Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mẹ B bay bổng với niềm ngạc nhiên

❊ ❊ ❊

Blair đã tắm và mặc vào bộ váy hồng bằng sa mỏng mới mua từ Calypso. Giờ nó ngồi hàng hiên, hút một điếu Merit và đợi Serena sẵn sàng trong khi nghĩ về Audrey Hepburn.

Cứ như thể nó chẳng luôn nghĩ về Audrey Hepburn ấy.

Một điều khác nó yêu thích ở Audrey mà nó muốn thảo luận trong bài viết là sự đa dạng của Audrey. Dù có quăng nàng vào đâu hay trong bất cứ bộ trang phục nào nàng mặc - giống như bộ vải tweed cổ lỗ sĩ kiểu bà giáo già trong cảnh hiệu sách phim Khuôn Mặt Vui Vẻ , hay cái mũ điên rồ và bộ váy thêu dentelle trong phim Quý Bà Đích Thực Của Tôi - nàng luôn hoàn hảo, đến là dễ dàng thích ứng với hoàn cảnh và luôn giữ được cho mình cái đ ặc tính Audrey thú vị.

Blair thích nghĩ rằng sẽ có thể làm được như thế khi nó vào đại học. Từ khi nó và Nate hiển nhiên là sẽ không sống cùng nhau ở căn hộ bên ngoài ký túc xá ở New Haven nữa, thì nó chắc sẽ sống tốt trong một phòng chung tập thể với bất kỳ ai. Nó chắc sẽ phải ăn ở nhà ăn, và tất nhiên phải đến lớp. Nhưng không đời nào nó lại đi mặc cái áo len chui đầu quá khổ của trường Yale và đeo ba lô. Nó sẽ giữ gìn phẩm hạnh, ý thức về phong cách, và đặc tính của nàng độc đáo ở mình.

Blair rít điếu thuốc lá, cố hình dung ra cảnh Audrey ở Yale, mặc bộ đồ đen như trong phim Bữa sáng ở Tiffany’s , đi găng tay đen dài đến quá khuỷu, đeo chuỗi hạt kim cương và ngọc trai.

Và rồi ý đó lóe lên. Đó chính xác là cái nó sẽ làm cho bài luận: biến Audrey thành một sinh viên Yale t rong một kịch bản!

Cô Glos đã nói nó phải sáng tạo. Hay quá, bạn không thể có nhiều sáng tạo nào hơn thế! Blair nhảy cẫng lên và mở cái rầm cánh cửa ra vào biệt thự, nôn nóng muốn bắt đầu viết ngay lập tức. Nó có thể bỏ cái bữa tiệc đêm Giáng sinh ngu ngốc đi. Vào được Yale quan trọng hơn nhiều.

Serena đang đứng trước gương, buộc một cái khăn màu xanh ngọc lục bảo đính cườm quanh hông. Cô vẫn đang mặc bộ bikini trắng ướt và vẫn còn cát trên tóc.

“Tớ tưởng cậu đang thay đồ chứ,” Blair nói.

Serena nhún vai. “Tớ không thấy thích thú lắm.” Mọi người chờ đợi cô ăn mặc diện vào và trông xinh đẹp vì Flow, nhưng thực sự thì, tại sao cô phải làm vậy?

Vấn đề là, Serena vẫn mười lần đẹp hơn bất kỳ cô gái nào trên đảo dù cô đang mặc gì.

“Thế cậu mặc bộ áo tắm à?” Blair thắc mắc.

Serena gật đầu. “Ừ hử.”

Blair tóm lấy cái iBook của mình ra khỏi túi và thả mình xuống giường. “Tớ nghĩ cậu từ chối đi.”

Serena cũng thả người xuống bên cạnh. “Có lẽ.” Cô tò mò liếc sang Blair, lúc này đã bắt đầu viết. “Cậu đang viết gì thế?”

“Một kịch bản.” Blair gõ tên mình và ngày 24 tháng chạp vào trên cùng trang viết, và rồi đầu đề thử: Audrey Đến Trường Đại Học . “Tớ nghĩ tớ sẽ không đi buổi tiệc để còn viết cái này.”

“Nói chuyện từ chối nhé. Miles đã hoàn toàn sùng sục lên để đi chơi với cậu tối nay, mà chẳng đời nào tớ lại đi một mình đâu,” Serena tuyên bố. Cô tựa đầu vào vai Blair. “Cậu không muốn có một đêm Giáng sinh vui vẻ à?”

