Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V và D có màn trình diễn riêng của mình

❊ ❊ ❊

Lúc 11 giờ 45, những người chạy bộ đã bắt đầu vòng chậm lại quanh công viên. Vanessa chạy bên cạnh họ với máy quay trong tay, cố gắng bắt được sự pha trộn của sự quyết tâm, nỗi đau và niềm vui trên gương mặt họ. Họ đang ở ngoài trời, đang chạy và trời thì lạnh cóng! Đã hết một năm cũ và bắt đầu một năm mới - có thể là khởi đầu một kỷ nguyên mới ấy chứ!

Cho dù họ đang di chuyển khá chậm nên cô có thể dễ đi theo, Vanessa đã bỏ lại túi thiết bị quay lại trong tuyết và đôi giày lính làm chân cô rộp lên, vì thế cô quyết định quay đầu lại điểm xuất phát, dự tính cô sẽ gặp họ ở lúc về đích.

Dan và Ken Mogul vẫn đang đợi cô trên ghế.

“Tôi được đề cử vài lần,” Ken nói. “Nhưng tôi chưa giành giải được lần nào. Có thể làm việc với Vanessa sẽ thay đổi được điều đó.” Anh ta giữ cái giọng độc thoại liên tục từ lúc Dan ngồi xuống bên cạnh.

Dan chẳng bận tâm. Cuốn sổ tay mở đặt trong lòng và cậu nhìn đăm đăm vào ánh đèn đường vàng nhạt hắt xuống tuyết, tìm kiếm những từ chính xác để mô tả cách những bông tuyết rơi trong ánh đèn, chậm rãi như thể chúng không rơi mà đang nổi lửng lơ.

Bỗng nhiên, Vanessa xuất hiện trong ánh đèn, má cô đỏ bừng lên vì chạy và đôi mắt nâu to của cô sáng rực. Cô mỉm cười khi thấy bóng dáng kỳ dị của Dan và một người đàn ông lớn tuổi hơn mặc cái áo trượt tuyết có mũ trùm đầu sang trọng đang cùng ngồi trên một cái ghế công viên. Tuyết rơi phải đến hơn một phân trên vai áo họ. Đôi mắt nâu ưu tư của Dan chằm chằm nhìn cô dưới cái mũ len trắng che kín. Cậu trông không có vẻ cáu giận. Chúa ơi, cô thật mừng vì thấy cậu.

“Mọi người ngồi đây bao lâu rồi?”

Người đàn ông mặc áo trượt tuyết dứng dậy. “Đủ lâu để xem bạn chắc chắn là điều tuyệt vời kế tiếp cho phim ảnh.”

Vanessa cười to. Vậy là người đàn ông này có thật ư?

Anh ta bước tới và đưa cô cái card. Ken Mogul. nhà làm phim , trên card viết vậy. “Tôi sắp đi Brazil quay một phóng sự về vài đứa trẻ làm gái điếm ở Rio,” Ken giải thích. “Nhưng tôi hi vọng bạn sẽ gọi tôi và chúng ta có thể bắt tay làm vài thứ. Thực sự là tôi có thể sử dụng bạn.”

Vanessa bước lại cái túi và nhét máy quay vào đó. Cô luôn ngưỡng mộ tác phẩm của Ken Mogul, nhưng cô không chắc rằng cô muốn được “sử dụng” bởi một đạo diễn nào đó, dù anh ta nổi tiếng đến đâu. Cô muốn tự làm hơn.

“Bạn sẽ gọi tôi chứ?” Ken hối thúc.

“Xin lỗi chút,” cô nghe thấy Dan nói nhỏ phía sau họ.

Ken quay lại. “Cậu này đã đợi nói chuyện với cô cũng lâu như tôi đấy. Cậu là ai, chàng trai?”

Dan đứng dậy, để quyển sổ rơi xuống tuyết. Cậu bước lại Vanessa, vòng tay ôm lấy cô. “Bạn trai cô ấy,” cậu nói với Ken Mogul qua vai cô. Và rồi cậu hôn cô say đắm nhất có thể, sợ rằng nếu cậu làm quá hiền sẽ khiến cô không đón nhận cậu nghiêm túc. Cậu là bạn trai của cô ấy cơ mà! Và cậu điên lên với cô, và tự hào về cô, và tự hào với chính mình vì đã hôn cô và chấm dứt chuyện điên dại cáu kỉnh này hoàn toàn từ giờ trở đi.

Vanessa hôn đáp lại cậu say sưa. Ken Mogul ngẩn ra. Bộ phim cô bé đang làm còn hay hơn nhiều bất kỳ bộ phim nào anh từng thực hiện. Bên cạnh đó thì dù sao cô cũng chưa có vẻ sẵn sàng nói chuyện về sự nghiệp của cô ngay lúc này. Cô đang mải hôn Dan, bạn trai cô.

Khi họ hôn nhau, pháo hoa bắt đầu sáng rực trên bầu trời. Đó là một kiểu sáo rỗng có thể làm hỏng một bộ phim hay bài thơ, nhưng cách này tốt hơn một bộ phim và tốt hơn một bài thơ. Nó là điều có thực.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.