Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cả những bạn gái nổi tiếng cũng có kỳ nghỉ giữa năm học

❊ ❊ ❊

Thứ hai, ngày đầu tiên của tuần nghỉ giữa năm học, và các cô gái lớp tiếng Pháp dự bị năm cuối trường Constance Billard đang ngồi trong một phòng học tầng 3, mặc váy đồng phục siêu ngắn bằng len xám, áo cổ lọ cashmere hiệu TSE màu đen, quần bó Wolford đen, và giày bệt Gucci da lộn đen, cắm cúi trên những tập bài kiểm tra màu xanh, viết hối hả như điên. Blair ngồi ở hàng đầu, gần với giám thị, người từng là giáo viên dạy làm phim ngớ ngẩn của nó, thầy Beckham. Thầy này là người nó rất khinh miệt vì can tội đã cho nó một điểm C cho bài làm về điện ảnh vừa rồi. Bài làm viết về các bộ phim của Woody Allen, cắt nghĩa tại sao chúng lại không thu hút số đông khán giả Mỹ là do chúng chỉ nói về New York và những con người loạn thần kinh sống ở đó. Thật hứa hẹn là mặc dù thầy Beckham quê ở vùng Trung Tây, ông lại là một người hâm mộ Woody Allen đến cuồng tín. Ông nhận xét bài của Blair là “dưới tầm”. Thật là một cú đau điếng.

Phần đầu của bài thi là một chuỗi những câu hỏi phải trả lời trong một đoạn văn miêu tả ngắn gọn. Câu đầu tiên là Qu’est-ce que vous voulez faire pendant votre temps libres? “Bạn thích làm gì trong lúc rảnh rỗi?”

Hơn cả dễ. Blair thích mua sắm những đôi giày đắt tiền, thiết kế độc đáo, ăn bít tết kèm khoai tây chiên, uống Ketel One pha tonic cùng Serena, và hút thuốc nhiều nhiều. Vào mùa hè thì cô thích chơi quần vợt. Cô từng thích hôn Nate trên giường cô trong khi phim Bữa sáng ở Tiffany’s đang chạy trên đầu đĩa DVD làm nền ở đằng sau, nhưng giờ cô chẳng thích thế nữa. Cô quá bận để làm tất cả những việc khác.

Câu tiếp theo là Decrives votre famille . “Kể về gia đình bạn.”

Blair hắt ra một tiếng thở dài điên tiết. Nó thực sự trôi chảy tiếng Pháp, để biết rõ các từ “tính dục đồng giới huyễn tưởng,” “đồ ngốc xít” và “đồ bất tài béo ị, tồi tàn,” là những gì mô tả đúng nhất về bố, mẹ, và cha dượng của mình. Nhưng cô Rogers, giáo viên tiếng Pháp, người có một sự mất trí trầm trọng và chẳng có tính hài hước gì ráo, nên chẳng có gì là hứa hẹn ấn tượng với cô nếu Blair viết thế. Thay vì thế, Blair hào phóng mô tả bố nó là “một người bạn lớn có cùng sở thích giống tôi: mua giày”; mẹ nó là “một phụ nữ tóc vàng nhân hậu luôn quên tên mình trừ khi có ai nhắc hộ”; và cha dượng là “một người đàn ông vui nhộn có điệu cười ầm ĩ và gu quần áo lạ thường.” Em trai, Tyler, thì dễ rồi: “Cậu ấy chắc chắn lớn lên sẽ dễ thương, nhưng bạn thân nhất của cậu là bộ PlayStation 2 và bộ sưu tập đĩa hát những năm 80.” Còn lại Aaron. Blair dừng lại một lát. Nó thích Aaron, cho dù dạo này cậu ta làm bộ im lặng và rầu rĩ. Ở vào tiêu chuẩn con bố dượng, cậu ta có thể còn tệ hơn nhiều. Nó mỉm cười và viết, Người anh con bố dượng của tôi, Aaron, chắc chắn sẽ cứu thế giới . Thế. Đó là điều đẹp đẽ nhất mà nó từng nói về bất cứ ai.

Câu tiếp là Imaginez qu’un djinn apparait sur votre épaule pour vous dire qu’il vous accordera un seul souhait. Quel serait votre souhait??

