Ở nốt nhạc cuối bài hát, Flow mở mắt ra và thấy Serena đã đi khỏi. Đồng hồ đánh chuông nửa đêm và mọi người bắt đầu ôm hôn nhau và thổi những cái súng giấy, hoàn toàn bỏ qua anh, một điều lần đầu tiên xảy ra với anh.
Vài người vứt những tờ một trăm dollar vào hộp đàn. Anh nhặt chúng ra và vứt xuống sàn trước khi nhét cây đàn vào trong và đóng hộp lại. Rồi anh lao ra thang máy trước khi cửa đóng lại, thò cái hộp vào giữa hai cánh cửa cho đến khi chúng mở ra trở lại.
Một cô bé thấp, tóc xoăn có bộ ngực nổi bật đang tựa lưng vào thành sau của thang máy.
“Chào.” Flow nở nụ cười thẹn thùng nổi tiếng của mình khi anh bước vào.
Cô bé không nói gì. Cô trông như đang khóc.
“Em có về phố dưới không?” Flow hỏi. “Anh có một cái xe đợi ngoài kia. Có thể anh sẽ mua cho em một cái gì uống nhé.”
Jenny vẫn nhìn xuống sàn. Flow, Nate, họ đều như nhau cả. Chỉ vì anh ta nổi tiếng và hấp dẫn thì không có nghĩa là nó phải nói chuyện với anh ta, phải không nào?
Không, chắc chắn là không.
Cửa thang máy mở ra. “Biến đi,” nó đáp lại.
Nó bước qua cánh cửa xoay của tòa nhà và bước ra ngoài vỉa hè để gọi taxi. Đêm nay là giao thừa và thành phố là cả một bữa đại tiệc, nhưng Jenny sẽ về nhà theo lời khuyên của bố lần này và thu mình trên giường với một cuốn sách tốt.
Ngay khi Serena và Aaron ra đến ngoài, pháo hoa đã nổ rực rỡ trên bầu trời xung quanh họ. Trời lạnh cóng, và chỉ có vài người ở ngoài hàng hiên sân thượng. Ai cũng ở trong rót champagne lên đầu người khác và ngoáy mông điên cuồng khi DJ cho nhạc to hơn cả lúc trước.
Khi ngắm cảnh tượng ngoạn mục, Serena có cảm giác đó trở lại - cảm giác mà cô rất thích - cô không chắc về điều sắp xảy ra, nhưng cô biết sẽ là điều tốt lành. Có thể là điều tuyệt vời nhất nữa.
“Nhìn này.” Cô chỉ những tia lấp lánh từ một bông pháo hoa màu xanh khổng lồ bắt đầu phóng lên trên bầu trời và rồi nổ bung ra thành những chùm pháo hoa nhỏ soi bóng trên sông Đông.
Aaron châm một điếu thuốc thảo mộc. Cậu chỉ mặc có một cái phông, nhưng cậu không cảm thấy lạnh. “Tớ vốn không thích pháo hoa,” cậu nói, nhả khói lên trời. “Tớ nghĩ chúng ầm ĩ, xấu cho môi trường và tốn tiền nữa.”
“Nhưng giờ cậu thích chúng mà, phải không?” Serena hỏi, quay sang nhìn cậu. Cô đã mượn được một cái áo khoác da cừu của ai đó trên một cái ghế nhưng cô vẫn đi chân trần, và cô với Aaron thật sự có chiều cao bằng nhau.
Aaron gật đầu. “Mình yêu cậu.”
“Mình cũng vậy,” Serena thở mạnh. Toàn thân cô run lên, và cô không biết thế là do lạnh hay do họ sắp hôn nhau.
Aaron nắm tay cô. “Cậu có đủ ấm không?”
“Có.”
Đôi môi đỏ thẫm của cậu nhếch lên ở hai mép. “Hãy đừng hôn trước khi pháo hoa hết, được không?”
“Được,” Serena nói, vẻ ngạc nhiên. Và không có gì cô thích hơn là được ngạc nhiên. Ngoài quảng trường Thời Đại, một màn pháo hoa mới lại vừa bắt đầu. “Mặc dù mình không thể đợi được nữa.”
Giờ thì con chim hút mật đã tìm thấy một bông hoa mà nó muốn kết bạn lâu dài, mọi thứ nó muốn là đậu lại.
“Tại sao các cậu không hôn luôn đi? Các cậu có thể luôn hôn được ai đó nữa sau đấy,” một cô gái thốt lên phía sau họ.
Đó là Blair, đang đứng cách đó vài mét, quấn trong cái áo khoác Marc Jacobs màu xanh da trời nhưng vẫn run lập cập vì rét.
“Chúc mừng năm mới.” Nó bước tới và hôn Aaron lên má.
Aaron hôn nó. Một cái ôm ấm áp, bình yên và thân thiết như anh em. “Chúc mừng năm mới, em gái.”
Blair buông cậu ra để ôm lấy Serena.
“Chúc mừng năm mới!” hai cô gái gào lên, áp mặt vào tóc nhau. Thật điên rồ khi nghĩ rằng đã có lúc trong năm họ muốn giết nhau. Giờ thì họ không biết phải làm gì nếu không có người kia.
“Được rồi.” Blair lùi ra. “Giờ thì hai cậu có thể hôn nhau.”
Để lại hai người quyết định có nên hôn luôn hay là không, nó bước về phía cuối hàng hiên và nhìn ra sông Hudson và cảng New York. Nó nhìn pháo hoa nổ bung phía trên tượng Nữ thần Tự do và rơi xuống làn nước đen sâu thẳm.
Điều thứ hai trong cảnh kết của kịch bản của nó sẽ kết thúc bằng một nụ hôn. Giờ mọi thứ nó phải bỏ đi là cảnh kết.
Đấy không thực sự là kết thúc, giờ nó quyết định. Không có một sự kết thúc nào cả. Những câu chuyện hay nhất thì không bao giờ như vậy. Có thể nó chỉ cắt cảnh sang sáng hôm sau. Audrey sẽ có một cuộc trao đổi vui vẻ nho nhỏ với người phục vụ chỗ nàng mua café, rồi bước ra cửa và đi vào phố, để mặc cho mọi người phải phỏng đoán.