Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Anh quá tàn nhẫn khi tử tế

❊ ❊ ❊

Khi chiếc limo đến Gorgon, câu lạc bộ mới hấp dẫn ở mạn Lower East, Kati, Isabel và Chuck đã thiếp đi một lát trong mớ bòng bong tóc tai, khăn khố, ví, chân và áo choàng trên băng ghế sau. Blair, Serena, Flow, Miles và Aaron đứng trên vỉa hè nhìn xuống họ.

“Ơn Trời,” Blair nói. Nếu phải nghe Kati hay Isabel đưa ra một bình luận thiếu suy nghĩ, phủ phê về cách ai cũng trông tím ngoét, nó hẳn sẽ thét lên.

“Trông giống bầy cún con ghê,” Serena quan sát.

“Muốn tớ đánh thức họ dậy không?” Miles đề nghị.

“Đừng!” hai cô gái ré lên đồng thanh.

“Này Miles,” Aaron nói. “Đây không phải là một trong các câu lạc bộ của bố cậu chứ?”

Miles đỏ bừng mặt và cúi xuống nhìn đôi giày Prada đen bóng đi ban đêm của mình. “Ừ.” Blair nghĩ thật là dễ thương ở cái cách cậu ngượng ngùng.

“Hay đấy.” Flow luồn những ngón tay trần qua cái găng tay của Serena. “Sẵn sàng quậy tưng chưa?”

Serena đã từng có cái cảm giác điên rồ, choáng váng đó khi cô không biết chắc chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo. Đó là cảm giác yêu thích của cô. Cô xiết chặt tay anh ta. “Đương nhiên rồi.”

Họ bước về phía cửa câu lạc bộ. Người gác đã sẵn sàng kéo sợi dây nhung đỏ sang một bên để cho họ vào.

“Đợi đã,” Blair nói, dừng lại khi nhớ ra lời bình luận tởm lợm mà Chuck đã nói lúc tối. Giờ là cơ hội để làm cú trả thù ngọt ngào mà không tốn kém. “Ai có bút không?”

Flow lôi ra từ túi bên trong ngực áo cái bút dạ Sharpie màu đen vẫn dùng để ký vào chân dung. Blair dựa người vào xe, cẩn thận không để cổ áo chạm vào mũi Chuck khi nó viết “ Đưa đồ ngu này về NHÀ ” vào trán cậu ta. Rồi nó đóng cửa xe lại.

“Cảm ơn,” nó nói, trả lại cây bút cho Flow. Họ bắt đầu bước ngang qua người gác cửa râu ria hộ pháp vào sau sợi dây nhung.

“Ừm,” Aaron nói, do dự. Cậu bật nắp bật lửa Zippo rồi đóng lại. “Tớ nghĩ thật sự phải về nhà đây. Tớ có nhiều bài phải làm ngày mai.”

Blair tròn mắt lên. “Vậy sao? Tôi cũng thế.”

“Muốn về nhà với tớ không?” Aaron đề nghị.

Blair liếc nhìn Serena, người đang lắc đầu một cách kiên quyết. “Không,” nó trả lời.

“Cậu chắc là cậu muốn bỏ cuộc chứ?” Miles hỏi Aaron. “Bên trong vui lắm. Và tớ có thể lấy cho bọn mình một phòng riêng.”

“Tuyệt quá,” Flow nói đầy hào hứng.

Aaron lắc đầu. Cậu là kẻ kỳ khôi, và cậu hiểu điều đó. “Ừ. Gặp các cậu sau.”

Bốn người còn lại nhìn cậu bước dọc phố với hai tay đút trong túi quần, đuôi áo lật phật phía sau cậu. Rồi Flow ôm vòng quanh eo Serena và thúc cô chạy vào cửa câu lạc bộ.

“Người cuối cùng đi vào là đồ trứng thối!” cô thét lên.

Blair đã định đuổi theo họ nhưng Miles nắm lấy tay nó. “Này. Bạn có phiền nếu tôi làm điều này trước khi mình vào trong không?”

Blair ngước nhìn cậu. Không, nó chẳng thấy phiền. Xét cho cùng, nó là người đã đặt tay lên chân của cậu trong xe mà.

Miles cúi xuống và hôn một cách ôi-sao-mà-âu-yếm lên miệng Blair. Đó là một cái hôn rất lịch sự và đàn ông. “Tôi đã muốn làm điều này cả đêm nay rồi,” cậu thú nhận với nụ cười ngượng ngùng.

Blair đang thử diễn thái độ quỷ-cũng-phải-quan-tâm của Serena. Nó có thể làm được điều này. Nó có thể có một niềm vui ngẫu nhiên với một cậu trai ngẫu nhiên mà không có gì giống Nate. Bên cạnh đó, sau đêm nay, nó chẳng bao giờ phải gặp Miles nữa nếu như nó không muốn.

Nó mỉm cười làm duyên. “Tớ đoán chúng mình là đồ trứng thối,” nó nói khi ngửa cằm lên hôn Miles lần nữa. Và giờ là lúc nụ hôn là cái gì đó thật lịch sự.

Trong 3 nghìn từ hoặc ít hơn, hãy viết về một người đã có ảnh hưởng đến bạn một cách sâu sắc. Hãy mô tả sự in dấu của cuộc đời người đó lên cuộc đời bạn một cách rõ ràng nhất có thể.

Blair Waldorf        Khóa luận Đăng ký         18 tháng 12

Đại học Yale

Audrey Hepburn sinh ra ở Brussels ngày 4 tháng 5 năm 1929, là con gái của một nữ nam tước Hà Lan và một doanh nhân người Ireland Anglo. Tên trong giấy khai sinh của nàng là Audrey Kathleen van Heemstra Ruston. Khi nàng mới chỉ 3 tuần tuổi, nàng bị ho gà và tim bị ngừng đập, nhưng người mẹ kiên trì đã cứu sống nàng bằng cách phát vào mông. Và mặc dù mới chỉ là một đứa trẻ, Audrey hẳn đã học được một bài học vào ngày đó bởi vì cho đến cả cuộc đời còn lại, thậm chí khi nàng ốm, nàng đã sống một cuộc đời đầy đủ ý nghĩa nhất. Mỗi khi tôi cảm thấy quá tải vì sức ép của các kỳ thi dự bị hay thời khóa biểu điên rồ của mình, tôi nghĩ đến Audrey và cảm thấy đầy cảm hứng.

Tôi tin rằng nếu bạn hết mình và làm việc chăm chỉ hướng đến một mục tiêu, bạn sẽ được tưởng thưởng. Audrey đã được tưởng thưởng bởi đã được phát hiện nhờ...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.