Blair gõ cái bút chì số 2 của mình lên mặt bàn gỗ. Nó ước điều gì ư? Nó ước mình được vào Yale, hiển nhiên rồi. Và nó ước mẹ nó cùng Cyrus sẽ nghỉ tuần trăng mật mãi mãi để nó không phải sống cùng họ hay thấy họ hôn nhau, âu yếm nhau nơi công cộng bất kể lúc nào. Nó ước Nate sẽ chuyển đến Nam Cực để không bao giờ phải đụng độ cậu hoặc con nhỏ bạn gái của cậu nữa. Nó cũng thật sự muốn một đôi bốt da màu nâu vàng có gót nhọn cao 10 phân; nó vẫn chưa tìm được đúng đôi như thế. Và một cái áo khoác da cừu. Và một cái mũ lông cáo có dải bịt tai.

Blair không thực sự bận tâm chuyện bố nó là gay, nhưng nó ước ông có thể tìm được một bạn trai sống ở New York thay vì tận bên Pháp để ông có thể đưa nó đi mua sắm thường xuyên hơn. Và nó ước Serena có trong buổi thi dự bị tiếng Pháp để họ có thể ngồi cạnh nhau và chuyền cho nhau những mẩu giấy ghi những chuyện điên rồ trên các báo hôm nay về Serena và Flow. Nó cũng ước gì mình đã không thức quá khuya đêm thứ bảy với Miles, Flow và Serena, vì nó vẫn hơi bị nôn nao sau đó. Thêm vào đó, Miles đã gọi nó 2 lần hôm qua và để lại tin nhắn trong máy nó, cho dù nó đã cố tình cho số giả để khỏi phải nghe thấy cậu ta nữa. Nó chẳng có nhu cầu gọi lại cậu ta gì hết.

Đêm thứ bảy vui thật đấy, nhưng điều chó chết cuối cùng nó cần ngay lúc này là một người bạn trai mới.

Thầy Beckham hắng giọng ầm ĩ, Blair rời mắt khỏi bài thi và ngước nhìn ông. Ông có mái tóc màu vàng. Không phải là vàng hoe, mà là vàng như thể nước mũi của ai đấy khi họ bị ốm nặng. Mắt họ gặp nhau, và rồi thầy Beckham có một phản ứng khác thường: Ông đỏ mặt.

Excusez-moi?

Blair quay đi, kinh khiếp. Bàn chân run run hồi hộp khi nó nhìn vào câu hỏi. Vous avez une desire. Que desirez vous?

Nó cực kỳ ước sao thầy giáo dạy môn học làm phim nhếch nhác mà nó tưởng là ghét nó đừng nhìn nó như thể ông ta thực sự si mê nó. Nó ước được ở trên bãi biển ngay lúc này thay vì ngồi tê cóng cả mông trong một phòng học không đủ ấm. Nó ước đã ăn sáng, vì nó đang đói. Nó ước cả đống thứ, nhưng chỉ có một câu trả lời mà thôi.

Nó viết về việc vào Yale, cho dù hoàn toàn không cần thiết để một học sinh cuối cấp trung học viết về việc muốn vào đại học, nhưng nó thà viết nhạt hoét còn hơn để lộ ra bất kỳ chi tiết cá nhân ly kỳ nào với cô Rogers. Rồi nó vẽ một cái giày cao gót nhỏ lên lề tập bài thi màu xanh của nó và nhìn lên thầy Beckham lần nữa. Ông này vẫn đang chăm chú nhìn nó, má ông bóng lên màu đỏ như gấc. Ông ta đang làm cái gì vậy? Phác ra vụ giết người của nó, hay hình dung ra nó sẽ giống cái gì khi chỉ mặc đồ lót? Blair quay đi, thấy ghê tởm. Nó liếc nhìn cái đồng hồ Cartier bạch kim mặt vuông của mình. Còn một tiếng đồng hồ chết tiệt nữa. Câu tiếp theo.

Hai tầng bên dưới Blair, trong hội trường của trường Constance Billard, Serena đang vật lộn với bài thi môn lịch sử Mỹ của mình.

Không . Serena không hẳn chính xác là loại học sinh phải vật lộn.