Blair cắn môi dưới. “Tớ muốn, nhưng tớ còn muốn vào được Yale hơn.”

Serena vươn người ra và nhanh chóng đóng cái máy tính lại. “Nào, tớ sẽ chắc chắn là cậu có mọi thứ cậu muốn,” cô hét, rồi nhảy dựng lên và kéo Blair đứng dậy. “Đi mà?”

Blair thở dài. Serena có năng khiếu đáng ghi nhận trong việc đang hờn dỗi chuyển ngay sang tươi tỉnh với một cái nháy mắt. “Thôi được,” nó thở dài. “Nhưng nếu tớ không vào được Yale, tất cả là do cái lỗi chết tiệt của cậu đấy.”

Miles và Aaron đang đợi các cô ở quầy bar. Aaron đã xếp đặt lại những lọn tóc sao cho chúng nằm ẹp xuống một bên đầu và dựng thẳng trên chỏm. Cậu mặc một cái áo khoác vải lanh đen bên ngoài một cái áo phông xám và quần cũng vải lanh đen, và nếu cậu không phải là anh con dượng của Blair, nó hẳn đã nghĩ cậu trông thật dễ thương.

Aaron thì nghĩ Blair trông còn hơn cả dễ thương. Blair rám nắng hơn, và mái tóc nâu sẫm của nó ánh lên những sợi vàng khi mặt trời chiếu vào. Cái váy hồng của nó thì lùng thùng, nhưng chất vải mỏng như tơ bó sát vào cơ thể toàn đúng những chỗ cần bó. Nó trông như một nữ thần, nhưng dĩ nhiên cậu không bao giờ có thể nói với nó điều đó. Aaron quá lo rằng mình sẽ thốt những gì không phải, đâm ra cậu nói như người máy khi đương đầu với Blair. “Chúng ta tốt hơn là tới đó ngồi đi,” cậu nói như không chủ đích nhằm vào ai. “Mẹ ấy và bố tớ có điều ngạc nhiên lớn muốn nói cho chúng mình biết. Họ đã đợi ấy gần tiếng đồng hồ rồi.”

Blair liếc nhìn phòng ăn đông đúc, nơi mẹ nó và Cyrus cùng Tyler đã ngồi yên vị ở một cái bàn. “Ôi Chúa ơi, tớ không thể đợi được nữa. Giúp tớ với, tớ có thể xin một cái gì uống trước không?” nó cầu khẩn.

“Sẽ có ngay cho cậu uống đây,” Aaron dịu dàng đáp lại Blair.

Như thể đó là một vấn đề.

Miles mỉm cười với Blair, khen ngợi. “Trông cậu thật là xinh đẹp.”

Aaron im lặng tự trách mình. Cậu đã có thể nói như vậy!

Miles trông cũng rất khôi ngô, cậu mặc một cái áo sơ mi Armani đen có hàng khuy trắng, quần cotton trắng kem và đi sandal da - một bề ngoài mà chỉ những chàng có phong cách nghiêm túc mới mặc nổi. Blair mỉm cười đáp lại dù bản thân chẳng muốn. Nó cần tỏ ra vui mừng vì cuối cùng cũng đến dự tiệc. “Cảm ơn ạ.”

Serena chỉnh lại cái nút buộc trên cái khăn lụa và liếc quanh tìm xem có dấu hiệu nào của Flow. Vài bàn trong phòng ăn đã được đẩy vào góc để tạo khoảng trống cho sàn nhảy, và một sân khấu với nhạc cụ của ban 45, ampli và micro đã được bố trí bên cạnh bể bơi. Nhưng ban nhạc thì chưa thấy đâu.

“Phải sau 9 giờ họ mới chơi,” Aaron nói khi nhận ra ý của cô. “Tớ đã hỏi người phục vụ rồi.”

Serena không đáp lại. Chỉ còn 20 phút nữa, và dù sao thì chẳng có vẻ gì là cô mong đợi Flow xuất hiện.

Blair uống cạn ly vodka tonic của mình và đưa cái ly rỗng cho Aaron. “Được rồi, tớ đã sẵn sàng.”

