Hãy bỏ hết mà đến chỗ Serena để làm tăng tiêu chuẩn cho những bữa tiệc đón Năm mới, hoặc bất kỳ bữa tiệc nào. Chỉ cần hai phút trên sân thượng của khu Chelsea mà cô thuê để thỏa mãn sự ngông cuồng quả là đủ lâu để khiến sự kiện này trở thành bữa tiệc tuyệt nhất mà bất kỳ ai có thể có được. Những cây đuốc cháy âm ỉ ở các góc, và sàn nhảy được làm bằng cỏ tươi thật. Các nhân viên pha chế quầy bar mặc toàn đồ bikini đan móc mỏng tang và DJ là một rocker mới nổi danh đến từ Iceland. Ở một góc sân là 3 phòng để ghế dài bọc da và bồn tắm bên trong, dành cho những ai cần riêng tư hoặc chỉ muốn tắm. Và có cả một cái sân ngoài trời khổng lồ có tầm quan sát ra cả thành phố theo ba hướng để nhìn chỗ pháo hoa bắt đầu.
Blair chưa ngủ suốt mấy tiếng qua cũng như chưa ra khỏi nhà từ lúc về từ St. Barts. Nó đang tống vào đủ thứ espresso, thuốc an thần, thuốc lá, và đi đến quyết định. Kịch bản của nó sắp thành hiện thực, nó có thể cảm thấy điều đó - kịch bản này sẽ đưa nó vào được trường Yale!
Nhưng ngay cả những tác giả giỏi nhất cũng cần nghỉ ngơi một chút.
Nó đi dự tiệc, mặc một cái váy cực ngắn da lộn Dior màu tím, một cái áo quây satin đen Chloé và đôi tất quần lưới đen. Tóc nó buộc vổng lên kiểu đuôi ngựa mốt những năm 60 siêu cao, siêu lắc lư. Nó đeo lông mi giả và tô son bạc. Chân đi đôi bốt da lộn màu đen ngang mắt cá chân đế cao 10 phân của Christian Louboutin mà ông bố đồng tính của nó gửi từ Pháp làm quà Giáng sinh với tấm thiệp viết, “Merry Chistmas, Gấu Blair. Cảnh báo: Không đi đôi này đi chơi mà không có người phò tá!” Nhưng Blair chẳng lưu ý đến lời dặn của ông - nó đi một mình.
Chẳng mất nhiều thời gian để cô tìm được Serena. Cô nàng này là cô gái duy nhất nhuộm những vệt sợi hồng trên tóc, nhảy chân trần và mặc một cái áo bikini dây Missoni cùng quần short cực ngắn nhung đen, lắc lư thêm đôi hoa tai kim cương dài. DJ chỉnh âm và nhạc bật to đến mức tường như rung lên.
“Ngực tớ đau quá!” Serena hét lên với Blair trong khi vẫn đang nhảy.
“Não mình đau quá!” Blair hét đáp lại. Cái nó cần trước khi có thể nghĩ đến nhảy nhót hay nói chuyện với bất kỳ ai là một ly rượu thật cay.
Hoặc 3 hay 4 ly.
“Tớ vừa thấy Nate!” Serena hét lên, chỉ bừa vào đám đông. “Cậu ấy đang tìm cậu đó!”
Đúng thế thật.
Blair lao qua chỗ Serena, mở đường cho mình rẽ qua đám đông tới quầy bar. Nó đáng được uống say. Nó đã gần xong kịch bản - xong hết trừ phần kết - và Blair chắc chắn nó hấp dẫn. Thêm vào đó, hôm nay là một đêm Giao thừa điên loạn, và nếu Nate muốn nói chuyện với nó, nó muốn ít nhất uống được một ly đầu tiên đã.
Kati và Isabel đang đứng cạnh quầy bar, đợi cocktail Cosmo. “Chào Blair,” cả hai đồng thanh reo lên khi vừa nhìn thấy nó.
“Cậu vẫn rám nắng ghê,” Isabel ghi nhận, chìa cánh tay trắng xanh của mình ra vẻ ghê tởm.
Cả hai cô đều mặc váy quây dài có dây đeo vòng qua gáy màu đen, chính xác như cái Blair và Serena đã mặc ở buổi tiệc Đen Trắng.
“Serena nói cậu đang làm bài nộp trường Yale,” Kati nói, húp xụp ly Cosmo của mình. “Bọn mình vẫn còn cả tháng trước khi hết hạn nộp đơn, ấy biết rồi mà.”
Blair lườm nhìn người pha chế sao mà lâu mang đồ ra thế. “Tớ chỉ muốn nó được hoàn hảo.”
“Và mình chắc nó sẽ hoàn hảo,” một giọng nói quen thuộc trấn an.
Blair quay lại để thấy Nate - nhân vật nam chính của mình - đang đứng ngay trước mặt nó, mặc cái áo len cổ tim cashmere màu xanh rêu mà nó đã tặng cậu lễ Phục sinh năm rồi. Trước khi nó gói và đưa cho cậu, nó đã thêu một hình trái tim màu vàng nhỏ lên một bên ngực áo. Nó tự hỏi không biết trái tim có còn nguyên đấy không.
Kati và Isabel để họ đứng bên nhau, nhập hội với một nhóm con gái và bắt đầu thì thào với nhau.