Cô đã đếm đến số ngọn chẻ ra của đuôi tóc mình - 9 cái - và cô đã trả lời câu hỏi về sự liên quan của nước Anh trong Thế chiến II với một bài luận rất ngắn về việc trong thời chiến mọi thứ bị cạn kiệt ra sao và phụ nữ Anh đã phải thôi đi tất vì không có nilon. Thay vào đó, những người phụ nữ cần cù có đầu óc thời trang đã vẽ những đường kẻ dọc theo bụng chân để làm cho giống như họ đang đi tất vậy.

Serena thở dài. Trong những ngày đấy một cô gái có thể chắc chắn đi chơi đêm với một gã nào đấy mà không có chuyện hình của cô ta sẽ bị tương lên đầy các trang lá cải hôm sau. Hình của Serena và Flow ở Gorgon đã có trên tờ Post, Entertainment Weekly, People, Women’s Wear Daily , và vô số trang web, cái nào cũng gọi họ là “cặp đôi đó .”

Thật kỳ cục. Cô đã hôn tạm biệt Flow trong một giờ khắc chẳng đáng kể ở quán bar khách sạn Tribeca Star vào sáng chủ nhật, rồi anh ta đi khỏi để lên máy bay riêng đi Baja, nơi anh ta sẽ quay vài cảnh cho đoạn video của bài hát mới của nhóm 45, “Cuộc sống của Tội Lỗi,” trước khi anh sẽ đi nghỉ Giáng sinh. Anh chàng ngọt ngào vô cùng và họ đã có khoảng thời gian tuyệt vời đêm đó, nhưng họ rõ ràng không phải là một cặp. Một cặp nghĩa là bạn thấy nhau hàng ngày. Có nghĩa là bạn đang yêu. Và dù cô với Flow có một chút si mê , nhưng họ hoàn toàn không phải là yêu, bất kể sự thực là anh ta đã gửi tặng hoa cho cô.

Ba tá bông tulip đen rất-khó-kiếm, chính xác thế.

Serena đã từng nhận quà từ các chàng, vì thế hoa hoét chẳng làm cô bối rối, chừng nào Flow chưa gửi các thứ cho cô hàng ngày. Thỉnh thoảng, một anh chàng có thể đi hơi quá đà. Lấy Dan Humphrey làm ví dụ. Cậu lẽo đẽo theo Serena như một con chó con khi cô quay lại từ trường nội trú hồi mùa thu, và cậu thậm chí còn viết thơ cho cô, những thứ rất lụy tình và nghiêm trọng đến phát sợ. Serena thực sự thích Dan, nhưng cậu hơi quá nhạy cảm. May cho cô, cậu đã bập vào Vanessa, người nhạy cảm tương đương, và họ làm thành một cặp tuyệt vời. Nhưng Serena không quan tâm đến việc cặp với ai. Cô quý như vàng sự độc lập của cô, khả năng theo đuổi tính đồng bóng của mình và làm những gì cô thấy sung sướng. Cô là một kiểu con gái bất ngờ không dự tính trước - việc cặp đôi sẽ chỉ làm gò bó cô thêm mà thôi.

Serena nhìn chăm chăm vào câu tiếp theo. Quân đội Mỹ tham gia Thế chiến II từ lúc nào, và tại sao?

Một câu hỏi thích đáng hơn là, Khi nào cô dùng đến cái kiến thức này? Câu trả lời quá hiển nhiên: chẳng bao giờ! Ai mà quan tâm đến cái gì đã xảy ra trong quá khứ, khi tương lai bày ra trước mắt với những sự ngạc nhiên huyền ảo và sự điên rồ không thể tả giấu sau từng đường vòng và khúc quanh?

Ai đó gõ vào vai cô và Serena nhìn lên. Đó là thầy Hanson, giáo viên môn Latin làm giám thị buổi thi môn Sử hôm nay. Ông cao gầy và có bộ ria mép luôn luôn giữ chính xác một độ dài không đổi, bọn con gái ở Constance vẫn quả quyết nó là đồ giả.

“Sao ạ?” Serena giật mình. Cô biết cô đã lơ đãng, nhưng cô không thể gặp rắc rối vì lý do đó trong khi viết bài thi, đúng không nhỉ? “Em làm gì sai sao?”