Nhà hàng trên Đảo Hòa Bình là nơi dành cho lễ Giáng sinh. Ở đằng tít kia căn phòng, cô siêu mẫu người Anh nổi tiếng nhất trên thế giới đang tự bón món súp cá trẻ em cho mình, và bên cạnh họ là ngôi sao của bộ phim truyền hình Friends đang mang bầu rất to, đang nắm tay anh chồng diễn viên Hollywood to con. Phần còn lại của phòng ăn toàn những người da màu đồng, ăn mặc đồ nghỉ mát kiểu cách. Họ đang chọn đồ ăn trong bữa tiệc tối Giáng sinh đặc biệt ở nhà hàng gồm cá chỉ vàng nướng nguyên con, khoai tây tím vùi trong trứng cá muối đen cùng tỏi tây dại nướng.

“Đừng lo, cưng à,” Eleanor trấn an Aaron khi họ ngồi xuống. “Chúng ta đã đặt cho con một bữa đặc biệt.”

Cyrus gọi hai chai Cristal, và hầu bàn quay lại với ly uống champagne và bắt đầu rót đầy chúng.

Mẹ Blair cười khe khẽ và liếc nhìn Cyrus. Ông tóm lấy tay bà vẻ động viên, và bà hắng giọng.

“Được rồi. Mẹ không nghĩ là có thể nhịn nổi việc giữ bí mật thêm một phút nào nữa.” Eleanor hít hơi dài và ngồi thật thẳng lên. “Cyrus và mẹ sắp có em bé.”

Blair đã dự tính làm thế nào để bắt đầu cảnh một trong kịch bản của nó thì những từ phiền toái của mẹ làm nó choáng váng đầu óc, làm đảo lộn cả cái vũ trụ của nó. Mặt nó giật giật pha trộn giữa vẻ không thể tin nổi với sự kinh tởm khi nó nhìn lên mẹ.

Xin lỗi chứ?

“Mẹ biết bốn mươi bảy là hơi già để có bầu, kể cả ở New York, nhưng bác sĩ đã đảm bảo rằng, mẹ hoàn toàn khỏe mạnh, thon thả và chả có gì phải lo lắng hết.” Bà cười khúc khích. “Trừ mỗi việc mẹ đang to tướng lên bằng một cái nhà!”

Trong giây lát, không ai đáp lại. Cyrus đặt tay vòng quanh Eleanor và ôm xiết bà một cái.

“Không phải nói gì ngay cả đâu,” ông ta đùa vẻ kỳ cục, bàn tay kia xoa xoa cái bụng béo.

Serena không muốn tỏ ra bất lịch sự. “Thật kinh ngạc quá ạ!” cô kêu lên, phá vỡ sự im lặng với vẻ vui mừng hết mức cô có thể phát huy được.

Cô nhao ra khỏi ghế và vươn người qua bàn để tặng cho Eleanor và Cyrus cái hôn chúc mừng lên má, đồng thời cũng tặng cho cả phòng góc nhìn ngoạn mục cái eo trần của mình. Blair cảm thấy muốn đá cho cô một phát. Serena sẽ chẳng hớn hở đến thế nếu đấy là mẹ cô ta, đấy là điều chắc như gạch.

“Thế từ lúc nào ạ?” Serena hỏi, ngồi xuống ghế trở lại.

Eleanor rạng rỡ đáp lại đầy hạnh phúc. “Ngày 18 tháng 6.”

Blair thậm chí chẳng cố nghĩ ra cái gì để nói. Nó cảm thấy thà bị một cây cọ rơi đập vào đầu, và đó là cơ hội tốt để chẳng bao giờ nói năng lại được nữa.

Aaron liếc nhìn Blair vẻ lo lắng và nâng ly champagne lên rồi mỉm cười với bố cậu và Eleanor. “Con xin chúc mừng ạ,” cậu nói, hi vọng Blair sẽ cùng làm như cậu.

Nhưng dĩ nhiên là Blair không làm, cho dù cậu đã nhẹ nhàng thúc vào cẳng chân nó dưới gầm bàn. Bên cạnh Blair, Miles gõ những ngón tay lên mặt bàn và vặn vẹo người không lấy làm thoải mái trên ghế, cậu ước ao có thể phóng ra quầy bar ngồi. Cậu là bạn với Aaron từ lớp 9, nhưng thế này thì hơi quá thân mật với cậu.

Eleanor vươn người qua bàn và nắm lấy những ngón tay run rẩy của Blair. “Mẹ hi vọng con sẽ nghĩ lại về việc lấy theo họ của Cyrus bây giờ, con yêu,” bà nói. “Chúng ta sẽ có một gia đình tuyệt vời khá là đông đúc đấy.”

