quà quá...”

Anh ta đăm chiêu. “Có nhiều lắm đâu.”

Có thể quà do Kati và Isabel gửi nhiều hơn cô nghĩ lúc đầu cũng nên. Thật khó mà biết cái nào của hai đứa đó.

“Ừ, sao cũng được,” Serena nói. “Mà anh đã nghe tin gì chưa? Rành rành là chúng mình đính hôn rồi nhá.”

Flow nhe răng cười. “Ừ, anh cũng nghe vậy. Đừng bận tâm về mấy chuyện đó. Em sẽ quen thôi.”

Vấn đề là, Serena biết chắc rằng mình chẳng muốn quen chuyện đó. Cô chưa từng cặp với một ngôi sao nhạc rock nào, và rồi cô đã có một đêm vui vẻ với Flow, nhưng còn rất nhiều chàng trai khác nữa ở đời. Vận động viên leo núi, nhà nhiếp ảnh, tay đua xe, diễn viên, DJ... theo nghĩa nào đó, Serena giống như con chim hút mật mà cô thấy tối qua khi nó chuyền liên tục từ bông hoa này sang bông hoa khác. Cô không muốn dính với chỉ một bông hoa, hút sạch tất cả những gì đáng giá nó có. Cô muốn nếm được càng nhiều bông hoa càng tốt.

Serena vuốt cái đuôi tóc xuống vai và mân mê từng ngọn tóc, không nói gì. Flow chưa quen với cô gái nào tỏ ra thờ ơ thế trong đời. Đến khi nào cô sẽ vòng tay ôm anh và bảo anh rằng cô nhớ anh biết bao nhiêu và cô không muốn vắng anh đến nhường nào?

“Thế này, ban nhạc của anh sẽ chơi cho bữa tiệc Giáng sinh đêm nay,” anh chốt hạ. “Anh mong bọn mình có thể đi chơi sau đấy và anh sẽ được tặng em món quà Giáng sinh.”

Serena mỉm cười. Ôi Chúa ơi, đừng có món quà nào khác nữa. “Em sẽ đến.”

“Tốt lắm.” Anh dừng lại, đợi cô nói thêm. Nhưng cô chẳng nói gì. “Thế nhé. Gặp em tối nay.”

“Hẹn gặp anh.” Serena nằm xuống trở lại và thọc thọc vào sườn Blair.

“Cậu thật đúng là đồ đạo đức giả,” Blair lẩm bẩm, lộn người lại và kéo cái áo phông ra khỏi mặt.

Serena nghiêng đầu. “Nghĩa là sao?”

“Cậu ra vẻ như cậu ghét tất cả những thứ anh ta tặng, nhưng tớ cá là cậu cực muốn biết hắn sẽ tặng cậu cái gì cho Giáng sinh.”

Serena nhếch miệng cười. Blair đúng. Cô có thể rên rỉ như cô muốn về đống quà tặng đều như vắt chanh của Flow, nhưng con gái bao giờ chả thích quà, đặc biệt là từ những ngôi sao nhạc rock nổi tiếng và đẹp trai ngoài sức tưởng tượng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.