“Tớ nghe nói cô ta đã mất cái đó cho gã Miles ở St. Barts rồi,” Tina Ford nói.
“Thế nên tại sao nó mới quay về sớm thế,” Rain Hoffstetter thêm vào. “Để mà uống ngay viên ‘sáng hôm sau’ chứ.”
“Có ai thấy Flow không?” Kati hỏi.
“Serena hứa với bọn tớ là anh ấy sẽ đến,” Isabel rên lên.
Nicki Button lắc đầu vẻ hiểu biết. “Tớ nghe nói Flow đã chia tay với Serena vì anh ấy muốn sống lành mạnh mà nó thì hoàn toàn là đứa nghiện ngập.”
“Thế em bé mẫu giáo bé nhỏ của cậu đâu rồi?” Blair hỏi, lấy một điếu Merit Ultra Light ra khỏi bao trong ví và chờ Nate châm.
Nate nhe răng cười. Bắt đầu đây. Ít nhất cô nàng cũng đang nói chuyện với cậu. “Bọn mình thôi rồi,” cậu nói vẻ đơn giản.
Từ lúc nào?
Người pha chế cuối cùng cũng đủng đỉnh đi tới trong cái quần lót đan mỏng tang, và Nate đập tay lên quầy bar. “Ketel One pha tonic, và một Jake pha Coke nhiều đá,” cậu gọi cho cả hai.
Blair yêu sao cách Nate biết chính xác thứ nó muốn mà không cần nó phải nói gì cả, nhưng nó vờ như không nhận ra, chỉ hút thuốc và nhìn những người đang nhảy oánh mông vào nhau.
“Thế Giáng sinh của cậu thế nào?” Nate hỏi, cẩn thận đưa ly vodka tonic sắp sánh ra.
Không phải là khởi đầu của cuộc đối thoại tuyệt nhất rồi.
Blair uống một ngụm lớn và rồi rít một hơi thuốc sâu. “Như kít.”
Nate có thể nhận thấy nó chẳng muốn nói về chuyện đó. “Không sao,” cậu nói. “Chỉ 6 tháng nữa là tốt nghiệp.”
Họ nhìn nhau trong sự kinh hoàng mở-to-mắt.
“6 tháng,” Blair lặp lại, uống một ngụm to khác.
“Như thế là quá lâu,” Nate nói, kết lại suy nghĩ của nó.
Blair gần như đã nở một nụ cười. Đó là một điều khác nó yêu ở Nate: Cậu luôn biết chính xác nó đang nghĩ gì.
“Điên thật,” Nate tiếp tục, được khuyến khích bởi dấu hiệu nụ cười của nó. “Năm tới cũng vào giờ này, chắc bọn mình sẽ đi chơi với đám bạn mới học cùng đại học nhỉ. Những người mà bọn mình thậm chí còn không biết có tồn tại không nữa.”
Blair cắn cái ống hút, ngắm Serena đang huých mông với hai gã tầm hai mấy, tóc sẫm màu cùng mặc bộ đồ lính thủy xanh, trông như thể sinh đôi. “Tớ không thể đợi được nữa,” nó tuyên bố. “Một khi tớ đã vào được Yale, tớ sẽ chẳng bao giờ thèm quay về.”
Nate mỉm cười. Cậu yêu sao cái cách Blair luôn quả quyết rằng sẽ vào Yale. “Tớ sẽ tới và thăm cậu nhé.”
Rượu vodka xộc thẳng lên đầu Blair. Nó có thể thấy Nate đang cố gắng nói chuyện với nó như thể không có chuyện gì xảy ra, như thể cậu chưa hề đá nó để theo một con nhãi nhép và tránh mặt nó cả tháng trời. Thật là tức, nhưng cũng khá là thú vị, giống như phần kịch bản của nó lúc Audrey nhận ra Colin chỉ cư xử kinh khủng, cũng hòn bấc ném đi hòn chì ném lại kiểu như nàng và nàng quyết định yêu anh hơn nữa. Blair hít một hơi sâu và uống nốt ly của mình. Nó đã quên mất mắt Nate xanh lục biếc đến thế nào.
Charlie Dern đi đến chỗ họ và vỗ vào tay Nate. “Này, chào mừng đã quay lại, ông bạn. Tao nhìn thấy mông mày trên trang web đấy. Cừ lắm!”
Đúng lúc ghê.
“Cảm ơn, ông bạn,” Nate đáp lại, cố gắng tự nhiên. “Gặp sau nhé,” cậu nói thêm, ngầm nhắc Charlie sự thật rằng cậu không muốn thảo luận về chuyện đó.
Charlie đi khỏi và Blair đưa điếu thuốc khác lên môi. “Ý cậu ta là sao, cừ về việc gì?”
Nate bật cái bật lửa Zippo của cậu lên và châm thuốc cho Blair. Nếu Blair chưa nghe chuyện về cậu và Jennifer ở trên cái trang mà ai cũng đang nói inh lên đó, thì cứ để yên thế. “Chả có gì,” cậu trả lời.
Một lọn tóc hung nâu rủ xuống trán cậu và Blair vén lên cho cậu, và để bản thân mình mỉm cười lại khi cậu mỉm cười với nó.
Gần như cảm thấy giống những lần đã qua.
Gần như.