Cả Tyler và Eleanor đã đổi họ sang Rose khi Eleanor cưới Cyrus, nhưng Blair từ chối. Blair Rose? Không ạ, cảm ơn. Nghe cứ như thể tên của một thứ nước hoa làm riêng cho siêu thị Kmart.

“Dĩ nhiên, con không phải quyết định ngay bây giờ,” Eleanor nói thêm.

Blair gỡ tay khỏi tay mẹ. Nếu nó không bị nhồi giữa Serena và Miles trên cái ghế tiệc dài bọc da màu trắng này, nó đã lao vào phòng vệ sinh nữ để đập phá. Thay vì thế, nó cầm ly champagne lên và dốc tuột thành một ngụm.

“Thế em bé sẽ ngủ đâu ạ?” Tyler hỏi. Cậu phết bơ lên một cái bánh mì baguette và nhồi vào miệng. “Bây giờ anh Aaron ở phòng dành cho khách rồi.”

Eleanor và Cyrus nhìn nhau, nhận ra mình chưa nghĩ tới điều đó. Eleanor nhún vai. “Ồ, Blair và Aaron đều vào đại học mùa thu tới. Mẹ chắc hai đứa sẽ chẳng ngại gì nếu chung phòng của khách khi bọn nó ở nhà. Và rồi ta sẽ lấy phòng Blair làm phòng nuôi em bé!”

Aaron cảm thấy hai má mình nóng bừng lên. Blair nheo mắt lại nhìn mẹ và mái tóc vàng mái ngang ngu ngốc dưới cái băng đô nhìn ngứa mắt của bà ta. Vậy là giờ họ sẽ lấy phòng của nó để làm chỗ ở cho cái quân vô lại xấu xí của họ sao?

Nó bắt đầu định hét lên cái gì đó để làm im cái bẫy của mẹ nó lại trước khi lao vào nhà vệ sinh nữ để nôn hết ruột gan ra thì, chẳng có giới thiệu gì, bốn thành viên ban nhạc 45 lặng lẽ bước lên sân khấu, cầm đàn lên và bắt đầu ứng tấu. Và nhạc rồ lên . Thật hoành tráng, to đến điếc cả tai.

Miles nắm lấy tay Blair. “Muốn nhảy không?”

Thay vì trả lời, Blair lao ra khỏi ghế và gần như giật phăng khăn trải bàn ra, lôi Miles theo cùng .

Ban nhạc không thắng giải MTV nhờ sự buồn tẻ - mà họ khuấy động hết cả lên. Và chẳng đời nào Serena lại ngồi yên ở bàn trong khi họ chơi. Cô nắm lấy tay Aaron và Tyler rồi kéo hai cậu ra khỏi ghế. “Đi nào, các chàng,” cô hét lên. “Nhảy với tớ đi!”

Ngay khi đôi chân trần của Serena chạm sàn nhảy, cô nhắm mắt lại và để cho âm nhạc chiếm lĩnh cơ thể, tung mái tóc vàng hoang dã ra sau, lắc hông và dậm mạnh chân một cách phóng túng. Trong bộ bikini trắng và cái khăn xanh thắt ngang hông thiếu vải, trông cô như thể một nàng tiên cá thoát khỏi biển khơi. Flow không thể không nhìn chằm chằm cô khi anh hát lên những từ cho bài hát đình đám “Tàn Sáz. [1] ” Cô là mọi người phụ nữ anh từng hát về. Cô gái trong mơ của anh.

Blair trút hết năng lượng giận dữ của mình vào màn múa, đấm tay vào không khí, đá chân ra trước, đập vào đầu mình và quất vào mặt Miles bằng mớ tóc nâu dài trong cơn cuồng dại chẳng giống Audrey gì cả. Cái váy hồng dính sát vào làn da đẫm mồ hôi của nó, nhưng nó chẳng bận tâm xem mình giống cái gì nữa. Mà như thế nó trông đâu có tệ. Miles không thể rời mắt khỏi nó.

Bài hát thứ 3 là một bài chậm, và sàn nhảy đầy các đôi già hơn ra. Serena nhảy điệu simmi với Tyler, nhe răng cười với cậu khi cô đặt tay cậu lên cái eo trần của cô. Tyler đỏ bừng mặt, nhưng cậu không buông ra. Cậu biết mình thật may mắn. Ngay cả các cậu bé 11 tuổi cũng có testosterone chứ.

