Blair Waldorf Bài luận Đăng ký 23 tháng 12 trường Đại học Yale
Điều tôi yêu nhất ở nhân vật điện ảnh của Audrey Hepburn là cùng lúc nàng vừa xa vời vừa dễ gần. Nàng bay bổng nhưng cũng thực tế. Nàng bí hiểm, nhưng cũng cởi mở.
Blair dừng gõ và ấn phím backspace trên cái máy iBook của nó cho đến khi mọi từ được xóa hết. Nhân vật điện ảnh? Đấy là cái quái gì? Nó làm cho Blair giống như mấy cái đứa làm phim bộ tịch kiểu Vanessa Abrams, cái đứa con gái ở lớp làm phim của nó có cái đầu trọc và chân béo ú. Vấn đề là, Blair phải viết về Audrey Hepburn khi xuất hiện trên phim và không phải là một người thực, bởi vì Blair thành thực mà nói thì chẳng biết nhiều về Audrey thực hơn so với khi bà thôi mặc những bộ đồ may đo của nhà Givenchy lúc đã già, cắt hết tóc, lúc nào cũng chỉ mặc đồ khaki và áo cổ lọ màu đen. Blair đã lôi ra cả đống sách về Audrey Hepburn từ thư viện nhưng chẳng qua nổi chương đầu nào. Nó thật sự không muốn nghe về bệnh viêm ruột kết của Audrey hay công việc của bà với UNICEF. Thú vị hơn nhiều khi tưởng tượng về cuộc đời của Audrey đã diễn ra thế nào hơn là đọc những số liệu thực.
“Ấy đang viết gì vậy?” Miles hỏi, pha thêm vào nước cam của Blair bằng một chai nhỏ vodka Smirnoff.
Để đổi không khí, Aaron đã rủ Miles tới St. Barts để nghỉ Giáng sinh cùng họ và quyết định không nói cho Blair biết cho đến khi họ gặp nhau ở quầy thủ tục của United Airlines. Hiển nhiên đó là lý do duy nhất Miles đến vì cậu nghĩ cậu sẽ có cả kỳ nghỉ với Blair. Nhưng Blair kiên quyết làm cho cậu thấy ngay từ trước khi hạ cánh là cậu đã sai lầm tệ hại.
“Chẳng có gì,” nó nói mà không nhìn lên.
Họ đã rời căn hộ vào cái giờ rất bất tiện là 7 giờ 40 sáng. Bây giờ là 1 giờ và máy bay vẫn còn 1 tiếng nữa mới đến St. Barts. Aaron đã ngủ - hoặc có thể là cậu chỉ vờ ngủ để không phải nhìn thấy Miles va chạm với Blair. Serena đang nghe Coldplay bằng máy Discman của mình, yên tâm rằng đã rời xa được cơn lũ quà tặng đều đặn của Flow. Tyler đang chơi cờ trên máy Game Boy và đang còn dỗi vì phút cuối mẹ của cậu bạn Hoàng tử Rolf von Wurtzel đã quyết định không cho Rolf đi St. Barts cùng Tyler vì hoàng tử Đức trẻ tuổi có vấn đề tè dầm đáng xấu hổ. Blair khuấy đá viên quanh thành cốc bằng một cái ống nhựa nâu nhỏ.
“Tớ đã gọi ấy suốt cả tuần,” Miles bảo Blair khi cậu ngả ghế để duỗi đôi chân dài ra đằng trước. Quá mức kinh hoàng cho Blair, họ đều bị nhồi trong khoang thường như cá hộp. “Nhưng tớ hẳn đã lưu số của ấy sai thì phải.”
Blair không rời mắt khỏi màn hình máy tính. Không , nó thầm đáp lại. Tôi đã cho cậu số giả đấy chứ .
Miles giơ tay sờ và lướt nhẹ dọc theo đuôi tóc của Blair. “Anh nhớ em,” cậu thì thầm.
Nó liếc cậu, nghiêm trang rồi quay đi chỗ khác, thầm hỏi liệu Audrey Hepburn sẽ làm gì trong một tình huống không lấy làm thích thú thế này.
Bạn có biết có những người vô công rỗi nghề sùng đạo dán những miếng đề can lên xe hơi của họ có dòng chữ “Jesus sẽ làm gì?” Chà, Blair có câu tương tự: “Audrey sẽ làm gì?”
Chẳng phải là Blair có gì phản đối lại Miles. Cậu chẳng phải loại đần độn lầy nhầy gì, và cậu lại mặc đồ Armani đẹp ngời. Cậu đẹp trai và là bạn của Aaron, cũng là một chàng vào loại được, cho dù như thể hiện mình chẳng có anh con dượng nào hết. Blair nên cảm thấy vui thích trước sự chú ý của Miles, và có lẽ nó sẽ làm vậy nếu nó có tâm trạng đong đưa với cậu ta. Nhưng thực tế là vào 11 giờ sáng, chết nghẹt trong cái khoang hạng phổ thông trên một cái máy bay bé tí nhếch nhác với cái máy tính trong lòng và mái tóc bẩn thỉu buộc lên thành đuôi ngựa, nó chẳng cảm thấy muốn đong đưa với ai hết.
“Xin lỗi, thưa cô, cô có muốn lấy một quyển Vogue Anh quốc không?” chiêu đãi viên ở hạng nhất hỏi. Anh ta trông giống như một Pierce Brosnan trẻ hơn, cao hơn và nếu anh ta không mặc bộ đồng phục United Airlines, anh ta chắc hẳn sẽ hấp dẫn.
Blair nhận lấy quyển tạp chí. Nó để ý anh chiêu đãi viên không đưa quyển Vogue Anh cho bất kỳ ai ở hạng phổ thông, trừ nó ra.