Rồi cô nhận thấy thầy Hanson đang mỉm cười dưới bộ ria.

Ông chìa ra một cuốn Post dưới tay cô. Nó được giở sẵn ở trang 6, trang buôn chuyện về người nổi tiếng, có cái ảnh to đùng của Serena và Flow đang chui vào xe sau khi rời Gorgon vào đêm thứ bảy. “Tôi rất xin lỗi vì đã chen ngang, nhưng tôi thấy em đã xong bài thi, và tôi phân vân liệu xin em có thể nhờ Flow ký vào đây được không,” ông thầm thì. “Tôi là một người hâm mộ cực kỳ. Và sẽ thật tuyệt nếu em cũng ký vào nữa.”

Serena chớp mắt. Đầu tiên thì cô không hề nghĩ rằng thầy Hanson lại xì tin đến độ biết Flow là ai. Thứ hai là cô không có mong muốn yêu cầu Flow làm gì cả. Và thứ ba là - Xin thưa? Cô vẫn chưa làm được gì để kết thúc bài thi cả!

“Flow đang ở Baja ạ,” cô thì thầm đáp lại. “Vậy sẽ được nếu em chỉ ký vào đấy chứ?” Cô liếc quanh phòng vẻ ngượng ngập. Tất cả các cô gái khác đều ngưng viết và đang chăm chú nhìn cô và thầy Hanson hoặc bàn luận với nhau.

“Tớ nghe nói Flow và Serena đã đính hôn,” Nicki Button bảo cô bạn Alicia Edwards. “Họ sẽ cưới vào lễ Năm mới ở Vegas. Tại khách sạn Bellagio.”

“Báo Post nói họ gặp nhau ở dạ hội Đen - Trắng hôm thứ bảy,” Isabel Coates nói với Kati Farkas. “Nhưng điều đó chẳng đúng gì cả.”

“Họ gặp nhau ở trại giáo dưỡng năm ngoái phải không?” Kati nói. “Flow đã ở trại giáo dưỡng, đâu như 12 lần rồi. Nhưng cô ta cũng thế.”

Serena ký tên cô và đưa tờ tạp chí lại cho thầy Hanson, hi vọng thầy sẽ không cho cô điểm kém môn Latin lúc này vì cô đã không thể lấy cho thầy chữ ký của Flow.

“Cảm ơn,” ông thì thầm, xem xét chữ ký của cô. Ông mỉm cười vui thích. “Tôi chắc một ngày nào đó nó sẽ đáng giá cả gia tài!”

“Không dám ạ,” Serena nói hùa theo. Tiếng ồn trong phòng mỗi lúc to hơn.

“Được rồi, các cô gái. Quay lại làm bài đi,” thầy Hanson ra giọng lạnh lùng khi ông quay lại bàn ở phía trên phòng.

Serena nhìn xuống bài thi lần nữa. Quân đội Mỹ tham gia Thế chiến II từ lúc nào, và tại sao?

Nhưng trước khi cô có thể bắt đầu viết trả lời, cô đã bị vây lấy bởi một tá bạn học, tất cả đều giơ những cuốn Post để cô ký. Thầy Hanson không thể ngăn lại khi ông là người khơi mào.

“Được rồi,” ông nói, phớt lờ cái nhìn cầu cứu của Serena. “Tôi sẽ cho mỗi người thêm 5 phút làm bài, 5 phút, và rồi tôi muốn các em quay lại chỗ ngồi.”

“Tớ đầu tiên!” Rain Hoffstetter, chìa cuốn Post ra cho Serena.

“Không, tớ chứ!” Laura Salmon la lên, đẩy Rain ra.

Serena cười khúc khích trong sự kinh ngạc. Khi cô quay lại từ trường nội trú 2 tháng trước, cô bị xem như con hủi. Và giờ ai cũng muốn chữ ký của cô?

Cô do dự, đặt sẵn bút bên trên tấm hình trong cuốn tạp chí của Laura. Rồi cô viết dòng nguệch ngoạc điên khùng mang thương hiệu của cô, Các cậu biết các cậu yêu tớ mà, Serena .

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.