Bài hát chậm và sexy, và Miles thả tay xuống chỗ eo của Blair và kéo đầu nó ngả vào ngực cậu. Blair không đẩy ra. Thay vì thế, nó gục người tì mạnh vào cậu. Tâm trí nó tràn ngập cơn giận dữ và tuyệt vọng, nó đang run lên. Nó không muốn nghĩ về bất cứ cái gì; nó chỉ muốn cảm thấy dễ chịu, và ơn Chúa là nó đang ở bên Miles, một gã mà, vâng, không phải Nate, nhưng là một gã hấp dẫn kinh khủng, và nó thích cậu, hay ít nhất là thích ngay lúc này. Nó ngửa đầu ra khỏi ngực Miles và nhìn lên đôi mắt màu nâu hạnh nhân của cậu, mặc cho champagne và vodka chảy trong đầu. Trước khi nó có thể tự nhận ra, nó kéo mặt cậu xuống và hôn cậu thật lâu và đắm đuối khi thân thể hai người đung đưa tiến lùi khớp theo nhạc.

Aaron đứng cạnh quầy bar, hết nhìn Blair rồi Miles và chẳng nhìn nữa khi cậu uống cốc tequila đầu tiên rồi cốc nữa. Cậu mừng là Miles đã làm cho Blair cảm thấy khá hơn khi cậu bó tay. Rồi lần nữa, họ lại nhảy dính sát nhau thật khiêu khích và bài hát cũng sắp hết. Chẳng mất gì nếu cậu chen ngang vào khi bài hát tiếp theo bắt đầu. Cậu châm một điếu thuốc thảo mộc, hít hai hơi nhanh chóng, dí nó vào gạt tàn, rồi luồn lách đi giữa những cặp trung niên ở rìa sàn nhảy khi Flow chơi những hợp âm cuối cùng.

Nhưng khi Aaron ra được chỗ Blair và Miles vừa nhảy thì họ đã bước đi mất, tay trong tay, khuất dần sau những bụi hoa dâm bụt bao quanh bể bơi và đi xuống lối về biệt thự.

Aaron đứng giữa sàn nhảy đông nghẹt với hai tay đút trong túi quần, ngẩn ra nhìn họ đi. Cậu không thể tin nổi là cậu đã thực sự nghĩ rủ Miles cùng đi St. Barts là một ý tưởng hay.

Ban nhạc tăng tiết tấu, chơi bài “Hôn, Hôn, Hôn,” một trong những bài nhạc nhảy ăn khách với điệu ska giật lùi. Vẫn nhảy như một cái vặn dây cót đồ chơi, Serena lắc lư qua chỗ Aaron và đi một vòng tròn quanh cậu. “Đi nào, chàng khờ dạ tiệc. Cởi cái quần dài ngốc nghếch ra mà nhảy đi!” cô hét lên.

Aaron nhe răng cười ngớ ngẩn và để cho cô kéo cậu vào đám đông đang nhảy múa quằn quại, nhễ nhại mồ hôi. Cậu cần một sự lãng quên, và Serena có thể cực kỳ gây xao lãng khi cô muốn thế. Cậu giật phăng cái áo khoác và ném nó lên không, mái tóc tết của cậu tung lên khi cậu lắc lư theo nhịp nhạc.

Cái khăn của Serena tuột ra và rơi xuống sàn, nhưng cô vẫn nhảy khi nhạc to hơn và tiết tấu nhanh hơn, cô lắc mái tóc vàng rối lên và vung tay lên quá đầu. Cô thích cách Aaron dùng toàn thân cậu khi nhảy. Đầy bọn con trai chỉ lắc lư đầu và đảo chân, nhưng Aaron thì thật tự nhiên. Cậu trông thật ưa nhìn đêm nay, trong cái quần vải lanh đen rất đẹp và những lọn tóc dựng lên từ đỉnh đầu. Cô nhảy lại gần cậu, thở vào cậu khi cô uốn hông. Tại sao cô chưa bao giờ để ý rằng cậu dễ thương đến thế trước đây nhỉ?

Flow nhìn họ nhảy, trong đầu chỉnh lại tiết mục. Thật đủ đau đớn khi nhìn thấy tình yêu của đời mình khiêu vũ nửa khỏa thân với những gã khác và điều tối thiểu anh có thể làm được là đảm bảo không còn bài hát chậm nào nữa.

Quá muộn rồi. Bởi vì có người đã nhảy với bài hát chậm đầy riêng tư của họ mất rồi. Ở trên giường nhé.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.