“Tôi có thể lấy cho cô một ly gì không? Champagne nhé?” anh ta đề nghị với một cái nháy mắt.
Blair đánh rơi quyển tạp chí xuống sàn. Anh ta không thể thấy nó đang bận sao? “Không, cảm ơn anh,” nó đáp.
Miles đưa anh chiêu đãi viên ly rum pha Coke đã cạn của cậu. “Tôi lấy thêm một ly nữa.”
Người chiêu đãi viên lấy cái ly, vẻ bực bội khi anh ta đã đặc biệt chỉ hỏi riêng Blair xem nó có cần gì không và giờ anh mắc kẹt với cái đứa khéo mồm choai choai ngồi cạnh.
Miles quay lại với việc nghịch tóc Blair trong tay mình. “Em không định đọc tạp chí của mình hay sao?”
Blair muốn bảo cậu ta lấy quyển tạp chí che cái mông mặc đồ Armani của cậu lại, nhưng nó biết ở tình huống này, Audrey sẽ thật bình thản và tiếp tục làm những gì mà cô ấy đang làm với hi vọng rằng người quấy rầy sẽ nhận ra dấu hiệu và để cô yên.
Nó dồn sự tập trung trở lại bài luận. Điều nó muốn nói là Audrey có mọi phẩm chất mà Blair nghĩ một người phụ nữ phải có. Phong cách, sắc đẹp, sự cao quý, thông minh, hóm hỉnh, can đảm và một chút bí ẩn khiến đàn ông nghiêng ngả ngay lập tức. Nhưng Blair không phải là một kẻ ngốc. Nó không thể nói nhiều trong bài luận nộp trường Yale rằng lý do ngưỡng mộ Audrey Hepburn là nàng có sức hút không cưỡng được với đàn ông - nhất là không nên nói sau khi Blair đã hôn người phỏng vấn mình.
Cô Glos đã bảo nó không nên quá văn hoa. Blair đặt các ngón tay vào bàn phím lại và bắt đầu gõ, để cho từ ngữ trôi ra không thực sự theo dự định sẽ nói gì.
Thỉnh thoảng, tôi mơ tôi là Audrey Hepburn. Tôi cảm thấy thanh thoát và tinh khiết hơn khi tôi nói cùng âm điệu dễ chịu của cô ấy. Audrey làm cho mọi thứ trở nên dễ dàng. Cô chưa từng dự một kỳ thi dự bị nào hay phải viết lại một bài luận ngu xuẩn nộp đăng ký trường đại học nào. Cô chưa bao giờ phải có một kỳ nghỉ với bà mẹ cùng ông bố dượng béo ị khó chịu hay đứa bạn dâm đãng đến bực mình của thằng con dượng. Bạn trai của cô ấy chưa bao giờ đá cô vì một đứa có hơn-mười-tuổi-đầu. Và cho dù cô có vấn đề gì, cô cũng giữ im lặng và tự mình đương đầu với chúng thay vì nói cho bất cứ ai trên đời, kể cả người phỏng vấn cô ở trường Yale. Nếu tôi là Audrey, tôi cảm thấy như tôi có thể sống được ở thế giới này.
Blair đọc lại những gì đã viết, rồi bôi đen toàn bộ đoạn văn và xóa đi. Nếu tôi là Audrey, tôi sẽ là đồ tâm thần còn có lý hơn.
“Và có vẻ như có một ngày đẹp trời ở khu vực chúng ta bắt đầu hạ cánh xuống St. Barts,” giọng trầm ấm của cơ trưởng vang lên trong hệ thống âm thanh máy bay. “Tôi chỉ muốn nhân cơ hội này xin cảm ơn quý khách đã bay cùng chúng tôi hôm nay. Tôi đặc biệt xin cảm ơn cô gái tóc nâu dễ thương ở ghế số 24 B. Chúc một chuyến đi tuyệt vời, và tôi hi vọng bạn sẽ họn hãng United lần nữa cho chuyến bay tới.”
24 B. Blair nhìn lên cái mác nhỏ dán trên trần. Đó là ghế của nó. Nó đã tưởng tượng viên phi công mê cô, hay là anh ta thực sự mê rồi?
Miles vẫn nghịch mái tóc Blair. Người chiêu đãi viên quay lại với đồ uống của Miles và mang một ly champagne cho Blair, cho dù nó đã nói không muốn.
“Lời chào mừng từ phi công,” anh chiêu đãi viên nói với nụ cười hiểu rõ mọi sự.
Blair cảm thấy mình như Mia Farrow trong Alice , bộ phim của Woody Allen mà thầy Beckham đã cho cả lớp làm phim xem không chỉ 1 mà những 2 lần. Trong phim, Alice - một bà mẹ ngu đần ở Park Avenue - đã lạc tới một nơi kỳ quái ở khu Chinatown, chỗ cô ta ăn những món ăn thảo dược Trung Hoa nặng mùi mà thu hút các chàng như ruồi bu.
Không thể làm một kẻ từ chối ly rượu khi được đưa tận tay, Blair uống cạn ly champagne và đóng cái máy tính lại, nhét nó vào cái túi khoác Louis Vuitton và đá xuống dưới ghế đằng trước. Máy bay bắt đầu hạ cánh, và bên ngoài cửa sổ là biển Carribe nóng ấm lấp lánh đầy hứa hẹn. Blair xoay cái nhẫn hồng ngọc quanh ngón tay, nóng lòng muốn được chui vào bộ bikini Gucci màu đen mới và lao ra bãi biển, thoát khỏi mọi người và mọi thứ.
Aaron mở mắt ra và ngồi dậy, che mất tầm nhìn của Blair. Cậu mỉm cười, “Đằng ấy xong bài luận chưa?”
“Khốn nạn,” nó trả lời.