Vẫn mặc cái áo phông trắng dây café suốt một tuần qua, Dan gần như đã viết kín đặc cả một cuốn sổ tay mới, đầy những bài thơ ốm yếu về tình yêu chỉ là những trò lừa thảm thương do Hallmark dựng lên để bán thiệp cho ngày lễ Tình nhân và đem lại cho con người ấn tượng sai lầm rằng đời họ nhiều ý nghĩa. Ngay lúc này, cậu đang viết một bài có tên “Xe đầy đá,” về một gã chất đầy xe của hắn những đá và lái ra một con sông bởi vì chiếc xe nhắc hắn nhớ về cô bạn gái cũ, kẻ thích lái xe vòng quanh và nghe tiếng nhiễu trên đài trong xe thay vì âm nhạc.
Jenny gõ cửa phòng cậu. “Có thư cho anh này, Ngài Ẩn Dật.”
Dan bỏ bút xuống và mở cửa ra. Jenny đang mặc cái áo choàng nhà tắm màu hồng và có một cái vệt ria màu trắng như kem dây lại trên mép. Nó đưa cậu một cái phong bì.
“Cái gì trên mặt em thế?” cậu hỏi rồi cầm lấy thư.
“Em đang nhổ lông,” nó nói, quay đi và đi xuống sảnh vào nhà tắm.
Muốn là quái quỷ gì cũng được , Dan nghĩ, đóng cửa lại. Rõ ràng Jenny đã mất đống thì giờ khi bị kẹt trong nhà để đọc tạp chí thời trang, nhưng thế còn ích lợi cho con bé hơn là thành một con đĩ rạc.
Dan lật cái phong bì màu trắng mỏng lên và xem địa chỉ nơi gửi. Nó từ tờ The New Yorker , chắc là một thư mời cậu đăng ký mua báo, trong khi bố cậu đã đặt mua trọn đời rồi. Cậu mở ra và giở hai tờ giấy trắng được gấp bên trong.
Ông Humphrey thân mến,
Cảm ơn ông đã gửi bài thơ “Đĩ” đến The New Yorke r. Xin chúc mừng! Tôi rất hân hạnh được báo với ông rằng chúng tôi sẽ đăng bài thơ này trong số ra ngày lễ Tình nhân. Nếu ông vui lòng điền vào bản Thông tin Người viết gửi kèm theo đây, chúng tôi có thể thêm vào vài thông tin về ông trong trang Cộng tác viên. Một tấm séc 800 dollar sẽ được gửi tới ông.
Chúc mừng Năm mới!
Jani Price
Phụ trách Biên tập
Đây là chuyện đùa gì vậy? Dan thắc mắc. Cậu đọc lại lá thư 2 lần trước khi thả nó xuống giường, toàn thân run lên vì kinh hãi. The New Yorker hiếm khi đăng thơ của những tác giả vô danh, và Jani Price nổi tiếng vì gửi những lá thư từ chối một chiều thô lỗ như kiểu, “Cố gắng tốt đấy!” hay “Xin lỗi, Charlie.” Dan xem xét tiêu đề thư. Đúng là xịn. Rồi cậu đọc lại lá thư, hai tay vẫn còn run bần bật khi nghĩ đến có người lạ - một ai đó nổi tiếng trong giới văn chương như Jani Price - đọc thơ cậu.
Cậu càng nghĩ về điều đó, càng hiển nhiên người duy nhất có thể gửi bài thơ đến tạp chí là Vanessa. Như thể cô chưa gây đủ thiệt hại vậy. Cô ta đang nghĩ cái quái gì - không, cái cứt sốt gì?
Dan vứt lá thư xuống giường và lột áo ra. Đầu tiên cậu sẽ tắm vòi hoa sen thật nóng và mặc quần áo thật sạch vào.
Rút cục!
Rồi cậu sẽ đi thẳng xuống Brooklyn để nghiền nát Vanessa ra. Làm sao cô ta dám xâm phạm thô bạo vào công việc của cậu bằng cách gửi nó đến ai đó cô ta thích mà chẳng hỏi cậu trước? Cô ta nghĩ cô ta là cái thá gì chứ? Một bà tiên đầu trọc, đi giày lính chắc?
Thế còn Phù thủy Tốt bụng phương Đông xấu xí thì sao?
Ruby đã lấy lại cái máy quay kỹ thuật số Sony về và Vanessa đang ngồi trước máy tính, tải về hình ảnh các cột băng và chèn vào trong phim mới của mình, ngay trước cảnh quay những con chim bồ câu đậu trong một cái thùng rác. Cô đã xóa hoàn toàn đoạn quay Nate và Jenny trong tuyết và quyết định dẹp mọi thứ lại đằng sau và tập trung vào bộ phim mới. Bên cạnh những con bồ câu là mọt cái đầu búp bê trọc lốc bẩn thỉu bị mất một mắt thòi ra khỏi một cái túi rác đã bị bục. Thật là ghê.
Một hộp thoại báo tin nhắn xuất hiện ở góc trên bên phải màn hình và Vanessa nhấp vào đó, hi vọng là của Dan. Cậu hẳn đã biết tin từ The New Yorker rồi, và có lẽ cậu đang nhắn tin để cảm ơn vì họ đã quyết định đăng thơ và mọi sự được tha thứ. Nhưng địa chỉ chat không phải là của Dan.
KM10001: bạn là vanessa abrams, nhà làm phim phải không?
Miêukhôngtóc: có lẽ
KM10001: tôi đang tìm người đã quay cảnh mấy 3 đứa nhóc trong công viên đang ầm ĩ trên mạng. cách quay phim ấn tượng quá.
Miêukhôngtóc: ồ thật sao? ai đang nói đấy ạ?
KM10001: Ken Mogul. tôi đã làm phim Ngựa biển, có lẽ bạn đã xem rồi. vậy tôi đang được nói chuyện với đúng người đó chứ?
Miêukhôngtóc: vâng.
KM10001 ồ, vậy tôi thật sự thích được làm việc với bạn. hiện tôi đang hoàn thiện một phim để dự Cannes. bạn quan tâm chứ?
Miêukhôngtóc: tôi chỉ mới đang học trung học. nhưng vâng, tôi quan tâm ạ.
KM10001: hay lắm. tôi có thể gặp bạn đâu đó chứ? luôn hôm nay nhé? tôi đang ở New York đây.
Miêukhôngtóc: tôi đang quay ở Công viên Trung tâm tối nay lúc 10 giờ. gặp tôi ở đó nhé?
KM10001: tuyệt. tôi rất khoái được xem bạn làm việc. gặp sau nhé.
Miêukhôngtóc: xin chào.
Vanessa quay lại với việc biên tập bộ phim của mình, trong bụng nghĩ khả năng lớn là người vừa chat với cô thực tế là một nhóm bạn du côn nghiện ngập của Nate giờ đang đào một cái hố băng trên hồ nước trong Công viên Trung tâm để quẳng cô xuống làn nước lạnh buốt và dìm chết cô vì cái link đã bị phát tán lung tung. Hoặc có thể đó thực sự là Ken Mogul, nhà làm phim lập dị, một trong những người hùng của cô. Cô cười lớn. Cô thật là một con ngố vì những cái e-mail kỳ quặc. Nhưng ai mà biết được? Điều gì cũng có thể.